Chương 15: Mùa Hạ Không Có Gió Thổi (Chương Cuối)
Tiếng còi xe cấp cứu x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng của khu phố cổ, nhưng âm thanh dường như phát từ một thế giới khác, xa xôi và vô vọng. Lục Viễn quỳ thụp xuống bên cạnh giường, đôi bàn tay từng mạnh mẽ ném bản thiết kế của Nhất Chu giờ đây run rẩy thôi. Anh ôm chặt lấy cơ thể bắt đầu lạnh ngắt của bạn , áp mặt lồng n.g.ự.c lặng thinh của , gào như một đứa trẻ bỏ rơi.
"Nhất Chu... tỉnh ... tớ xin ... tớ xin mà..."
Thẩm Nhất Chu đáp . Cậu đó, diện bộ vest trắng tinh khôi như một thiên thần trút bỏ gánh nặng nhân gian. Gương mặt bình thản đến lạ lùng, còn dấu vết của sự đau khổ, còn vẻ tiều tụy vì những đêm thức trắng. Cậu thực sự , mang theo mười năm yêu thầm hèn mọn, mang theo cả sự ghê tởm mà Lục Viễn từng dành cho , tan biến hư vô.
Lễ đính hôn của Lục Viễn và Tần Giao trở thành một trò lớn nhất Bắc Kinh. Ngay trong đêm đó, Lục Viễn tuyên bố hủy hôn sự bàng hoàng của hai gia đình. Anh quan tâm đến danh tiếng, quan tâm đến sự nghiệp. Trong đầu lúc chỉ còn hình ảnh những mảnh giấy màu xanh nhạt rơi lả tả sàn nhà.
Anh nhận , ghê tởm Nhất Chu. Anh ghê tởm chính sự rung động của bản một đàn ông. Để bảo vệ cái gọi là "sự bình thường" và "lòng tự trọng" hèn nhát, dùng những lời lẽ tàn độc nhất để đ.â.m trái tim yêu nhất. Anh g.i.ế.c c.h.ế.t Nhất Chu bằng chính sự định kiến của .
Một năm .
Dự án tái thiết Nam Thành thành. vì những tòa nhà chọc trời và trung tâm thương mại lấp lánh như bản thiết kế ban đầu, Lục Viễn kiên quyết giữ bộ ý tưởng "Hồi ức Nam Thành" của Nhất Chu.
Hàng ngô đồng vẫn đó, rầm rì trong gió hạ. Những bức tường gạch xám phục dựng nguyên vẹn, mang thở của một thời thanh xuân qua. Ở giữa khu phố, Lục Viễn cho xây dựng một bảo tàng kiến trúc nhỏ, nơi trưng bày duy nhất một bản vẽ: Bản vẽ vệt m.á.u và nước mắt của Thẩm Nhất Chu.
Lục Viễn gốc cây ngô đồng năm xưa, nơi hai từng tránh mưa mùa hạ năm mười sáu tuổi. Anh gầy nhiều, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim và sự mệt mỏi. Anh cưới ai cả, cũng chẳng còn ai thấy rạng rỡ như ngày xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ha-khong-co-gio-long-khong-co-nhau/15.html.]
Tần Giao lấy chồng khác, một đàn ông giàu và "bình thường" đúng ý cô. Trước khi , cô tát Lục Viễn một cái và : "Anh là kẻ tàn nhẫn nhất mà từng . Anh g.i.ế.c , dùng cả đời để thờ phụng cái bóng của . Thật nực !"
Lục Viễn phản bác. Cô đúng. Anh đang sống trong một nhà tù do chính xây dựng nên.
Anh lấy trong túi áo một mảnh giấy xanh nhạt – mảnh giấy cuối cùng mà Nhất Chu để : "Hy vọng kiếp , tớ sinh là một cô gái..."
Lục Viễn bật , những giọt nước mắt rơi xuống mặt giấy nhòe nhoẹt.
Bingolinhdan
"Nhất Chu, cần ... Kiếp , dù là ai, chỉ cần đó, tớ sẽ là tỏ tình . Tớ sẽ để lưng tớ thêm một giây nào nữa..."
gió mùa hạ thổi qua, chỉ mang theo nóng hầm hập của nhựa đường, tiếng trả lời.
Lục Viễn lên bầu trời xanh thẳm của Bắc Kinh. Anh , ở một nơi nào đó xa xôi, Nhất Chu tìm thấy tự do. Còn , sẽ ở đây, giữa những hàng ngô đồng , để gặm nhấm nỗi cô độc và sự hối hận cho đến cuối đời.
Hạnh phúc của , thành công của , giờ đây chỉ là một nắm tro tàn.
Mùa hạ năm cuối cùng cũng kết thúc. Gió ngừng thổi, cũng xa. Chỉ còn một kẻ vô tình lặng lẽ giữa phố cổ, chờ đợi một linh hồn bao giờ .
HẾT TRUYỆN.