Cười khẩy một tiếng: "Tao nhớ lúc đầu mày lý do giúp tao là vì đôi chân què quặt mười mấy năm của mày đột nhiên khỏi bệnh, mơ thấy cứu giúp một đáng thương, nếu chân mày sẽ trở như cũ, đúng ?
"Vậy bây giờ tao què , tao cũng cho mày què luôn! Ha ha ha, ai bảo mày cho tao tiền!"
Lúc mới chú ý thấy trong tay bên của đang cầm một cây gậy sắt.
Tôi tức điên lên.
Tôi cắn một miếng đùi , đau đến mức buông . Tôi chạy, nhưng chân chịu lời.
Thấy cây gậy sắt sắp giáng xuống chân , theo bản năng nhắm mắt .
Tôi thấy Hứa Ngôn khẽ rên một tiếng.
Mở mắt nữa, cả Hứa Ngôn đá văng xuống đất, trông khá thảm hại.
Còn kẻ chủ mưu đá , dang tay ôm lấy lòng.
Giọng nhẹ nhàng: "Anh ơi, em đến đây.”
"Đừng sợ."
Là Ôn Tầm.
Nước mắt kìm chảy xuống. Tôi vùi đầu hõm vai Ôn Tầm, ngửi thấy mùi chanh quen thuộc đó, dần dần bình tĩnh .
Tôi báo cảnh sát.
Khi cảnh sát đến, liếc Hứa Ngôn đất như một đống bùn nhão, đó liền dời mắt .
Hứa Ngôn như thể kích thích, đột nhiên lao mạnh tới.
Lúc mới phát hiện trong ống tay áo vẫn giấu một con d.a.o gọt hoa quả.
Trong khoảnh khắc , hình ảnh của dường như trùng khớp với đầu tiên gặp , thật là trớ trêu.
Con d.a.o đ.â.m trúng , vì Ôn Tầm chắn cho .
Máu tươi chảy dọc vết thương, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng của Ôn Tầm, khiến làn da vốn trắng của nhóc càng thêm trắng bệch. Cằm bất lực tựa vai , yếu ớt như chạm là thể vỡ tan. Cảnh sát đến, bắt Hứa Ngôn . Xe cứu thương cũng nhanh chóng đến.
Tôi đôi môi trắng bệch của nhóc, lòng hoảng loạn hơn bao giờ hết.
"Đừng ngủ.”
"Ngoan, tỉnh dậy ."
Nghe gọi, cố gắng mở mắt, với .
"Anh ơi, ? Hồi nhỏ em ở cửa sân nhà , thấy con ch.ó nhỏ nuôi chết, vô cùng đau lòng.”
“Lúc đó em nghĩ, giá như em là chó của thì quá.”
"Khi em chết, vì em mà đau lòng đến thế ?”
"Em sống đến giờ, hình như từng ai vì em mà cả. bây giờ thấy , em hối hận. Anh ơi đừng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/doc-sung-oczr/chuong-9.html.]
Mặc dù Ôn Tầm bảo đừng , nhưng nước mắt chảy càng dữ dội hơn. Năm mười tám tuổi, con ch.ó nuôi bảy năm c.h.ế.t . Tôi to một trận, tự tay chôn cất nó.
Sau đó liền thề, sẽ nuôi động vật nữa, thật sự sợ cảm giác mất . Cái cảm giác liều mạng níu giữ, nhưng thể giữ . Khiến nghẹt thở, tuyệt vọng.
Thế nhưng bây giờ thấy dáng vẻ của Ôn Tầm, dường như cảm nhận cảm giác đó.
Cho nên : "Ôn Tầm, nếu khỏi , chúng sẽ nước ngoài đăng ký kết hôn, mãi mãi ở bên ."
Mặc kệ cái gì mà kẻ điên với kẻ lừa đảo. Không cả. Chỉ cần hai chúng yêu thương , là đủ .
Ôn Tầm mất nhiều máu. Vết thương gần tim, cấp cứu hơn mười mấy tiếng đồng hồ, mới thoát khỏi nguy hiểm.
Ngày Ôn Tầm tỉnh , nắng .
Gió nhẹ thổi qua, nghiêng đầu cọ cọ tay , khẽ : "Anh ơi, em tỉnh . Lời còn tính ?"
"Tính chứ, luôn luôn tính."
Giây tiếp theo, hệ thống "tít" một tiếng.
【Nhiệm vụ thành. Đối tượng cảm hoá: Ôn Tầm.】
Nhiệm vụ thành, còn lo lắng gì nữa.
Công ty cũng quỹ đạo đúng của nó.
Ôn Tầm cũng trở thành thừa kế tiếp theo của nhà họ Ôn, tiếp quản công ty gia đình. Để thuận tiện cho công việc, hai chúng chuyển đến một nơi gần công ty hơn. Mọi thứ đều diễn suôn sẻ.
Điều khác biệt duy nhất là, Ôn Tầm còn giả vờ nữa.
Ban ngày là thỏ trắng nhỏ. Ban đêm là sói xám lớn.
Trước đó vì dưỡng thương, Ôn Tầm chịu đói lâu, bây giờ cuối cùng cũng nhịn nữa. Ngay tối hôm đó, liền đè xuống giường bắt nạt hết đến khác.
Nước mắt ngừng chảy xuống.
Tôi cầu xin buông tha .
Cậu giật phăng máy trợ thính , đến mê hoặc lòng .
"Gì cơ? Chưa đủ ? Anh đúng là tham lam quá."
"Bảo bối, ngoan, há miệng ."
"Chồng dạy hôn nhé."
Tôi cắn một miếng thật mạnh, những giận, ngược còn phấn khích hơn. Trước khi hành hạ đến mất ý thức, thấy ghé sát tai : "Anh ơi, em yêu ."
Vừa , ngón tay bỗng lạnh , liền đeo một chiếc nhẫn. Tôi chiếc nhẫn tay, khóe môi khẽ cong lên. Ngẩng đầu hôn một cái.
"Ôn Tầm, ngày mai chúng trốn việc nhé? Đi nước ngoài đăng ký kết hôn, ?"
"Được. Anh ơi, em vui lắm."
(Hết)