Giả Vờ Ngoan Hiền Ngờ Đâu Lại Cứu Phải Chó Điên Cố Chấp - Chương 2 Người đàn ông của cậu

Cập nhật lúc: 2026-03-26 16:29:11
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mau, mau lên, mau!”

“Cái thời tiết quỷ quái đáng c.h.ế.t . Ban ngày dài . Mau công sự che chắn !”

“Mẹ nó, cái công sự tác dụng quái gì . Nó chẳng bằng một góc bộ đồ bảo hộ của đám tầng ...”

Cách núi rác xa chính là khu ổ chuột. Vô những tấm kim loại lớn nhỏ và lều trại dựng san sát . Nhìn từ xa, nơi giống như một cái hang ổ khổng lồ.

Điểm khác biệt duy nhất là phía khu ổ chuột treo một cái lồng kim loại cực đại. Nó đang hạ dần xuống theo từng nhịp nhô lên của ánh mặt trời.

Những nhặt rác luống cuống tay chân lao về phía trong lồng sắt. Họ thậm chí chẳng buồn nhặt những mảnh ve chai rơi vãi đất.

Lê Trì xen lẫn trong đám , loạng choạng chạy về phía . Giữa đường thuận tay nhặt mấy món đồ khác đ.á.n.h rơi. Cuối cùng cũng kịp vọt trong khi công sự đóng sập xuống.

“Oanh ——”

Theo một tiếng động lớn, tia sáng cuối cùng ngăn cách bên ngoài lồng kim loại. Mọi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Họ rã rời bệt tại chỗ hoặc tản về phía xa.

Bên trong lồng sắt hề tối tăm. Trên đỉnh vòm hình bán cầu khảm một dãy đèn lớn chói mắt. Một nhà bằng kim loại cũng treo những bóng đèn màu vàng nâu. Ánh sáng trắng lung linh đổ xuống mặt đất thành những vòng tròn d.a.o động.

“Hắc hắc, tối qua nhặt một lõi năng lượng phế thải. Chắc là đổi ít đồ đây.”

“Đi thôi em. Tôi cũng đồ xịn. Tìm lão Nick đổi ít đồng Lu làm vài ly!”

“Tôi . Cái thứ đó gì ngon mà uống, cay xè cả cổ.”

Gần đó một đàn ông râu xồm đang vác cái túi đầy ắp. Bên cạnh gã là một thanh niên trẻ tuổi. Lê Trì thấy giọng quen thuộc nên thêm mấy mắt.

Đối phương cũng vặn đầu . Khi đối mắt với Lê Trì, thanh niên sáng rực cả mắt lên.

“Ơ, ngươi là đêm qua!”

Người thanh niên nhảy vài cái đến mặt Lê Trì. Anh cứ chằm chằm mặt . “Ta sống ở khu ổ chuột bao lâu nay mà từng thấy ai như ngươi... Ngươi trục xuất khỏi căn cứ ?”

Lê Trì một tay giữ đống phế liệu nhặt , một tay đỡ đàn ông lưng. Cậu lùi một bước chần chừ gật đầu.

“Vậy thì ngươi may mắn thật đấy. Còn thể sống sót để công sự . Rất nhiều đuổi ngoài sống nổi một ngày , họ c.h.ế.t thẳng cẳng ở bên ngoài .”

Người thanh niên liếc đàn ông lưng Lê Trì. Hiển nhiên coi là đồng đội của .

“Thôi nào Lý Quyết, đừng dọa mới như thế.”

Gã râu xồm bước tới, nhướng mày : “Khu ổ chuột bác sĩ đấy nhưng giá rẻ . Nếu cứu thì thể cho ngươi mượn đồng Lu.”

Vừa khi gã râu xồm và Lý Quyết tán gẫu nhắc đến việc dùng đồ nhặt để đổi lấy đồng Lu. Điều đó chứng tỏ đồng Lu là thứ quan trọng với họ.

Lê Trì cảm nhận gã sẽ đời nào cho mượn thứ quan trọng đó miễn phí.

“Vậy... trả cho ngươi thế nào?”

“Hiểu chuyện đấy,” Gã râu xồm búng tay một cái. “Bất kể cứu , ngươi trả gấp đôi đồng Lu. Cộng thêm vật tư trong ba ngày của ngươi sẽ thuộc về , thấy ?”

Thấy Lê Trì im lặng, Lý Quyết chen : “Khắp cái khu ổ chuột ngươi tìm ai đưa giá thấp hơn Victor . Vay tiền ở sòng bạc trả gấp năm trở lên thôi. Victor còn quen với bác sĩ nên thể giúp ngươi mặc cả đấy.”

Lê Trì hiểu rõ một danh từ bọn họ . Cậu chỉ hiểu hàm ý trong đó giơ đống phế liệu trong tay lên.

“Vật tư... là cái ?”

, chính là thứ .”

Người xung quanh ngày càng đông. Lý Quyết nhảm nữa. Anh liếc Victor một cái vác túi nhanh chóng chui một con đường nhỏ. Anh quên vẫy tay gọi Lê Trì.

“Đi theo, bên .”

Người đàn ông nặng như một tảng đá lớn. khi cõng lưng, Lê Trì cảm thấy ngày càng thuận tay. Cậu di chuyển thoăn thoắt qua những ngôi nhà dựng bằng kim loại và vật liệu lạ.

Lý Quyết liên tục ngoảnh đầu . Anh quả nhiên lầm. Thiếu niên phía hạng thỏ đế chỉ dựa dẫm khác.

Đêm qua khi đầu gặp mặt, Lê Trì lộ dáng vẻ thủ tồi. Chỉ trong nháy mắt nhảy xuống từ núi rác. Hiện tại cõng một lớn như mà vẫn đuổi kịp tốc độ của .

Ở cái nơi ăn thịt , bản lĩnh mới sống sót . thì cuộc sống vẫn gian nan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-2-nguoi-dan-ong-cua-cau.html.]

Chẳng mấy chốc, Victor dừng một căn nhà kim loại thấp bé. Gã nhấc tấm da thú dùng làm rèm cửa lên ló nửa trong.

“Lão già , mang mối làm ăn đến cho ông đây.”

Giây tiếp theo, từ trong phòng truyền tiếng ho khàn dữ dội: “Khụ khụ... Cái đồ ch.ó , ai dạy ngươi cửa gõ cửa !”

“Gõ cái khỉ gì, chỗ của ông làm gì cửa?” Victor thuận tay dựng cái túi ở cửa nghênh ngang .

Lý Quyết bên cạnh đống túi làm động tác mời: “Ta .”

Do dự một lát, Lê Trì cũng đặt đống phế liệu cạnh cái túi. Cậu cúi thấp cõng đàn ông căn phòng nhỏ.

Khác với bên ngoài, căn phòng sạch sẽ đến bất ngờ. Diện tích bên trong cũng rộng rãi hơn hẳn so với vẻ ngoài của nó.

“Khụ khụ khụ... Cái gã , ngày nào cũng chỉ gây rắc rối cho thôi.”

Từ trong buồng một ông lão nhỏ nhắn với mái tóc hoa râm. Những nếp nhăn mặt ông xếp chồng lên . Đôi mắt đục ngầu lóe lên tia tinh .

Ông lão lập tức khóa mục tiêu Lê Trì. Ông sâu đàn ông lưng một lát hếch cằm.

“Đi bên trong.”

Cá Mặn

Lê Trì nhanh chóng bước theo.

Trong buồng chứa đầy những thiết mà Lê Trì từng thấy bao giờ. Ở giữa là một khoang máy hình quả trứng. Bên trong chứa đầy chất lỏng màu xanh lam nhạt đang tỏa sáng dịu nhẹ.

“Thương tích nặng quá, dùng khoang trị liệu ...”

Ông lão bảo Lê Trì đặt đàn ông xuống đất. Ông quan sát một lát tặc lưỡi: “Bộ đồ bảo hộ đáng giá bộn tiền đấy, bán ?”

Lê Trì lắc đầu.

Bộ đồ là của phản diện. Nhỡ nó là thứ quan trọng với , bán tức giận trở nên xa thì ?

“Không bán, mượn tiền của Victor .”

“Cậui?” Ông lão lập tức bắt thóp trọng điểm. “Tiền cứu để trả , là gì của ?”

Lê Trì thậm chí còn tên đàn ông . sẽ để lộ điều đó mặt ngoài.

“Hắn...”

Lê Trì cân nhắc từ ngữ nghiêm túc đáp: “Là quan trọng.”

Ông lão hừ một tiếng. Ông qua giữa gương mặt ngây ngô của Lê Trì và khuôn mặt tuấn lãng của đàn ông. Ông lão lộ vẻ như thấu hiểu chuyện vỗ tay dậy.

“Được , đưa đàn ông của khoang trị liệu . Quần áo các thứ thì lột sạch .” Nói đoạn, ông đến chỗ đống chai lọ để bắt đầu pha thuốc.

“Vâng.”

Lê Trì ý kiến gì với cụm từ “ đàn ông của ”. Dù thì “ đàn ông cứu về” và “ đàn ông của ” cũng chẳng khác là mấy chữ.

Quần áo phản diện khó cởi. Lê Trì tốn nhiều công sức, mồ hôi lấm tấm trán mới lột sạch .

Người đàn ông vẫn hôn mê bất tỉnh. Lúc mặc quần áo thì thấy rõ, giờ lột mới lộ những khối cơ bắp rắn chắc và đường nét cơ thể tuyệt .

Không đang mơ thấy điều gì tồi tệ mà đôi mày càng nhíu chặt hơn.

Lê Trì thêm vài . Sau khi đưa khoang trị liệu, còn sờ thử những thớ cơ cứng cáp cánh tay . Trong mắt hề chút ý niệm mờ ám nào.

Ông lão vẫn luôn quan sát động tĩnh bên . Thấy , ông khẽ hừ một tiếng qua lỗ mũi.

Thân mật thì cứ nhận là mật . Lại còn che che giấu giấu ngượng ngùng. Bây giờ là thời đại nào , trai gái yêu ai là quyền của họ, cứ làm như thời phong kiến bằng.

Ông lão đóng sập cửa khoang trị liệu đặt một chiếc đồng hồ điện t.ử mặt Lê Trì.

“Nhìn cho kỹ, đúng một tiếng thì mở cửa khoang. Hắn tỉnh tức là .”

“Vâng,” Lê Trì nắm chặt chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay. Cậu suy nghĩ một lát hỏi: “Vậy nếu tỉnh thì ạ?”

Ông lão hắc hắc.

“Không tỉnh thì tức là c.h.ế.t .”

 

Loading...