Bà bảo Mạnh Lãng ngoan? là bịa chuyện! Bà cần mạng nữa ?
Mắt bà nhanh chóng ngấn lệ, cái kỹ năng diễn xuất mà dấn giới giải trí chắc cũng rinh giải Kim Mã về:
"Tội nghiệp Mạnh Lãng, còn trông cậy ai nối dõi tông đường cho nhà họ Mạnh đây, còn sản nghiệp của nhà họ Mạnh..."
"Chị cả, bố vẫn còn đây đấy, chị bắt đầu nhòm ngó sản nghiệp của bố ?"
Mẹ lớn tiếng ngắt lời bà , khiến bà lập tức tỏ vẻ ủy khuất: "Chị ý đó."
Tôi vội liếc một cái, sang Mạnh lão gia t.ử đang vận bộ đồ Trung Sơn đầy uy nghiêm.
15
Mạnh lão gia t.ử cầm ấm lên rót một chén, nhấp hai ngụm mới thong thả lên tiếng:
"Giờ là thời đại nào mà còn kỳ thị xu hướng tính dục. Theo thấy, đời chỉ một loại xu hướng duy nhất, đó là xu hướng của con tim."
Ông cụ lên tiếng thì đương nhiên chẳng ai dám ho he nửa lời. Mặt Mạnh Hà chuyển sang màu xanh mét.
"Ông nội đồng ý ! Cảm ơn ông nội! Mau gọi ông nội , đừng gọi là ông ngoại nữa. Anh là của em , cứ gọi theo em là ông nội."
Mạnh Lãng bóp nhẹ lòng bàn tay , thể thấy rõ sự phấn khích giấu giếm nổi trong đáy mắt nó:
"Con chào ông nội."
Tôi thấp giọng lên tiếng, Mạnh lão gia t.ử hài lòng gật đầu với .
Sau khi tuyên bố cái tin chấn động xong, Mạnh Lãng liền kéo rời . Trên đường về, trong chiếc xe mui trần mà bắt đầu phân tích chuyện.
Sở dĩ đồng ý với nó dễ dàng như là vì hiểu lầm nó uy hiếp. tại lúc nãy khi kẻ gửi bưu phẩm là nó, vẫn tiếp tục cùng nó diễn trọn cái vở kịch hoang đường ?
Hơn nữa, lời dối thì sẽ ngày lật tẩy. Mạnh Lãng khua chiêng gõ trống thông báo cho cả thiên hạ như thế , nó sợ bóc phốt ?
Tôi liếc Mạnh Lãng ở ghế lái. Gió thổi tung phần tóc mái của nó , nó đang nghêu ngao hát theo bản nhạc For Him của Troye Sivan phát xe, gương mặt rạng rỡ một nụ khó hiểu.
[Sickeningly sweet like honey, don’t need money… All I need is you… All I need is you…] (Tình yêu ngọt ngào như mật, tiền bạc chẳng là chi... Em chỉ cần mà thôi...)
Ngoại trừ vẻ mặt nhẹ nhõm thì chẳng thấu gì ở nó cả. Thậm chí còn thấy chút gì đó đắc ý.
Tôi đầu sang phía bên , hàng cây vút qua cửa sổ, đưa ngón tay khẽ chạm khóe môi – nơi nó hôn lúc nãy.
Cái thằng Mạnh Lãng đúng là tim lớn thật.
16
Nó chở về biệt thự của nó. Trời muộn. Chúng lượt tắm.
Cả nhà chỉ một chiếc áo choàng tắm nên nó mặc . Tôi đành lấy một chiếc khăn tắm quấn tạm nửa . Mở màn hình điện thoại lên, mới một buổi chiều xem mà đầy rẫy tin nhắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/em-ho-phat-hien-toi-mac-vay-roi/6.html.]
Toàn bộ là của Khương Liên gửi đến:
[Tắc Nhất, hôm nay sinh nhật , cùng ăn tối nhé, mừng sinh nhật , đặt nhà hàng .]
[Tan làm qua đón , hôm nay ca trực.]
[Đồng nghiệp bảo về sớm lắm, đến thì đợi .]
[Cậu hẹn ? Sao trả lời tin nhắn?]
[Không , tự ăn .]
[Hôm khác cùng nhé, quán cũng khá .]
Tin nhắn mới nhất là từ hai phút : [Cậu thời gian ? Có thể ngoài uống một ly ? Mình chuyện với .]
Tôi Mạnh Lãng đang mệt nhoài trong hốc sofa. Lái xe đường núi một quãng xa như , trông nó vẻ khá oải. Không hiểu , trông nó lúc giống hệt một chú cún con khiến mủi lòng.
Rõ ràng hôm nay ở mặt họ hàng, nó là hiên ngang lẫm liệt nhất, còn ông nội chống lưng, nhưng tại cứ xoa đầu nó một cái nhỉ.
Dì giúp việc giờ nghỉ . Ma xui quỷ khiến thế nào, nhắn tin từ chối Khương Liên:
[Để hôm khác nhé, đang ở cùng em họ.]
[Nãy để ý điện thoại, xin .]
Khương Liên trả lời ngay lập tức: [Không , cứ ở bên gia đình cho vui .]
Đặt điện thoại xuống, dùng đốt ngón tay gõ gõ Mạnh Lãng: "Muốn ăn gì ? Anh làm cho."
CoolWithYou.
"Muốn ăn..." Ánh mắt nó di chuyển từ mặt xuống lồng n.g.ự.c dừng vài giây. Hình như thấy nó nuốt nước bọt một cái.
Nó dời tầm mắt : "Nấu cho em bát mì , họ."
17
Vừa mới bật bếp trong phòng bếp, Mạnh Lãng theo .
"Đói ?" Người đợi cơm mà đói quá thì thường chạy bếp ngó nghiêng xem cơm nước xong .
Giọng điệu lười biếng, thong thả của Mạnh Lãng vang lên sát gáy : "Anh họ, bộ dạng của đúng là... trông ngon miệng đấy."
Sao cứ thấy bên tai lạnh sương sống thế nhỉ. Tôi vô thức rụt cổ .
Hai cánh tay từ phía vòng qua ôm lấy . Tôi đang cầm dụng cụ nấu ăn định vùng thì thấy trong tay nó là một chiếc tạp dề.
"Không mặc áo, lỡ dầu b.ắ.n thì ?"