Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đại tai nạn, diện tích thể cư trú thế giới thu nhỏ chỉ còn một phần mười so với ban đầu. Xã hội loài chia năm xẻ bảy. Trong đó một bộ phận đất đai lớn bao phủ bởi các "Khu ô nhiễm" c.h.ế.t chóc. Nơi đó tràn ngập các loại nguy hiểm thể dự đoán . Đại dương thì vì lượng lớn sinh vật biến dị đáng sợ mà trở thành một vùng hắc ám nào dám đặt chân đến.
Trải qua hơn trăm năm đấu tranh và dung hợp nội bộ, mấy cứ điểm lớn nhất liên kết với . Họ thành lập nên chế độ Liên bang với căn cứ trung ương cầm đầu và các căn cứ khác làm phụ trợ. Tất cả đều ý đồ trùng kiến văn minh nhân loại.
Tuy nhiên ở bên ngoài các căn cứ vẫn tồn tại vô khu ổ chuột lớn nhỏ. Những kẻ nhặt rác thẻ phận của căn cứ nên hưởng bất kỳ sự bảo hộ của chế độ nào. Họ buộc phục tùng quy luật rừng xanh cá lớn nuốt cá bé.
Những ngày nhặt rác cứ thế trôi qua. Túi tiền nhỏ trong túi của Lê Trì cũng dần phồng lên. Cậu sắm sửa thêm ít đồ dùng sinh hoạt.
Đồ đạc trong căn phòng nhỏ ngày càng nhiều và trông càng giống một gia đình thực sự. Cái bàn gãy một chân đổi thành bàn vuông rắn chắc. Trong góc phòng còn dựng một cái tủ quần áo lớn nhỏ do Lục Tích Hành đặc biệt đổi về từ quầy hàng. Ngoài còn mua ít quần áo mới theo đúng đo của Lê Trì. Chẳng qua diện tích trong nhà chung quy vẫn là quá nhỏ nên để quá nhiều đồ vật. Nếu thì Lục Tích Hành chắc chắn sẽ xây thêm một cái phòng tắm.
Những kẻ nhặt rác cũng ngày nào cũng ngoài làm việc. Họ làm vài ngày nghỉ vài ngày nên ngày tháng trôi qua cũng coi như là dễ chịu. Sau khi ăn tối xong, Lê Trì giường đối diện với Lục Tích Hành để đề phòng cái đuôi lời mọc .
Lục Tích Hành vẫn thẳng với hình căng chặt. Không ngủ . Trên một mùi hương xà phòng nhàn nhạt. Lê Trì hít hít mũi nhịn mà xích gần thêm một chút.
Hôm nay bọn họ nhà tắm công cộng để tắm rửa. Tuy rằng trong túi đủ tiền Lư nhưng Lục Tích Hành vẫn chỉ thuê một phòng đơn. Lê Trì thấy vui mừng. Tiết kiệm là một đức tính và đáng tán dương.
Khi sắp chìm giấc ngủ, lỗ tai của Lê Trì đột nhiên giật giật. Khu ổ chuột xưa nay bao giờ tuyệt đối yên tĩnh. Tiếng ồn ào ngoài phòng vốn liên miên dứt. Thế nhưng giờ phút trong sự ồn ào đó lẫn thêm vài âm thanh kỳ quái.
“Ong ong...”
Cá Mặn
Tiếng động đó giống như tiếng rung cánh của một loại côn trùng nào đó nhưng mang theo cảm giác máy móc kim loại độc đáo. Lê Trì còn đang thấy kỳ lạ thì Lục Tích Hành đột ngột dậy với biểu tình khó coi. Âm thanh máy móc càng lúc càng gần. Lục Tích Hành bước nhanh tới đóng cửa sổ xoạch một tiếng kéo rèm cửa lên.
Xuyên qua khe hở giữa rèm cửa, một con chuồn chuồn máy màu bạc bay lơ lửng trong khí tối tăm. Vị trí mắt kép của nó thế bằng camera để lạnh lùng giám thị bốn phía.
Đây là chuồn chuồn máy dùng để điều tra của căn cứ trung ương. Thông thường chúng sẽ xuất động cùng lúc mấy chục con. Người điều khiển cũng sẽ ở gần đó để tiếp nhận liệu. Khóe miệng Lục Tích Hành gợi lên một độ cong trào phúng buông tay .
Bọn chúng tìm tới nơi nhanh như . Xem bọn chúng cũng là lũ phế vật.
“Anh thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/gia-vo-ngoan-hien-ngo-dau-lai-cuu-phai-cho-dien-co-chap/chuong-10-dieu-tra.html.]
Lục Tích Hành mặc quần áo thì Lê Trì liền dậy. Tóc mái của rũ xuống mắt trông mềm mại. Lục Tích Hành lập tức thả lỏng sắc mặt.
“Tôi mua đồ một lát về ngay.”
Lê Trì giống với những . Cậu chỉ là một thiếu niên vô tội và gì cả. Nghĩ đến những nguy hiểm đang tiềm tàng, Lục Tích Hành nghiêm nghị thần sắc. Trong giọng của khó lòng tránh khỏi mang theo chút khẩu khí mệnh lệnh như hồi còn ở quân khu. “Ngoan ngoãn ngủ và đừng chạy lung tung.”
Lê Trì giống như ngây . Cậu giường bất động với đôi mắt mở to. Lục Tích Hành quỷ dị tạm dừng hai giây.
“...”
“Xin vì lớn tiếng.”
Hắn quên mất . Lê Trì giống với những binh lính da dày thịt béo . Cậu nhỏ yếu. Nếu quá hung dữ thì sẽ sợ hãi.
“Cậu... ở đây chờ nhé. Đừng lung tung, ?”
Lê Trì sờ sờ lỗ tai cúi đầu thuận theo gật gật mấy cái. Vừa giọng lạnh lùng của Lục Tích Hành thật sự dễ . Nó khiến lỗ tai suýt chút nữa là chui ngoài luôn . Lục Tích Hành yên tâm rời .
Chờ khỏi thì Lê Trì liền ngẩng đầu lên. Tròng mắt xoay tròn một vòng. Cậu sẽ lung tung mà chỉ theo Lục Tích Hành thôi.
Lục Tích Hành hề chú ý tới việc một cái đuôi nhỏ đang lặng lẽ bám theo cửa. Tiếng máy móc ong ong xoay quanh trung. Lục Tích Hành mặc một chiếc áo gió màu đen. Nửa khuôn mặt bên của giấu trong cổ áo . Hắn dọc theo góc tường để ẩn bóng tối. Chuồn chuồn trinh sát tuần tra hồi lâu nhưng kết quả. Chúng đồng loạt bay về cùng một hướng.
Lục Tích Hành xa gần bám theo phía . Rất nhanh đó khóa chặt mục tiêu là một căn nhà hai tầng.
“Phi!”
Người đàn ông trung niên nhổ một bãi xuống đất hùng hổ phun những lời thô tục.
“Cái nơi quái quỷ gì thế . Đến khí cũng thối hoắc. Thật sự là một ngày cũng ở nổi nữa!”