Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:51:17
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Duật Tu miệng thì , nhưng tay vẫn chẳng chịu buông Hàn Thước . Y nhịn mà vùi đầu hôn sâu cổ , hôn xong như sực nhớ điều gì, bèn hỏi: “Hàn Thước, hôm nay đầu tiên... thể tính nhiệm vụ ?”

Hàn Thước xong, xoay đầu nhướng mày y: “Sao thế? Không tự tin ?”

Mạnh Duật Tu chỉ chứ phủ nhận.

Nếu là , Hàn Thước chắc chắn sẽ đồng ý. Dù với lúc đó, nhiệm vụ thể bớt nào nấy. giờ khác xưa, Hàn Thước từ tận đáy lòng nuông chiều Mạnh Duật Tu một chút.

“Được thôi, nhưng , đừng giống cứ đ.â.m quàng đ.â.m xiên đấy, chống gậy uống rượu mừng .”

“Được.”

Tuy là khách sạn hạng sang của huyện nhưng phòng cũng chẳng điều hòa máy sưởi. Ban đầu Hàn Thước định để Mạnh Duật Tu tắm để ủ ấm chăn, như khi tắm xong chui sẽ lạnh. đồng hồ gần 10 giờ, thời gian chút gấp rút, thế là Hàn Thước quyết định tắm chung cho nhanh, dù phòng vệ sinh cũng khá rộng rãi.

“Tắm chung ?” Giọng Mạnh Duật Tu khàn .

“Cho tiết kiệm thời gian, tắm nhanh còn làm việc chính.” Hàn Thước cởi sạch quần áo, nhanh chân chạy tót phòng vệ sinh.

Đã hơn nửa năm trời Hàn Thước tắm rửa t.ử tế trong một phòng tắm như thế . Về đây, mùa hè thì dù ở nhà ở trường cũng cứ dội một xô nước từ đầu đến chân là xong; mùa đông thì phiền phức hơn nhiều, đun nước nóng bê một cái chậu đại, cái hình một mét tám của cứ xổm bên chậu mà kỳ cọ.

Phải là tắm vòi hoa sen ở khách sạn quá sướng, nước nóng cuồn cuộn đổ xuống xua tan cái lạnh mùa đông, sướng đến mức tắm nghêu ngao hát.

Mạnh Duật Tu bước , Hàn Thước thấy động tĩnh liền xoay xoa xà phòng. Đây là thứ hai thấy cơ thể Mạnh Duật Tu. Một học sinh cấp ba mới tròn 18 tuổi mà hình cực phẩm thế đúng là khiến Hàn Thước ghen tị. Đặc biệt là kiểu khuôn mặt trắng trẻo, thanh sạch như Mạnh Duật Tu càng tạo nên sự tương phản mạnh mẽ.

Vì phòng tắm vách ngăn nên Mạnh Duật Tu cũng trần trụi bước , chỉ điều y vẫn cầm một cái khăn lông che chắn, thấy ánh mắt của Hàn Thước thì càng kéo khăn lên cao hơn.

Hàn Thước thấy , dùng giọng điệu của kẻ lão luyện trêu chọc: “Chậc, làm cũng làm , còn thẹn cái gì? Trên còn chỗ nào thấy ? Vả , cái khăn bé tí cũng chẳng ngăn , ' em' của sắp chạm rốn kìa.”

“Mau tắm !”

Mạnh Duật Tu che nữa, y buông khăn xuống, mím môi bước về phía Hàn Thước.

Hàn Thước nhường cho y một gian, còn bên cạnh xoa xà phòng. Hắn xoa liếc mắt Mạnh Duật Tu.

“Khá là tinh thần đấy nhỉ, hăng hái suốt dọc đường cơ mà? Hắc hắc.”

Hàn Thước buông vài câu trêu chọc tiếp tục hát hò.

Mạnh Duật Tu đang tắm nhưng ánh mắt tự chủ mà dừng Hàn Thước. Trong làn nước mờ ảo, mắt y chỉ là một mảnh trắng nõn nà. Y cũng làm theo trình tự: tắm xong, lau khô mới lên giường làm chính sự.

Thế nhưng khi thấy Hàn Thước cúi xoa chân, vô tình để bờ m.ô.n.g hướng về phía , đầu óc Mạnh Duật Tu bỗng "oàng" một nhát, trống rỗng .

Và thế là, ngay khi Hàn Thước xoa chân xong định dậy, đột nhiên cảm thấy giữa hai chân một "vật thể lạ" xông .

“Đậu xanh!” Hắn suýt thì nhảy dựng lên vì giật , giây tiếp theo Mạnh Duật Tu ôm chặt cứng.

--- (Đoạn tắt đèn kéo rèm) ---

Trận mây mưa hôm nay là vô cùng sảng khoái. Hồi xem phim, thấy rên rỉ sướng sướng nọ, Hàn Thước chẳng mùi vị đó là gì, giờ thì thực sự cảm nhận .

Dù "nơi đó" vẫn còn cảm giác kỳ lạ, nhưng cả thể xác lẫn tinh thần đều thấy thoải mái từ trong ngoài. Sau trận chiến, Hàn Thước lười biếng giường, mệt đến mức .

Teela - Đam Mỹ Daily

Mạnh Duật Tu tay dài chân rộng quấn lấy trong chăn, tựa cằm lên đỉnh đầu Hàn Thước, vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn. Cũng đúng thôi, suốt hai tiếng đồng hồ, y gần như lãng phí một giây nào, làm đến mức y cảm giác da dẻ sắp nhăn nheo vì ngâm nước luôn .

kết thúc y vẫn thấy đủ, y khẽ hôn lên tóc hỏi: “Nếu làm xong nhiệm vụ trở về thế giới cũ, vẫn sẽ làm chuyện với chứ?”

Hàn Thước nghiêng đầu y khổ: “Gì đây? Vừa làm xong mắc chứng u sầu ?”

Mạnh Duật Tu hừ nhẹ một tiếng: “Tôi hỏi một chút thôi mà.”

“Làm, làm chứ, cứ với cái trình độ phục vụ như hôm nay thì chắc chắn sẽ làm tiếp.” Hàn Thước thấy y giống như trẻ con, đành vỗ vỗ lên chăn dỗ dành.

Lúc Mạnh Duật Tu mới mãn nguyện mỉm .

Hai nghỉ ngơi một lát thức dậy, mặc quần áo t.ử tế, trả phòng thẳng tiến đến nhà Phan Hiểu Đông.

Hôm nay thời tiết , nắng rực rỡ. Tâm trạng của hai càng hơn, thế nên dù cuốc bộ đến nhà Phan Hiểu Đông, cả hai , trêu chọc suốt quãng đường mà chẳng thấy mệt.

Vừa đến đầu thôn, kịp cổng nhà Phan Hiểu Đông, khí náo nhiệt ùa tới.

Từ xa thấy mấy cái bếp lò dã chiến dựng ngay bên đường, củi lửa cháy rừng rực, bên là mấy cái chảo gang lớn. Mùi khói bếp nồng nặc quyện với hương thơm của thịt kho, thức ăn hầm lan tỏa khắp gian.

Vào đến trong sân càng náo nhiệt hơn. Căn nhà lầu xi măng mộc mạc giờ đây trang hoàng bằng những dải ruy băng nhựa đủ màu sắc giăng khắp nơi từ ban công tầng hai xuống tầng một, rực rỡ khí hỷ sự.

Phan Hiểu Đông hôm nay diện một chiếc sơ mi trắng, n.g.ự.c cài bông hồng nhựa, tóc tai bóng mượt vì xịt keo, gương mặt hồng hào rạng rỡ.

Thấy Hàn Thước và Mạnh Duật Tu đến, nó lập tức chạy đón.

“Oa, hai ông đúng là canh đúng giờ ăn mới đến nhé.”

“Chứ , đến để ăn chực mà.” Hàn Thước hớn hở trêu đùa, vỗ vai Phan Hiểu Đông: “Chúc mừng ông thoát kiếp độc nhé.”

Mạnh Duật Tu cũng gật đầu chúc mừng.

Phan Hiểu Đông gãi đầu chút ngượng ngùng. Nó bảo sân nhà chật quá nên tiệc cưới bày nhờ ở mấy nhà hàng xóm xung quanh. Nó bảo Hàn Thước cứ sang nhà ngay bên cạnh, ở đó hai bàn dành riêng cho giáo viên và bạn học.

Nói đoạn, tiếng gọi, Phan Hiểu Đông đành chạy tiếp khách.

Phan Hiểu Đông , Hàn Thước định kéo Mạnh Duật Tu sang nhà hàng xóm thì thấy y thẳng về phía một góc sân. Ở đó đặt một cái bàn dài, mấy cụ cao niên trong họ đang ở đấy.

“Cậu đấy?”

“Tôi mừng tuổi (phong bì).” Mạnh Duật Tu trả lời rút tờ năm đồng từ trong túi .

Hàn Thước vội bảo: “Ơ, còn chuẩn tiền mừng ? Tôi quên , Phan Hiểu Đông bảo bạn học cùng lớp cần mừng tiền .”

Mạnh Duật Tu: “Không giống , bạn cùng lớp, tiền mừng thì ngại lắm, vả ba cũng đưa tiền cho .”

“Thôi , thế .” Hàn Thước vẫy vẫy tay chờ.

Mạnh Duật Tu đến bàn ghi sổ, cụ ông cầm bút lông nhúng mực hỏi tên y.

“Mạnh Duật Tu.” Y đ.á.n.h vần tên cho cụ .

Cụ ông từng nét chữ tiền mừng lên tờ giấy đỏ, tên y xuống .

Mạnh Duật Tu chợt thấy ở cột bên cạnh dòng chữ ghi hai cái tên một khoản tiền, bèn chỉ hỏi: “Sao chỗ tên hai ạ?”

Cụ già đáp: “Thì là vợ chồng cùng đấy cháu.”

Mạnh Duật Tu gật đầu vẻ hiểu.

Đợi cụ xong tên , y suy nghĩ một chút chỉ trống bên cạnh tên , bảo: “Cụ thêm tên Hàn Thước cạnh tên cháu với ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-39.html.]

Cụ già ngẩng lên: “À, tên vợ cháu đúng ?”

Mạnh Duật Tu nhếch môi : “Vâng.”

Đợi Mạnh Duật Tu ghi sổ xong, Hàn Thước dẫn y sang nhà hàng xóm. Trong sân nhà đó hai cái bàn tròn lớn, là những gương mặt quen thuộc. Một bàn là các thầy cô, bàn còn là đám chiến hữu lớp 7 của Phan Hiểu Đông.

Trứng Vị Bắc Thảo và Đậu Phụ thấy Hàn Thước thì vẫy tay rối rít: “Hàn Thước, qua đây !”

“Đến đây, đến đây.” Khi ngang qua bàn giáo viên, Hàn Thước quên chào hỏi: “Thầy Dư, thầy cũng đến ạ?”

Thầy chủ nhiệm đáp: “Học sinh lớp thầy kết hôn, thầy đến chứ.”

Vì các giáo viên dạy cả lớp 7 lẫn lớp 1 nên Mạnh Duật Tu cũng lễ phép chào hỏi.

Vừa xuống bàn lớp 7, thấy Hàn Thước và Mạnh Duật Tu cùng , cả đám bắt đầu ồn ào trêu chọc.

Trứng Vị Bắc Thảo bảo: “Này Hàn Thước, hôm nay Phan Hiểu Đông cưới, khi nào mai bọn uống rượu mừng của ông với Mạnh Duật Tu đấy?”

“Được thôi, lúc đó nhớ chuẩn phong bì 50 đồng nhé.” Hàn Thước tưng tửng đáp , chẳng ngại gì cả, miễn là cái chuyện bí mật trong chăn ai phát hiện thì sẵn sàng đùa tới bến.

Ngược , Mạnh Duật Tu cảnh tượng , cảm nhận khí hỷ sự và những lời trêu đùa, bỗng thấy lòng lâng lâng. Y nghiêng khuôn mặt Hàn Thước đang đùa với bạn bè, nhớ hình ảnh Phan Hiểu Đông mặc sơ mi trắng cài hoa hồng, lòng bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ.

Đang đùa vui, Hàn Thước chợt nhận gì đó sai sai, kỹ một chút bỗng thấy ái ngại.

Bởi vì phát hiện Tưởng Tiểu Văn cũng ở bàn .

Tưởng Tiểu Văn thấy đám bạn trêu chọc Hàn Thước và Mạnh Duật Tu, nếu hôm nay là đám cưới của Phan Hiểu Đông, Hàn Thước thề là sắp đến nơi .

“Sao Tưởng Tiểu Văn cũng ở đây?” Hàn Thước thì thầm hỏi Đậu Phụ.

Đậu Phụ: “Ông ? Tưởng Tiểu Văn là hàng xóm sát vách của Phan Hiểu Đông, cái sân bọn đang chính là nhà nó đấy.”

“...”

Thôi , nhờ nhà thì cũng nên chào một tiếng.

ngờ khi Hàn Thước giơ tay chào, Tưởng Tiểu Văn chủ động bước tới, vẫn câu quen thuộc như hồi ở trường: “Hàn Thước, ông thể đây chuyện với một lát ?”

Cậu còn liếc Mạnh Duật Tu một cái.

Mạnh Duật Tu thì chẳng cảm giác gì, chắc y cũng quên luôn Tưởng Tiểu Văn là ai . Thấy Hàn Thước định dậy, y hỏi: “Cậu đấy?”

“Nói chuyện với bạn một lát, cứ ăn .”

Hàn Thước theo Tưởng Tiểu Văn chỗ mấy cái chảo hầm đồ ăn.

Vẻ mặt Tưởng Tiểu Văn vô cùng đau khổ, mím môi một lúc mới hỏi: “Ông... đang quen Mạnh Duật Tu thật ?”

“À... ừm.” Hàn Thước gượng, nhưng nghĩ nghĩ , thà thẳng một cho xong: “ .”

“Ồ.” Tưởng Tiểu Văn cúi mặt xuống, buồn bã thấy rõ.

Hàn Thước an ủi: “Đừng buồn, , hoa thơm còn đầy, việc gì yêu đơn phương một ngọn cỏ, ông sẽ tìm hơn thôi.”

Tưởng Tiểu Văn im lặng nửa phút, vẻ như thông suốt: “Thôi , dù cũng chúc phúc cho hai . Tôi và Mạnh Duật Tu...”

Cậu thở dài một tiếng đầy sầu muộn: “Dù cho Mạnh Duật Tu thích chăng nữa, thì và y cũng bao giờ kết quả.”

Hàn Thước hiểu lắm ý của câu , nhưng , miễn là Tưởng Tiểu Văn thông suốt là , tránh để khai giảng gặp trong lớp khó xử.

Cả hai bàn tiệc đúng lúc bắt đầu khai tiệc.

Cỗ cưới nhà Phan Hiểu Đông đúng là thịnh soạn, cá thịt bày đầy bàn đến nỗi còn chỗ trống.

Với đám học sinh lứa tuổi , dự đám cưới bạn học là chuyện cực kỳ mới mẻ và phấn khích. Dù các thầy cô nghiêm túc đang ngay bàn bên cạnh cũng ngăn sự huyên náo của bọn họ.

Hàn Thước ăn tám chuyện rôm rả, còn Mạnh Duật Tu vốn trầm tính, quen đám bạn lớp 7 nên chỉ lặng lẽ cạnh Hàn Thước.

Tất nhiên Hàn Thước quên chăm sóc cho Mạnh Duật Tu. Sau khi "làm" một trận trò, tâm trạng đang , giống như mấy đại đưa bạn gái ăn với em . Nói chuyện một lúc, ghé tai Mạnh Duật Tu hỏi nhỏ: “Cậu ăn gì ? Tôi gắp cho.”

Mạnh Duật Tu hưởng thụ cảm giác Hàn Thước quan tâm, y vui vẻ đáp: “Tôi tự làm .”

“Sợ ngại thôi.” Hàn Thước dậy gắp một miếng thịt kho tàu lớn. Hắn nhớ bà ngoại y từng Mạnh Duật Tu thích ăn mỡ, nên khi xuống, liền dùng miệng c.ắ.n bỏ phần mỡ, bỏ phần thịt nạc bát của y.

“Ăn , ngon lắm đấy!”

“Ừm.” Trong mắt Mạnh Duật Tu giấu ý .

Đến giữa bữa tiệc, Phan Hiểu Đông cùng... Hàn Thước cũng chẳng gọi danh xưng của hai đàn ông trong thế giới như thế nào cho đúng, tạm gọi cái thanh tú mặc sơ mi trắng cạnh Phan Hiểu Đông là "đối tượng" của nó .

Hai mời rượu, đầu tiên là qua bàn giáo viên.

Đậu Phụ hỏi Hàn Thước: “Tối nay các ông uống rượu mừng tiếp ? Tối nay là tiệc bên nhà 'chồng' của Phan Hiểu Đông đấy.”

Hàn Thước xong thì chấn kinh, kỹ "đối tượng" bên cạnh Phan Hiểu Đông, nhịn sang bảo Đậu Phụ: “Không thể nào, Phan Hiểu Đông là bên 'vợ' á? Vãi thật! Không luôn, Phan Hiểu Đông to cao thế là 'vợ'?”

Đậu Phụ thì Hàn Thước đầy hoang mang.

Lúc , tiếng ồn ào từ bàn giáo viên vọng sang, giọng thầy chủ nhiệm lọt tai bọn họ:

“Hiểu Đông , thầy chúc em trăm năm hạnh phúc, sớm thi đậu đại học nhé!”

Một thầy giáo khác bổ sung: “Kìa thầy Dư, thầy quên mất lời chúc quan trọng nhất .”

“À đúng .” Thầy chủ nhiệm sực nhớ , : “Quan trọng nhất là, thầy chúc hai đứa sớm sinh quý t.ử nhé!”

Hàn Thước vốn đang thấy buồn vì chuyện Phan Hiểu Đông làm vợ, giờ câu xong thì nhịn nổi nữa, sang xì xào với Mạnh Duật Tu.

“Sớm sinh quý t.ử ha ha ha, thấy ?”

Mạnh Duật Tu cũng thấy kinh ngạc lời chúc tụng giữa hai nam giới ở thế giới .

Hàn Thước càng nghĩ càng thấy hài hước: “Sớm sinh quý tử, hai thằng đàn ông thì đẻ kiểu gì, chẳng lẽ chui từ m.ô.n.g ?”

Giọng Hàn Thước lớn, nhưng Đậu Phụ cạnh thấy hết, ghé đầu sang bảo: “Thì đúng thế mà.”

Hàn Thước ngẩn .

Mạnh Duật Tu cũng ngẩn .

Hàn Thước: “Cái gì đúng?”

Đậu Phụ: “Thì đúng là đẻ từ đường đó đấy.”

Loading...