Hệ Thống Sắm Vai Chồng Cũ Sập Rồi - Chương 216
Cập nhật lúc: 2026-04-23 07:45:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm trạng của Minh Tu --
Người cảm nhận rõ nhất chính là đám ma tu của Lục Thiên Tông.
Ngay cả thời tiết ở Lục Phong cũng nắng suốt hai tháng liền, mặt trời chói chang ló nửa mặt, sưởi ấm làn gió nhẹ, trong khí tràn ngập một vị ngọt tên.
Ngọt đến phát hoảng.
Ánh nắng vàng óng chiếu xuống ruộng đồng, vài tên ma tu mồ hôi nhễ nhại, nhưng dám ngừng động tác vung cuốc, âm thầm trao đổi ánh mắt, thắc mắc rốt cuộc tên ma đầu uống nhầm t.h.u.ố.c gì?
Bọn họ sắp phơi thành thây khô !
Ngày như rốt cuộc khi nào mới kết thúc?
Ngay lúc đó, thấy một tiếng phịch.
Một tên ma tu tu vi cao ngã lăn ruộng.
Không ai tiến lên xem xét, chỉ liếc một cái đầy thờ ơ, trong lòng càng thêm bi phẫn, vung cuốc tạo tàn ảnh.
Tông môn chính đạo khi nào mới đến vây g.i.ế.c ma đầu?
Nếu còn đến, bọn họ thật sự chịu nổi nữa !
Tuy nhiên, nỗi buồn và niềm vui của con hề giống .
Một phía khác.
Tại một thung lũng cách xa Quy Thanh Môn và Lục Thiên Tông, Minh Tu đến xem xét từ , xây nhà xong xuôi, còn rảnh rỗi hái một bó hoa, chỉ chờ Nhiếp Vô Hồi đến.
Thung lũng yên tĩnh. Ngôi nhà gỗ nhỏ.
Đây là Minh Tu cố tình làm.
Bởi vì mở mắt là thể thấy , nhất là đưa tay là thể chạm tới, hai chen chúc , phân biệt ngươi, và bất kỳ ai quấy rầy.
Hắn giấu Nhiếp Vô Hồi , cho ai thấy.
“...”
Ngày Nhiếp Vô Hồi đến là một đêm mưa.
Bầu trời đổ mưa nhỏ.
Rừng sâu chìm trong sắc mực, những sợi bạc đan xen, giữa ngàn ngọn núi tĩnh mịch vang lên tiếng lá tre xào xạc, giống như ai đó nghiền nát cả nắm ngọc bích.
Nhiếp Vô Hồi xuất hiện lúc .
Minh Tu mong mỏi, y đột nhiên xuất hiện từ trong làn sương mờ mịt, giống như một sơn quỷ tu thành tiên, đ.á.n.h thức màn mưa đang ngủ say.
... Cũng đ.á.n.h thức nhịp tim của Minh Tu.
Số phận cuối cùng cũng bạc đãi . Minh Tu nghĩ như .
Đợi đến khi mặt, Minh Tu dựa khung cửa híp mắt. Nhiếp Vô Hồi thấy vẻ mặt của , khóe môi cũng cong lên, : “Ta đến muộn .”
“Không muộn.”
“Chỉ cần đến, thì tính là muộn.”
Minh Tu xong, một tay ôm Nhiếp Vô Hồi lòng, tay luồn qua đầu gối y, bế ngang lên, ghé tai khẽ , “Huynh xem, hai chúng giống đang bỏ trốn ?”
Nhiếp Vô Hồi đẩy mặt , xuống đất.
Minh Tu cứng cổ, buông tay, hừ lạnh chất vấn đàn ông nhẫn tâm , “Sao ? Cho ôm một cái cũng chịu ư?”
Nhiếp Vô Hồi quen già mồm át lẽ , vì cũng phản bác, chỉ mặt biểu cảm một câu,
“... Tốt nhất là chỉ ‘ôm một cái’ thôi.”
Trong hai tháng qua, Minh Tu đêm khuya đến thăm Quy Thanh Môn ít , nhưng so với sự thiết nhưng xa cách trong năm mươi năm, việc sàm sỡ Nhiếp Vô Hồi bây giờ là chuyện như cơm bữa.
Quả thực kiêng nể gì.
Bế ngang, so với những hành vi khác, chẳng thấm . Nhiếp Vô Hồi chôm hai chiếc quần lót .
Minh Tu lời y , khuôn mặt tuấn tú xụ xuống, ôm xuống cửa sổ tre, cùng ngắm mưa đêm mờ ảo ngoài nhà, hừ một tiếng thật mạnh,
“Huynh nghi ngờ bản tôn như , bản tôn thấy lạnh lòng!”
Mà lạnh lòng thật sự chính là cãi om sòm!
Nhiếp Vô Hồi mơ hồ thấy bóng dáng của sự rắc rối.
Xét thấy bất kỳ vấn đề nào do đàn ông gây đều cần y chịu trách nhiệm, Nhiếp Vô Hồi suy nghĩ một lát, chuẩn bỏ qua tất cả những rắc rối thể xảy ở giữa --
Đi thẳng đến bước cuối cùng.
Lưng y còn thẳng nữa, thả lỏng, khi cởi bỏ phong thái quân t.ử của Vô Hồi Tiên Quân, lộ một dáng vẻ lười biếng từng .
Có một vẻ khác lạ.
... Đều là do đàn ông phía y dụ dỗ mà .
Nhiếp Vô Hồi nửa dựa nửa Minh Tu, nghiêng đầu khẽ hôn lên cằm , hỏi: “Như còn lạnh lòng ?”
Minh Tu: “Hề hề.”
Nhiếp Vô Hồi nhịn , trong tiếng mưa bay lất phất, thở dài một , “Đệ đó...”
Y ngừng một chút, :
“Đôi khi, thấy là một hùng; nhưng đôi khi, thấy là...”
Minh Tu truy hỏi: “Là cái gì?”
Nhiếp Vô Hồi “ừm” một tiếng, đầy ẩn ý : “Ta , sợ xong lạnh lòng.”
Minh Tu rõ ràng là , nhưng khóe miệng gần như kéo đến tai, hai cánh tay ôm lấy eo Nhiếp Vô Hồi từ từ siết chặt, cằm cũng chọc hõm vai y, quấn lấy chặt.
Hắn hạ thấp giọng, ghé tai Nhiếp Vô Hồi ,
“Hối hận cũng , cả dãy núi gần đây đều thiết lập rào chắn, khác , ngoài --”
“Cũng đồng ý.”
Nhiếp Vô Hồi lặng lẽ ngắm mưa ngoài cửa sổ tre, đột nhiên giống như gáy mọc mắt, y giơ tay lên, ngón trỏ cong , nhẹ nhàng gãi sống mũi Minh Tu.
Minh Tu sung sướng trong lòng, nhưng giả vờ bất mãn bĩu môi, chất vấn: “Coi là trẻ con ?”
Hắn quên, Nhiếp Vô Hồi chê nhỏ mà!
Nghe , Nhiếp Vô Hồi chỉ mà .
Đôi khi, y thấy Minh Tu thật đáng yêu.
Minh Tu thường xuyên la hét ‘Bản tôn đúng là đáng yêu mà’, giọng điệu cao vút, nhưng liếc Nhiếp Vô Hồi, dường như đang quan sát phản ứng của y.
Thật sai.
Nhiếp Vô Hồi thật sự thấy đặc biệt đáng yêu.
Ít nhất...
Y thích đến mức thể kiềm chế.
Tuy nhiên, ngay lúc Nhiếp Vô Hồi đang thẫn thờ, y đột nhiên cảm thấy phần cơ thể lạnh ... Chỉ thấy đai lưng vẫn còn thắt chặt y. quần bên trong y phục thì biến mất.
Điều kỳ lạ nhất là, Nhiếp Vô Hồi chút quen với chuyện , phản ứng đầu tiên của y là tức giận, mà là bất đắc dĩ và cạn lời, nhịn đá bắp chân đàn ông.
... Lại chơi .
Minh Tu hề hổ, cũng bao giờ tự kiểm điểm.
Đùa cái gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/he-thong-sam-vai-chong-cu-sap-roi/chuong-216.html.]
Hắn là ma tu làm đủ điều ác cơ mà?
Lấy trộm vài cái quần thì là gì?
Hắn còn cưỡng chiếm trưởng lão tiên môn, hành hạ và tra tấn đủ kiểu, cho đến khi đối phương thở yếu ớt, lóc cầu xin, chấn hưng uy danh của ma đạo, thể chậm trễ!!
Cho dù y kêu gào khản cổ cũng ai đến cứu !
Tiên Quân áo trắng thanh cao chính trực chỉ thể làm tù binh của riêng ở nơi hoang dã , mặc một chiếc quần cũng hèn mọn cầu xin , còn -- Minh Tu --
Một bá chủ ma đạo m.á.u lạnh tàn nhẫn, sắp biến y thành một con búp bê rách nát giam cầm giường!
Thật đáng thương! Bản tôn chuẩn sẵn sàng để đón nhận lời thóa mạ của cả thế giới !
Minh Tu càng nghĩ càng hưng phấn.
Bên ngoài lạnh lẽo, Minh Tu một đốt lửa.
Hắn vèo một tiếng dậy, cửa sổ cùng với Nhiếp Vô Hồi, giọng đầy khàn khàn,
“A Hồi, cảnh quá.”
Nhiếp Vô Hồi đang cảnh gì.
Y đành “ừm” một tiếng thật thấp, thuận thế đặt hai tay lên bệ cửa sổ. Cảm nhận sự kích động của phía , ngón tay của Nhiếp Vô Hồi khỏi siết chặt hơn...
Khớp ngón tay trắng bệch.
Minh Tu hôn lên thái dương y, hỏi: “Để ôm , ?”
Nhiếp Vô Hồi tin chắc, cái ‘ôm’ là cái ôm bình thường của Minh Tu, mà là một ý nghĩa sâu xa hơn.
Thực tế, hai tháng , khi Nhiếp Vô Hồi gạt bỏ những bận tâm trong lòng, y còn ngại mật với Minh Tu nữa, thậm chí song tu cũng trở thành chuyện trong tình lý.
Ngược là Minh Tu --
Ngày thường là lời trêu ghẹo, động tay động chân, nhưng cứ dính lấy Nhiếp Vô Hồi, luôn chịu tiến đến bước cuối cùng.
Trong suốt đại bỉ tiên môn.
Hắn thường xuyên truyền tin cho Nhiếp Vô Hồi, kể lể tìm một nơi như thế nào, lải nhải ngừng.
Nhiếp Vô Hồi tốn chút công sức nào cũng nhận , cùng ...
“Ừm.”
Nhiếp Vô Hồi liếc ngọn nến đỏ đang chập chờn trong nhà.
Ánh nến chập chờn, tràn ngập căn phòng.
Y gật đầu, một tay đang nắm lấy cửa sổ tre buông lỏng, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của Minh Tu.
Đây là đồng ý.
“...”
Làn sương mờ đục những hạt mưa xé toạc, xuyên thủng.
Một nửa ống tay áo rộng của chiếc áo bào trắng thêu hoa văn bạc rơi ngoài cửa sổ, khi mưa thấm ướt, trở nên đặc biệt nặng nề.
Nhiếp Vô Hồi vẫn là vị Tiên Quân thoát tục , y phục chỉnh tề. Y tựa cửa sổ, đuôi tóc hất hất, những giọt nước mưa hòa cùng với những giọt nước mắt chảy từ mắt y, theo hàng mi rơi xuống...
Sau đó, lướt qua đường cằm trắng như ngọc của y.
Lòng bàn tay Minh Tu ôm lấy cằm y, nâng mặt y lên, còn Nhiếp Vô Hồi chân trần sàn nhà, bàn chân trắng bệch cuốn lấy một chuỗi chuông gió.
Tiếng mưa rơi ào ạt.
Chuông gió gió cũng tự động kêu, mỗi lúc một vang hơn.
Nhiếp Vô Hồi ngậm lấy ngón cái của Minh Tu, hòa cùng tiếng chuông gió, nhưng âm thanh trận mưa lớn núi che lấp.
Chỉ Minh Tu là duy nhất chứng kiến cảnh tượng , âm thanh .
Hắn chìm đắm trong đó, thể rời .
Trận mưa núi kéo dài suốt ba ngày bốn đêm.
Ngày thứ năm, mưa ngừng đột ngột.
Khi Nhiếp Vô Hồi đến, là ban đêm; khi mơ màng sắp ngủ, vẫn là ban đêm. Cánh tay của Minh Tu vòng qua từ phía , siết chặt lấy eo y, hai ướt đẫm mồ hôi, cùng ngoài cửa sổ --
Bầu trời xanh biếc một vết gợn.
Một vầng mặt trời đỏ mọc lên, vượt qua núi non, vượt qua mây mờ, chiếu sáng thế giới ẩm ướt .
Gió thổi tan mùi vị trong nhà.
Minh Tu ôm lấy vầng trăng của , thỏa mãn.
Hắn vén những lọn tóc dính tai đàn ông, chỉ cảm thấy thứ trong lồng n.g.ự.c đập mạnh mẽ -- như trốn trong đó nhảy nhót, thật vui vẻ.
Trong khoảnh khắc.
Hắn thấy Nhiếp Vô Hồi khàn giọng hỏi: “Đệ cảm thấy điểm nào giống bình thường ?”
Minh Tu suy nghĩ một chút, dùng một giọng điệu nghiêm túc, : “Bản tôn từ trong ngoài, rực rỡ hẳn lên!”
Nhiếp Vô Hồi: ...
Minh Tu cảm nhận sự cạn lời của đàn ông, hiểu vì , bèn chống khuỷu tay, nâng nửa lên để chính diện đàn ông.
Nhiếp Vô Hồi đưa tay lên, che mặt .
Minh Tu che mặt, khi chuyện, giọng ồm ồm,
“Đã đến bước , còn dáng vẻ nào của mà thấy , để vài cái thì ? Ta cảm thấy đang chê bai !”
Không hiểu , hai cãi .
Giọng của Nhiếp Vô Hồi run rẩy mạnh, một âm tiết thể rung lên ba , trong tình huống nghiêm trọng như , y khó khăn giải thích tình trạng của .
Thanh khí chi thể.
Thể chất đặc biệt mà Nhiếp Vô Hồi giấu kín hàng ngàn năm.
Nói xong, y hỏi: “Đệ cảm thấy ma khí trong cơ thể chút đổi ? Nếu và song tu, thể mang chút lợi ích cho , thì ngại...”
Trong chớp mắt.
Minh Tu nhận điều gì đó, động tác của khựng , lơ lửng đàn ông, vẻ mặt ngẩn , một lúc mới hỏi ngược : “Vậy thì...”
“Ngay từ ngày đó -- ngày đồng ý rời khỏi Quy Thanh Môn để ở ẩn cùng , ý định ?”
Cuối cùng Nhiếp Vô Hồi cũng thể chuyện bình thường.
Y chằm chằm Minh Tu, một tiếng.
Tuy nhiên, chỉ vài giây .
Nụ mặt Nhiếp Vô Hồi đột nhiên khựng , vẻ mặt dần chuyển sang kinh ngạc và sững sờ, thậm chí chút luống cuống.
“Huynh...”
Minh Tu mặt biểu cảm, ngay khoảnh khắc hé môi, đột nhiên chôn đầu lòng y.
Nhiếp Vô Hồi chỉ cảm thấy da thịt truyền đến một chút ẩm ướt, liền thấy khô khan một tiếng, “Bản tôn vô cùng cảm động.”
“ bản tôn kiên cường, rơi nước mắt.”
Một lát .
“... Cái ,”
“Mặc dù bây giờ vẫn cảm động, nhưng thể tiếp tục di chuyển ? Lúc cái vẻ phá hỏng khí, nhưng thật sự nhịn .”
“Hề hề.”