[fantic]_LeonPop - Fantic ngắn - LeonPop

Cập nhật lúc: 2025-07-31 03:04:08
Lượt xem: 4

1. Quay về 3 năm

 

Từ khi lời chia tay Leon đến nay cũng 3 năm và hôm nay Pob trở về, về nơi sinh , nơi bao nỗi nhớ mong và cũng là nơi Leon của . "Leon của "... bây giờ lẽ nữa mà đúng hơn là từ 3 năm , từ ngày lời yêu và cũng chính là ngày lời chia xa.

Rời sân bay với mớ hỗn độn trong đầu, nhưng cũng cố gắn bình tâm trạng để sắp xếp thoả thứ cần thiết chuyện hẵn tính . Quay về Pob dự định sẻ ở Thái tiếp tục làm việc cho trại trẻ mà vẫn luôn chăm nom đây, dù là gặp gỡ Leon của như đây nhưng ít vẫn rằng họ đang thở chung một bầu khí quyển. Đối với giờ đây lẽ như thế là quá đủ .

Ngồi màn hình vi tính Pob mở email ngập ngừng đánh từng chữ " về nhé" địa chỉ gửi chính là Leon, nhưng ngập ngừng thật lâu, thật lâu cuối cùng cũng xoá gữi vì email gửi từ 3 năm vẫn đáp dù một lời. Tay xoá từng chữ trong thư lòng thầm nhủ " thư 3 năm còn đáp, thôi đừng làm phiền thì hơn".

~~~~~~~~~~~~~~~~

Bên Leon đang thì nhận điện thoại của Tho, bạn của Fiat

 Leon, tao gửi mail cho mày về kế hoạch bắt cóc Leo với Fiat du lịch mày vây ? Không thấy mày trả lời gì hết ?

Email nào ?

Ơ, thì email của mày chứ email nào, mày ?

Email đó em quên mật khẩu nên lâu dùng. Anh gửi nhá, xin nha .

Ờ ờ, mày đúng là….

Leon giờ đây khá nổi tiếng, tham gia chụp các ảnh bìa tạp chí lớn nhỏ trong nước, cả fanclub nữa, hôm nay cũng hẹn chụp ảnh bìa tạp chí nên điện thoại chuẩn ngoài. Tắt điện thoại xong Leon lái xe đến điểm hẹn khớp giờ. rằng khi lái xe thì luôn mong nhớ suốt 3 năm qua cũng đến, và họ gặp . Chiều nay thu xếp xong công việc thì Pob đến nhà Leon, ngoài cửa ngập ngừng bên trong, vẻ như trong nhà, lăng lẽ về và thầm nghĩ lẽ họ hết duyên.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Một tuần khi về Thái Pob gần như quen với thời tiết và nhịp sống ở đây, công việc cũng đó thứ thoã chỉ một thứ đó là trái tim Pob, nó thể nào đập đều nhịp vì luôn thấy thiếu thứ gì đó và luôn nhói đau khi nghĩ về ai đó. Dù là nhủ lòng là hãy c.h.ế.t tâm nhưng con tim thể nào ngừng nhớ về con trai đó, mà luôn theo như cái bóng nhưng dám quá phận khi đồng ý, dám phòng khi cho phép và .... dám hôn khi chủ động. Nhớ ! Thật sự nhớ nhưng giờ đây cách của hai là quá lớn và chuyện còn như xưa. Đang miên man suy nghĩ bước khỏi quán cà phê thì Pob thấy bìa tạp chí cho hình Leon đó. Tim hẩng một nhịp khi thẳng Leon bìa ảnh, trai quá, vẫn trai như ngày nào nhưng vẻ chững chạc hơn, quyến rủ hơn. Anh đưa tay lấy một cuốn ngắm thật kỹ như là sẽ bao giờ thấy nữa định bỏ xuống nhưng nghĩ nghĩ cầm theo, bước đường một giọng khá quen thuộc "cho tao 15 phút" định thì vô tình một chiếc xe ngang qua làm bóng mất hút trong quán. Pob đầu bước tiếp

Ở trong Leon thì bạn càu nhàu vì đến muộn. Hẹn với bạn 10h nhưng gần 11h mới đến vì quên quần áo ở nhà nên về lấy. Có lẽ định mệnh vẫn cho họ gặp nên mới tạo những cuộc gặp gỡ dỡ dang thế , lẽ ông trời đang thử độ kiên nhẫn của họ chăng ? Hay thật sự là họ duyên nợ ?

2. Vẫn còn nhớ ?

Hôm nay cũng như ngày Leon cũng lịch chụp ảnh với studio và bạn chụp ảnh của hôm nay là một chú mèo. Vừa thấy con mèo thì tim Leon cũng chợt nhói lên, nhói  là vì nhớ Pobjer là nhớ chủ nhân của nó ? Trong lòng rõ hơn ai hết vì 3 năm qua bao giờ quên con trai đó, khiến cho khẻ mỉm ăn hai cái tát đau điếng, mà dù mắng nhưng vẫn mang cho túi đá chườm lên má và là khiến tim đập liên hồi dù chỉ trao cho chiếc ô. Trong suốt 3 năm qua ngày nào hy vọng, chờ đợi đến ngày họ sẽ gặp dù việc chờ đợi trong vô vọng nó hề dễ dàng. Chờ một khi nào họ mới về, chờ một mà suốt 3 năm hề một lá thư một tin nhắn nhưng vẫn tình nguyện chờ, dù là bao lâu nữa.  Tay ôm chú mèo Leon mơ màng nghĩ cho đến khi tiếng gọi của thợ chụp ảnh thì mới chợt tỉnh. Chật vật mãi cũng xong buổi chụp ảnh đó thu xếp đồ đạc trở về nhà, định bụng ghé qua khu nhà đây Pob ở nhưng hôm nay đường khá đông xe kẹt hàng dài nên Leon đành về thẳng nhà luôn đợi hôm đến thăm Pobjer luôn thể.

Vừa về đến nhà Leon tắm rửa sạch sẻ ngã lên chiếc giường mềm mềm tay cằm chùm chìa khoá hình con hổ nhỏ nhớ bóng thấy đường hôm nay. Lúc đó đường đông xe cộ, bất chợt nơi đoạn đường dành cho bộ sang đường thấy một bóng nhỏ nhắn qua vô cùng quen mắt, với mắt theo thì tiếng còi phía vọng tới buộc nhấn ga và cũng thể đầu dù là trong lòng cái gì đó thôi thúc dữ dội. Vừa nghĩ con hổ tay làm Leon nhớ

"Đây là quà, mấy yêu , thấy cần vội ha ?"

Càng nhớ tìm càng đau, lòng càng gặp. Gặp để thoả nổi nhớ nhung, gặp để hỏi vì bao năm qua một câu nhắn gửi. Cậu trách nhưng nỡ, giận thôi chờ nữa nhưng thể vì lòng khắc sâu hình bóng đó mất .  Leon chìm giấc ngủ mang theo nỗi nhớ nhung yêu, còn bên đây Pob trằn trọc giường mãi mà thể nào ngủ vì chiếc xe biển quen thuộc đường hôm nay vì tiết trời Thái quá nóng. Hôm nay Pob việc ghé qua studio lúc chiều muộn để lấy ảnh của một bạn nhờ lấy hộ. Lúc bước thì thấy đang tập trung chụp ảnh cho một mẫu nào đó với chú mèo khá dễ thương, Pob định một hồi cho đỡ nhớ Pobjer nhưng khi mẫu cất tiếng lên như hình, vội nấp bức tường đầu óc ngổn ngang con tim như vụn vỡ khi chính giọng của luôn nhung nhớ. Anh bước gặp nhưng đôi chân như nặng trĩu, trong đầu luôn hiện lên câu hỏi

" trả lời thư, vì tận 3 năm trời gửi cho dù là một tin nhắn ?"

 Bấy nhiều đó thôi cũng đủ làm chùng bước, huống chi giờ đây Leon còn là nổi tiếng công việc gia cảnh tương lai tươi sáng. Vốn dĩ giữa họ tồn tại sự khác biệt từ gia cảnh tới ngoại hình, khó khăn lắm mới cha Leon mở đường chấp nhận Pob mới dám mở lòng đón nhận trái tim Leon thì giờ đây một nửa giữa họ cách, Khoảng cách vô hình nhưng gần như vô hạn và lẽ sẽ bao giờ xoá bỏ . Pob lặng lẽ đến lấy ảnh rời , đường về nhà lúc sang đường vô tình thấy chiếc xe quen thuộc, vội vàng bước qua nhanh mà dám chủ nhân của nó. Anh c.h.ế.t tâm , còn dám hy vọng gì nữa, rằng từ đây giữa họ thật sự là thể

…………….

Pob từ từ chìm giấc ngủ với chú mèo nhỏ chùm chìa khoá trong tay, tự hỏi ông trời rằng nếu họ quá khác biệt thì tạo mối nhân duyên làm chi ? Nếu họ đến với thì cho họ gặp năm bãy lượt làm gì ? Trái tim con lạ lùng đến , ai làm gì cũng đau như rỉ máu, cảm giác của sự nhớ nhung là những thắt của con tim ? Nếu nhớ nhung là dày vò đau khổ thì xin nguyện cả đời đau khổ chỉ để nhớ nhung.

3. Gặp gỡ

Kể từ hôm về Thái tới nay cũng gần một tháng nhưng do bận bịu công việc nên tới hôm nay Pob mới thời gian nhà thăm Pobjer, vẫn ở căn nhà củ của 3 năm , vẫn ở nơi mà và Pobjer sống cùng vẫn là nơi mà một trai thường viện đủ lý do để cùng , ở cùng , kể hết chuyện nọ đến chuyện về Pobjer bé bỏng của . Pob bên cạnh gò đất nhỏ nhỏ nhô lên phủ kín bởi nhiều viên sỏi nhỏ, tay cầm viên sỏi nhỏ buộc miệng " nhớ ghê", nhớ Pobjer của ghê, Pobjer đáng yêu của bầu bạn duy nhất của trong suốt gần một năm trời và còn là nhân duyên khiến và Leon gặp , "nhớ ghê" nhớ Leon ghê, nhớ khuôn mặt bảnh bao dáng cao ráo làm , nhớ bờ môi ấm ấm ngọt ngào làm . Dù rằng còn cơ hội nữa nhưng vẫn thể ngăn nỗi nhớ nhung, ngu ngốc nhưng mệnh lệnh của con tim thì làm thể chối từ.

Pob đặt viên sỏi vị trí củ dậy định nhà, ngẩng mặt lên thì... tại Leon ở đây ? Cậu đến đây làm gì ? Trong lòng còn ? Hay là... chỉ đến thăm Pobjer ? Anh bối rối, tim đập mạnh đầu ốc rối bời với vô vàn câu hỏi đến khi định thần về phía đối diện thì Leon vẫn đang đó bất động về phía lời nào, chớp mắt và nước mắt bắt đầu rơi, nó rơi ngừng, rơi cho muôn vàn nỗi nhớ nhung, rơi cho sự tức giận trong lòng rơi vì con tim quá đau đớn. Tại chứ ? Tại về mà báo cho , tại về mà đến gặp ? Lời chia tay năm đó là mãi mãi ? Anh rằng ở đây chờ đợi bao lâu ? Anh rằng 3 năm qua gần như ngày nào cũng đến ngôi nhà với hy vọng một ngày nào đó sẽ thấy chủ nhân của nó. Vậy mà.... càng nghĩ nước mắt Leon chảy càng nhiều hơn và tiếng nấc của như kéo Pob khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, vội vàng chạy nhanh về phía Leon, ôm thật chặt thật chặt, chặt gần như thở nỗi

Leon! Đừng , đừng .

Leon, xin , Leon sai Leon.

Pob càng ôm chặt, càng xin thì Leon càng , lớn, ngừng đến nỗi Pob cũng . Pob thể làm cho Loen ngừng mà ngược bản cũng rơi lệ, dòng lệ cho muôn ngàn lời xin , dòng lệ chứa chan bao nhiêu tình yêu thương và lúc đây rằng sai khi liên lạc với Leon khi trở về, chính lúc thật sự cảm nhận trong trái tim Leon vẫn còn trong đó, lẽ nên buông tay dù bất cứ lý do gì. Nếu dứt khoát nếu giữ tình yêu thuộc về thì lẽ giờ đây làm cho cả hai rơi lệ, lẽ làm cho Leon đau lòng, tức giận. Pob , Leon cũng cả hai với một lời nào nhưng lẽ trong lòng họ đều hiểu rằng họ thuộc về , thể sống thiếu . Họ chính là mãnh ghép của cuộc đời .

Sau một hồi vật vã, đến mệt mỏi và lẽ là cũng cạn nước mắt thì Leon cũng bình tâm trở , thật lâu, thật sâu và ôm lòng thật chặt, ôm như sợ mất, ôm như sợ đây chỉ là giấc mơ, cái ôm cho hàng ngàn lời . Leon đưa tay lên lau giọt nước mắt còn đọng đôi mi yêu, giận đến đau lòng nhưng còn đau lòng hơn khi yêu , thấy những giọt lệ của thì bao nhiêu hờn giận trong lòng tan biến, , ngày đầu gặp khiến rơi lệ.

~~~~~~~~~~~~~~~

Cả hai cùng nhà chiếc giường quen thuộc, lặng lẽ gì vì quá nhiều thứ nên bắt đầu từ , mở đầu thế nào, im lặng một hồi lâu cuối cùng Pob cũng lên tiếng

Leon, ....

Anh Pob về từ khi nào, đến tìm em ?

Khoảng một tháng .

Leon như tin tai , như cơn giận sắp kéo đến. Pob rối rít giải thích.

Anh định gửi mail cho Leon nhưng mà mail gửi từ 3 năm vẫn hồi đáp nên .....

Mail nào ?

Mà mấy hôm cũng ghé qua nhà một nhưng thấy ai hết.

Mail nào cơ ? Sao nhắn tin cho em ?

Mail củ Leon dùng đó.

Mail đó em quên mật khẩu lâu lắm dùng nữa, nhưng mà thể nhắn tin gọi điện cho em mà.

Thì thấy em trả lời thư nên .... sợ phiền

Pob nhỏ giọng trả lời, Leon chợt hiểu chỉ vì trả lời thư mà làm cho hai đau khổ suốt 3 năm qua, chỉ vì trả lời thư mà nghĩ đổi. Leon giận lắm nhưng làm khi trái tim quá si mê con mặt và cũng hiểu cần làm nhiều hơn để cho con tin tưởng, cần cố gắng nhiều hơn để giữ bên . Gặp quyết cả đời sẻ buông tay. Leon chậm rải đáp :

Vì em trả lời thư mà nghĩ em lòng ?

Anh...

Vì tình yêu của em đủ lớn là vì lòng tin nơi em ?

Pob vội vàng đáp:

 Không ! Mà là vì..

Vì ?

Vì chúng quá khác biệt từ địa vị đến cuộc sống, đây vốn khác bây giờ còn khác nhiều hơn. Bây giờ em...

Leon ngắt lời :

Phải, chúng khác biệt thứ nhưng chỉ một điều duy nhất giống , đó chính là con tim. Con tim chúng cùng chung nhịp đập, chỉ thế thôi là đủ cần gì khác nữa.

Leon kéo đặt tay đối phương lên n.g.ự.c trái của như chứng minh tim đang đập là vì ai đó. 

Anh Pob, cho dù bây giờ em là ai, em thế nào thì trong tim em cũng chỉ mà thôi, tình yêu em dành cho 3 năm qua hề ít , 3 năm qua ngày nào em cũng đến đây, ngày nào em cũng chờ đợi. Vậy mà....

Leon, xin

Anh Pob, cho dù xuất phát điểm giống nhưng quyền về chung lối,  địa vị làm nên tình yêu, chỉ con tim khiến hạnh phúc. Có thể tình yêu em dành cho đủ để khiến tin tưởng nhưng em sẽ cố gắng làm nhiều hơn nữa, yêu nhiều hơn nữa để xoá cách vô hình trong lòng .

Pob lặng lẽ im tựa lòng Leon thêm lời nào nữa. Căn phòng trở nên tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở đều đặng hoà nhịp của hai kẻ yêu . Tiếng thở như chan hoà nỗi nhớ, như hộ lòng , như thề như nguyện như gắn kết hai trái tim đong đầy xúc cảm. Sau một hồi chuyện thì cả hai cũng tháo gỡ khúc mắt của 3 năm qua. Leon dậy về dù trong lòng hề lúc nào, dù cùng , chuyện trò cùng cả đêm nhưng sợ phiền sợ nghĩ ngợi. Cậu ngập ngừng bước cửa định tạm biệt về thì

Mưa ! Leon thốt lên, trong lòng còn ý .

Vậy....ở đây đêm nay cũng . Pob ngại ngùng .

Vậy là như ý nguyện, Leon cùng , thầm cảm ơn ông trời , dù bản bao giờ thích trời mưa nhưng hôm nay thấy mưa thơ mộng đến thế, mưa như hiểu lòng của kẻ si tình, như bắc cầu cho hai kẻ yêu .

~~~~~~~~~

Leon Pob đưa cho bộ quần áo của bản mặc tạm, nó ngắn củng cởn nhưng cũng đến nổi khó . Tắm rửa xong xui, ăn nhẹ bửa tối xong thì hai bọn họ cùng lên giường ngay ngắn, hai cơ thể song song ngay ngắn mắt hướng lên trần nhà, tay chân xuôi thẳng đuột như sợ lỡ chạm đối phương. Sợ chạm chạm mà là sợ chạm thể ngăn gợn sóng trong lòng. Hai nhẹ thở , hẹn mà cùng mặt về phía đối diện . Leon khẻ đưa tay định chạm má Pob nhưng khựng

 Em nhớ nhiều lắm. Leon khẽ .

Ba năm qua ngày nào mà em nhớ đến , em gọi điện cho nhưng em sợ làm phiền lòng.

Anh cũng nhớ em, cũng dám gọi điện cho em một phần vì mail , một phần vì sợ bản cầm lòng chạy về tìm em.  Pob kéo tay Leon đặt lên má . Cái cảm giác ấm ấm  khi cánh tay chạm lên má thật dùng từ gì đễ diễn tả. Dù chỉ là chạm má thôi nhưng cũng đủ làm cả hai xao xuyến, đủ làm vơi bớt nỗi nhớ mong và... nó còn làm cho Leon nhiều hơn nữa một cái chạm. Cậu khẻ khàng đưa tay xuống cánh môi yêu khẻ vuốt ve và đưa mặt xích gần định đặt lên đó một nụ hôn nhưng như chợt nghĩ điều gì ngước mắt lên Pob.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/fantic-leonpop/fantic-ngan-leonpop.html.]

Em hôn ?chỉ hôn thôi.

 Pob gì mà chỉ mắt , môi mím chặt cảm giác như mím lấy ngón tay Leon.

Nếu thích thì thôi. 

Leon cụp mắt xuống, nhích một tẹo

Anh đồng ý .

Pob . Leon ngước lên trong ánh mắt toát ý và tiến đến đặt lên môi đối phương một nụ hôn. Khoảnh khắc bốn cánh môi chạm mới dám tin đây là sự thật, mới chắc chắn rằng chuyện hôm nay là mơ. Leon nhẹ nhàng luồn tay xuống cổ Pob thành tư thế gối đầu cho yêu và cũng kéo gần hơn tiện thể khẻ mở nhẹ cánh môi ngậm lấy bờ môi đỏ chót của yêu, càng ngậm càng thích, càng thích càng ngậm sâu hơn, mút mạnh hơn và cảm giác tê dại càng nhiều hơn. Leon dịu dàng đưa chiếc lưỡi bên vòm miệng, Pob hề phản kháng mà cũng từ từ hé nhẹ cánh môi để dễ dàng khám phá bên trong khoang miệng của . Hai chiếc lưỡi chạm khi Leon thành công đưa lưỡi , cảm giác tuyệt vời thể nào diễn tả bằng lời, chỉ rằng cái cảm giác đó nó điều khiển bộ cơ thể hai cuồn nhiệt theo cảm giác . Tay Leon bắt đầu chịu ở yên mà đưa lên vuốt ve tấm n.g.ự.c phẳng phiu nhưng hấp dẫn của Pob. Ban đầu là nhẹ nhàng vuốt ve bên ngoài đó từ từ luồn phía da thịt ấm nóng bên trong, ban tay mịn màng vuốt ve đều đặn theo từng nhịp hôn mút bên và còn mò đến hạt đậu nhỏ bên ngực. Khoảnh khác bàn tay khác chạm khiến Pob khẻ giật "ư" nhẹ. Không bao giờ Leon chạm qua nhưng nhiều năm mới cảm giác đó khiến giật tuy nhiên cự tuyệt mà còn ưỡn n.g.ự.c hưởng ứng theo nhịp tay. Có cảm giác , cả hai đều cảm giác nhưng Leon cần dừng . Cậu đầu tiên của hai bao năm xa cách chuẩn kỳ càng, đau đớn. Leon rụt tay vòng qua đầu Pob ấn mạnh làm cho nụ hôn sâu thêm, môi nữa mút chặt lấy cánh môi và rời một cách khó khăn. Leon thở mạnh dập tắt ngọn lửa trong lòng một cách khó khăn, chỉnh áo cho Pob

Anh Pob ! Hôm nay tới đây thôi.

……

Lần chuẩn kỹ càng hãy làm, em đau đớn.

em....

Em , em chịu .  Leon xong đặt lên trán Pob một nụ hôn kéo lòng.

Ngủ , đêm nay ôm ngủ thôi với em là hạnh phúc nhất trong 3 năm qua .

Anh cũng ,  ngủ ngon.

Ngủ ngon.

Hai ôm chìm giấc ngủ, cuối cùng thì Leon cũng một giấc ngủ bao năm canh cánh.

4. Lời thì thầm hạnh phúc

Ánh nắng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ, nơi đôi tình nhân đang cạnh say giấc. Leon giật thức giấc, đôi mắt nheo vì ánh nắng bên ngoài. Đưa tay nhè nhẹ kéo rèm như sợ đánh thức yêu, Leon Pob đang say sưa ngủ, đầu gối tay , cảm giác mỗi sáng thức đều thấy yêu thương nó hạnh phúc bao. Giờ đây Leon mới dám tin đây là sự thật, đưa tay vuốt nhè nhẹ lên má thương, ánh mắt dịu dàng đến lạ. Pob nhíu mày sang ôm lấy cái hông ấm ấm bên cạnh vùi đầu cái hỏm vai rộng của như một con mèo nhỏ. Leon âu yếm vỗ vỗ nhẹ lên lưng âu yếm. Ngay lúc đây Pob của nhỏ bé đến thế, đáng yêu đến thế nhịn nhẹ đặt lên tóc Pob một cái hôn. Leon hứa với lòng rằng cố gắng nhiều hơn để lạc mất nữa, trưởng thành hơn để cánh tay luôn là nơi cho gối đầu say giấc, phấn đấu nhiều hơn nửa đễ ước mơ mổi sáng mở mắt giấc ngủ đều thấy thành sự thật. Cậu nghĩ tay mân mê yêu cho đến khi một bàn tay khác đặt lên tay mới Pob dậy

Em làm giật hả ?

Không, mấy giờ ? Giọng Pob ngái ngủ.

Mới hơn 6 giờ thôi, ngủ thêm . Hôm nay làm ?

Không, còn em ?

Em cũng . Hay cùng ngoài ?

Trả lời là nhưng thật là hôm nay Leon hẹn với bạn làm đề án nhưng đương nhiên là huỷ vì yêu quan trọng hơn.

~~~~~~~~~~~~~

Nói là , hơn 9 giờ thì hai đưa trung tâm thương mại gần đó, định bụng đưa ăn sáng dạo quanh khu mua sắm một vòng. Đang lúc tìm quán ăn thì gặp mấy bạn fans hâm mộ của Leon.

Leon, chụp cùng tấm ảnh ? Một cô gái trong họ tiến đến.

Ờm ... . Leon đáp.

Tui nửa. Một cô gái khác lên tiếng.

Pob thấy cũng tế nhị lùi phía một tí cho họ gian, ngó đầu đầu thì phát hiện thấy một cửa hàng bán các mặt hàng cho thú cưng nên đến đó xem thử.

Chụp ảnh xong các cô gái còn túm tụm xin chữ ký nữa. Vừa mới cuối xuống vẽ mấy nét ngước lên thì yêu mất còn thấy dạng, Leon lo lắng đưa ảnh cho họ việc ngay. Chân bước nhanh qua mấy gian hàng đang định chạy cho nhanh hơn thì thấy Pob đang cầm con cá đồ chơi cho mèo trong cửa hàng, Leon bước nhanh lay nhẹ tay Pob

Anh pob với em ?

Em xong việc , thấy em bận nên dạo xung quanh đây thôi.

Đi, ăn thôi.

Nói hai cùng tìm quán ăn, trong suốt đường Leon câu nào mà chỉ lặng lẻ bước . Vào trong quán Pob cầm menu lên lướt mắt qua hỏi

Em ăn gì? Ở đây ....

Anh Pob đừng làm nữa ? Em sợ khi thấy . Sau đừng bao giờ rời khỏi tầm mắt của em ?

???

Pob bất ngờ, nghĩ Leon căng thẳng như thế chỉ vì thấy , im lặng Leon cũng im lặng. Im lặng vì giận mà vì gì vì lo sợ sẽ mất một nửa. Ăn xong hai về nhà luôn mà nữa, đường về thấy Leon im lặng nên Pob cũng lên tiếng, thầm nghĩ lẽ nào Leon thật sự giận . Anh xin nhưng cũng mở lời thế nào nên cũng im lặng.

Về đến phòng một lúc thì Leon về vì Pob qua thì trong đầu hiện lên những hình ảnh đêm qua, tiếng "ưmh" đêm qua vang lên trong đầu, sợ cầm lòng mặc dù nãy tiện cửa hàng tiện lợi mua vài thứ cần thiết nhưng cho yêu chuẩn tâm lý nên cố gắng dậy về. Pob cũng Leon ở nhưng hôm nay ông trời chẳng chịu mưa nên làm gì lý do gì giữ Leo ở nên im lặng theo cửa nhưng khi tay Leon chạm tay nắm cửa thì

Leon !

Một bàn tay kéo ống tay áo gọi .

Leon giận hả ? Đừng giận

Sao nghĩ là em giận ?

Nếu về sớm ?

......

Đừng giận Pob nhé.

Pob luồn tay qua hông Leon áp mặt n.g.ự.c đối phương, Leon bất ngờ hai tay buông thõng đó mới ôm chặt yêu.

Em giận, chỉ là em sợ..

Sợ gì ?

Sợ cầm lòng sẽ làm gì .

Vậy thì đừng cầm.

Pob ngước lên hôn lên môi yêu đồng thời tay vòng qua cổ, môi miệng còn hé mở nhẹ nhàng mới .

Anh Pob , đang làm gì ?

Biết chứ !

 Pob một nữa đưa môi gần môi yêu chạm lên một cách nhẹ nhàng đó mở ngậm lấy môi của mút nhè nhẹ nhè nhẹ, tay cổ siết chặt để gần hơn. Leon lúc đây làm thể chống mị lực mà chì thể nhiệt tình đáp , nhẹ nhàng đưa chiếc lưỡi về phía từ từ đẩy nó trong vòm họng của một nhẹ nhàng ướt át. Cái lưỡi tinh nghịch cứ liên tục rượt đuổi cái lưỡi như hai con bướm đang vờn bụi cỏ. Bàn tay Leon nhẹ đưa lên luồng bên trong áo vuốt ve phần da thịt của đối phương kích thích cho nụ hôn thêm kịch liệt, bàn tay đưa phía tìm đến đầu nhủ nhỏ bé gãy nhẹ làm cho thở mạnh thành tiếng "ưmhhh". Hai hôn cuồn nhiệt quên trời quên đất, môi miệng ngừng mút mát bàn tay thoăn thoắt tháo mở từng nút áo của cho đến khi áo bỏ xuống thì bằng cách nào đó họ cũng đến giường.

Anh Pob, dừng nhé.

Giọng Leon khàng đục, Pob khẻ gật đầu miệng nở một nụ tự nguyện. Như ban ơn, Leon hôn l.i.ế.m thẳng một đường hỏm xương quai xanh mút mát xuống tận đầu ti, dùng môi ngậm lấy đầu ti mút mạnh, mút mút làm cho Pob khẻ "ừmmh" lên vài tiếng nho nhỏ. giườn như vẫn thoã mãn còn tận hưỡng cảm giác đê mê nên ưỡng n.g.ự.c đón nhận sự dày vò của yêu, bàn tay quên vuốt ve lên mái tóc của yêu làm cho nó rối tung mù cả lên, càng thích càng vuốt càng thích càng vuốt.

Trên giường là hai cơ thể chồng của hai kẻ yêu đang say sưa hôn hít trao đổi vị ngọt của enzim và Leon đưa tay xuống phía chạm thứ ở giửa hai chân của đạt giới hạn của sự ham và sự ham nó dần dần kéo phần của gần hơn gần hơn, gần đến khi chạm cọ sát . Sự va chạm cọ sát cách một lớp vải nó cũng là một yếu tố làm cho sự sung sướng như nhân đôi, nó khiến hai con to khoẻ liên tục thở dốc ngắt quảng và thỉnh thoảng còn rên nhẹ.

 "ưmhh, ưmh, ưhmmmmm".

Khi sự ham lên đến đinh điểm họ đưa tay cởi bỏ hai chiếc quần vướng víu cuối cùng và hai con hổ như giải phóng vươn thẳng chỉ thẳng . Leon đưa tay chạm phần của Pob, khẻ rên nhẹ "a.." Leon vuốt nhẹ lên xuống Pob rên lớn hơn "A..." khi nhịp điệu tay tăng lên thì tiếng rên cũng tăng dần và ngắt quảng nhiều hơn "a.., Ưmh, ưhmmmmm" như khó thở như hô hấp đang khó khăn, nhưng đó chỉ là tác nhân của sự sung sướng và khi nhịp độ đạt giới hạn thì sự sung sướng cũng giải phóng bằng thứ t.i.n.h d.ị.c.h màu trắng gọn tay Leon. Và hai chiếc môi tìm hôn đắm đuối hai cái lưỡi quấn lấy như hai đứa trẻ hàng xóm lâu ngày gặp. Bên Leon đang cố gắng mở đường cho nhỏ của vì lối mòn lâu ngày mất lối.  Hì hục bao nhiêu là công đoạn thì cuối cùng cũng thể để cho nhỏ chinh lối nhỏ

Anh Pob, nhé. Nếu đau thì nhé.

Ừmmm….

Leon kéo Pob lưng n.g.ự.c nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mịn màng và

Ah….. !

Đau hả ?

Không , tiếp ..

Leon tiếp tục nghiêng đẩy mạnh hông tay quên vuốt ve miệng quên hôn khắp nơi cho đến khi tiếng "ưnnn" thì thành công và thế là hông tăng tốc độ bàn tay ôm chặt cứ thế cần mẫn nhịp nhàng làm việc. Trong phòng giờ đây chỉ còn âm thanh của sự ân ái, âm thanh của sự đê mê sung sướng của hai kẻ yêu đang trần trụi mảnh vải, thỉnh thoảng chỉ vài tiếng "ư...,a.....,ưnhhhh, ưnmmm" là " em yêu , em nhớ đến phát " , " đừng rời xa em nửa nhé"...

~~~~~~~~~~~~~~

Không đêm qua nhưng âm thanh đó đến bao giờ mới dứt chỉ giờ đây mặt trời lên cao nhưng hai kẻ yêu vẫn còn đang say giấc với chi chít dấu hôn khắp , những dấu hôn như minh chứng rằng họ là của minh chứng cho tình yêu mãnh liệt của họ. Và tình yêu đó sẽ thể tách rời./.

Loading...