Hẹn Gặp Em Dưới Gốc Cây Hợp Hoan - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-28 11:56:06
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác gái tức gi/ận đến vững, dìu bác xuống ghế sofa, yêu của thấy cảnh sẽ khó xử, bác gái tức gi/ận đẩy thứ xuống đất, tiếng kính vỡ ầm ầm, giống như một tù nhân bước pháp trường, sẵn sàng đeo xiềng xích và chấp nhận phán xử.

Một lúc lâu , bác gái mới bình tĩnh , nhưng một cây gậy đ/á/nh ngã xuống đất, bố đến, bố uy nghiêm và kiêu ngạo của , ông giữ và yêu cầu thừa nhận lầm của , làm theo, c/ầu x/in họ cho phép chúng ở bên , cho dù đầy thương tích, đó là một lòng ngưỡng m/ộ từ khi còn nhỏ, đó là bông hoa Hợp Hoan trong trái tim , là khắc sâu m/áu thịt của , ôi van xin mãi đến mức khản giọng nhưng cách bố như một thằng hề, như đứa trẻ đồ chơi.

 

Cho đến khi về đến nhà, đống đổ nát vương vãi đất , thấy mắt dần đỏ hoe, tách khỏi đó, nắm tay chạy đến tận cùng trái đất, lau gạt những giọt nước mắt mắt với rằng tình yêu của em, đừng buồn cho em, em chỉ chợt bật thôi, nên đừng lo lắng, đừng để em thấy đôi mắt đỏ hoe của , điều khiến em cảm thấy khó chịu hơn bao giờ hết.

 

Bố bảo họ đưa xuống còn bố thì giữ : "Hãy để con chuyện với , con c/ầu x/in "

 

ai chú ý đến , cứ vùng vẫy, r/un r/ẩy và với : “Chờ em nhé.’’

 

Tình yêu ơi, em thật hèn hạ, em vẫn rời xa em, mất bao lâu mới lên xe, ngoài xe, thấy một khung cảnh tràn đầy sức sống, nhưng chỉ thể cảm thấy trống rỗng và buồn bã, hụt cho đến khi lái xe , cho đến khi chúng sa mạc Gobi, cố gắng thương lượng với bố , ông chỉ với rằng, đừng bắt trả giá cho những điều nực mà mày làm, gi/ật , đừng kéo chuyện của .

 

Tôi trốn thoát để bắt , vòng cứ thế tiếp tục, giáo quan đột nhiên đến gặp rằng là kẻ hèn nhát, “Nếu tại đợi cho đến khi đủ khả năng để lấy tất cả những gì vốn thuộc về ?’’

 

Tôi chợt nhận thật đần độn ng/u dốt, và như , cuối cùng cũng đủ năng lực.

 

Khi ngoài, bây giờ là năm nào, chỉ rằng về bên cạnh yêu.

 

Không còn nhận bộ dạng hiện tại của , về quê, nóng lòng đưa về nhà, đến sân nhà của , trong sân thấy ai, thậm chí cả cây Hợp Hoan cũng còn nữa. Họ chuyển ? Tôi túm lấy qua đường ở gần cổng nhà và hỏi.

 

“Sau khi con trai cả nhà họ Mộc qu/a đ/ời, trong nhà trở nên trống trải.’’

 

Tôi chút hụt hẫng, thể nào, sẽ đợi , bộ sức lực trong cơ thể dường như lấy trong Trong giây lát, tìm ki/ếm khắp nơi nhưng tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/hen-gap-em-duoi-goc-cay-hop-hoan/chuong-7.html.]

 

Cô nhóc ngày nào giờ lớn, trong tấm ảnh dân đưa, cô bé trông giống trai, thực sự nhớ cô bé nên nhanh chóng đến gặp cô bé và trốn góc khuất một tòa nhà, đó là em gái của .

 

Một ngày nọ, tuyết rơi, cô đang mang th/ai, chồng cô thế mà để vợ ngoài một , thấy cô sắp ngã, vội lao đỡ, cô bé lớn, mới nhớ những kỳ vọng đẽ mà hai chúng dành cho tương lai ở căn nhà thuê.

 

mời lên nhà , cũng theo cô lên, với cô những suy nghĩ của mà suốt bao năm qua từng với ai khác, lẽ nên , cô vẫn đang mang th/ai, nhưng ai cho gì về .

 

Tôi nhớ .

 

Cho đến khi chồng con bé về, tạm biệt họ, chỉ đến đó một khi đứa trẻ chào đời, đó âm thầm bảo vệ con bé từ phía , làm tròn trách nhiệm của một trai và cũng yêu bảo vệ yêu của .

Sau đó, cơ thể dần dần thể chống đỡ nổi, con cháu nên làm chọn một đống viện điều dưỡng, thoáng qua chọn viện điều dưỡng đó, trong sân một cây Hợp Hoan lớn, thường nhờ họ đẩy đến đó, vẫn là cảm giác quen thuộc, một ấm ùa tim, tiếng gió thu gào thét dường như còn lạnh nữa.

 

Những kí ức đó in sâu ký ức của , nụ đó, trong lòng , vô cùng.

 

Tôi cảm thấy cơ thể chịu nỗi nữa, ngày đó sắp đến , gặp cô nhóc , con bé đến, con bé, cô nhóc ngày nào còn trẻ nữa, nhưng bình an là .

 

Em gái nhỏ của , bọn còn bên cạnh em nữa em cũng thật bình an và hạnh phúc, đây là điều mà của em mong đợi bấy lâu nay, suy nghĩ con bé : “Anh đang đợi đấy.’’

 

, đang đợi , những bông hoa Hợp Hoan ngoài cửa sổ dần dần nhắm mắt .

 

Khi tỉnh nữa, chằm chằm thanh niên mặt, như thể trải qua nhiều năm nhưng vẫn hề đổi, : “Em làm , hãy nghỉ ngơi .”

 

Tôi nắm lấy tay hôn nhẹ, tình yêu của em, em .

Loading...