Đồ Ma Ốm, Mau Dậy Sinh Con Cho Tôi! - Chương 112: Ngoại truyện: Cuộc sống hạnh phúc ở hai thời đại (10)

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:16:30
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạnh Duật Tu thấy hối hận, và cũng cực kỳ bực bội.

Giá như khoảnh khắc thấy ba Hàn, y kịp thời rụt đầu đóng sầm cửa thì thể coi như chuyện gì xảy mà yên tâm ngủ. Khổ nỗi sự , vì y lỡ thẳng mắt ba Hàn suốt hơn năm giây, chỉ y rõ đối phương mà đối phương cũng soi rõ y. Lúc mà đột ngột đóng cửa, y cam đoan ấn tượng của ba Hàn dành cho sẽ tệ hại vô cùng.

Y dám mạo hiểm. Ai bảo cái tuổi mười bảy của y lúc trở thành cái dằm trong mắt ba Hàn Thước chứ.

Đối diện với ánh mắt của ba Hàn, đại não Mạnh Duật Tu xoay chuyển cực nhanh để tìm một cái cớ. Thực giờ đây y kinh nghiệm đầy , đến mức hoảng loạn như hồi Hàn Hồng bắt quả tang ở thập niên 90. Có điều, tìm một cái cớ để giữ vững hình tượng lúc quả thực là nhiệm vụ bất khả thi. Y thể bê nguyên văn lời với Hàn Hồng sang đây để bảo với ba Hàn là: “Thưa bác, con khát nước” “Thưa bác, con vệ sinh”. Bởi vì ở trong homestay thời hiện đại , trong phòng chẳng thiếu thứ gì.

Thế là y cứng nhắc mở miệng, chào hỏi một câu lộn xộn: “Thưa bác, chúc bác buổi tối lành.”

“À ừ, lành.”

Thực ba Hàn cũng ngượng chẳng kém. Vì lo lắng chuyện con trai phạm pháp nên đêm nay ông yên. Lúc ngoài thám thính, ông thậm chí chuẩn sẵn tâm lý bắt quả tang thằng con trai lén lút lẻn phòng thiếu niên thành niên . Từ nhỏ đến lớn ông từng động một sợi lông chân của Hàn Thước, nhưng ông hạ quyết tâm, nếu cảnh tượng đó xảy thật, ông nhất định dạy cho một bài học nhớ đời.

Ông thậm chí chuẩn sẵn cả lời thoại để mắng con: “Cái thằng ranh , mày coi lời ba như gió thoảng bên tai hả? Đã bảo là Tiểu Mạnh nó còn nhỏ cơ mà!” hoặc là: “Mày vẫn chừa hả, thế thì mày cứ đợi mà đồn ! Tết nhất ba sẽ thăm mày !”

Hồi tối lúc tắm cho Cặp Lồng, hai ông bà gặng hỏi riêng con trai về những chuyện trải qua ở thập niên 90. Hàn Thước kể khá vắn tắt, hai ông bà đại khái chỉ và Mạnh Duật Tu vì về hiện đại mà nỗ lực yêu biến thành đồng tính, kết hôn sự chứng kiến của bạn bè ở thời đó, đó sinh Cặp Lồng.

Dù ba Hàn đều xót xa khi con trai sinh con, nhưng trong mắt hai , dù Hàn Thước là m.a.n.g t.h.a.i nhưng Mạnh Duật Tu luôn vẻ hiểu chuyện và "yếu thế" hơn. Chuyện chẳng liên quan gì đến chiều cao vóc dáng, là do sự khác biệt về tính cách cộng thêm cái tuổi mười bảy và khuôn mặt non choẹt của Mạnh Duật Tu làm lệch lạc phán đoán của hai ông bà. Trong mắt ba Hàn, Mạnh Duật Tu đích thị là một chú "thỏ trắng" ngây thơ non nớt. Định kiến chỉ đập tan khoảnh khắc chạm mặt .

Có thể tưởng tượng tâm trạng của ba Hàn lúc đó . Quá đỗi bất ngờ, ông vạn ngờ kẻ bắt quả tang lén lút đêm cư nhiên là chú "thỏ trắng" vốn khép nép, sợ sệt . Mấy lời giáo huấn ba Hàn chuẩn sẵn đều nghẹn ở cổ họng. Đến khi ông dời mắt xuống , biểu cảm mặt lập tức trở nên vô cùng khó tả.

Mạnh Duật Tu cũng theo ánh mắt của ba Hàn mà từ từ xuống. Kể từ khi kết hôn ở thập niên 90, y và Hàn Thước từng ngủ riêng, dù cãi giận hờn thì đến tối vẫn dính lấy . Đêm nay coi như là đầu tiên họ xa mấy năm trời. Mạnh Duật Tu cũng nhắm mắt ngủ cho xong, nhưng y làm . Y giường gửi mấy cái tin nhắn cho Hàn Thước, nhưng chắc ngủ nên thấy trả lời. Chuyện làm trái tim nam sinh cấp ba đang "phòng chiếc bóng" thấy hụt hẫng và trống trải vô cùng.

Y trằn trọc mãi, cuối cùng vẫn quyết định mò sang phòng Hàn Thước. Dù qua đêm thì chỉ cần một cái cho yên lòng cũng . Vì nghĩ chỉ một cái về ngay, cộng thêm tầm khách khứa đều nghỉ ngơi, hành lang vắng lặng, nên bộ vest và giày da ban ngày y chẳng buồn mặc nữa. Thế nhưng tính bằng trời tính, chiếc áo ba lỗ và cái quần sịp đùi y lúc rõ ràng là cực kỳ đúng lúc đúng chỗ.

Mạnh Duật Tu cảm nhận ánh mắt của ba Hàn đang dừng , trong phút chốc đôi má nóng bừng, ngón chân trong đôi dép lê cứ thế co quắp vì ngượng. Bầu khí trở nên cực kỳ gượng gạo. Xung quanh im phăng phắc, hai kẻ vốn ngại giao tiếp cứ thế đờ cửa phòng , tiến mà lùi cũng xong.

Ba Hàn dù cũng là chủ cái homestay kiêm vai trưởng bối, nên ông đành lên tiếng phá vỡ thế bế tắc: “Tiểu Mạnh, muộn thế mà con vẫn ngủ ?”.

Mạnh Duật Tu ngập ngừng một thoáng đáp: “Dạ, trong phòng bí quá, con ngoài hóng gió chút ạ.”.

“Ồ.” Thực lúc , nếu ba Hàn đáp : “Tiểu Mạnh , ở đây gần núi nên buổi đêm lạnh đấy, hóng xong con về nghỉ sớm ” thì coi như xong chuyện, cả hai đều thể rút lui êm . Khổ nỗi ba Hàn lo nhỡ về phòng thì cái thằng "vị thành niên" lẻn sang phòng con trai , làm cha lúc nào cũng lo cho tương lai của con cái, nên ba Hàn cân nhắc mãi vẫn im tại chỗ.

Thấy ba Hàn hỏi thăm, Mạnh Duật Tu nghĩ cũng nên đáp lễ: “Thưa bác, còn bác thì ạ?”.

“...” Lần đến lượt ba Hàn cứng họng. Cái cớ "trong phòng bí quá hóng gió" dùng mất , ba Hàn nghĩ nghĩ chỉ đành bảo: “Đêm nào bác cũng ngoài kiểm tra một vòng xem vấn đề gì về an cháy nổ mà.”.

“Vâng ạ.” Mạnh Duật Tu gật đầu.

Đã kiểm tra an nên ba Hàn đành phòng cầm chiếc đèn pin làm bộ làm tịch. Mạnh Duật Tu ba Hàn lướt qua mặt mà thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng y mới thả lỏng hai giây, ba Hàn bỗng ngoắt bảo: “Tiểu Mạnh , bác thấy con cũng ngủ , là thế , con kiểm tra cùng bác cho vui, xong việc hai bác cháu tiện thể làm vài ván cờ luôn.”.

Ba Hàn làm với thanh niên, ông thể thức dậy mấy một đêm để canh chừng Mạnh Duật Tu , nên để tránh việc về phòng là Mạnh Duật Tu lén lút mò , ông dứt khoát rủ y đ.á.n.h cờ, cùng lắm là đ.á.n.h đến sáng. Con trai về thành phố , ông và Hàn dù dặn dò kỹ đến mấy mà hai đứa thì ông cũng chịu, nhưng ít nhất là thể để chuyện đó xảy ngay mí mắt .

Thế là Mạnh Duật Tu tháp tùng ba Hàn tuần tra một vòng quanh trang trại và homestay, đó theo ông một phòng bao để đ.á.n.h cờ. Cho đến khi ba Hàn ngáp ngắn ngáp dài, liếc đôi mắt vằn tia m.á.u của Mạnh Duật Tu, ông mới yên tâm bảo y về nghỉ sớm. Mạnh Duật Tu lúc chẳng còn thấy trống trải hụt hẫng gì nữa, y về phòng là đổ gục xuống giường ngủ say như c.h.ế.t.

Sáng hôm lúc Hàn Thước dắt con sang xem, y vẫn còn đang ngủ. Dù Cặp Lồng lạch bạch chạy nhào lên thì cũng làm ba nó tỉnh giấc nổi. Hàn Thước thấy lạ, nhưng thấy Mạnh Duật Tu buồn ngủ thế cũng chẳng nỡ gọi dậy, bèn dắt con sảnh ăn sáng.

Bữa sáng phục vụ tại đại sảnh trang trại, Hàn Thước đưa mắt một lượt hỏi : “Mẹ, ba ạ?”.

Mẹ Hàn bảo: “Ba con đang ngủ nướng .”.

Hàn Thước khá ngạc nhiên, vì trong ấn tượng của , ba luôn là gương mẫu lao động, bao giờ ngủ nướng bao giờ. Hắn hỏi : “Ba con ốm ạ?”.

“Không ốm , ăn sáng nhanh con.” Mẹ Hàn đ.á.n.h trống lảng, cầm thìa đút cho cháu nội: “Nào Cặp Lồng, bà nội đút cơm cơm cho nào, há miệng , ôi ngoan quá.”.

Mạnh Duật Tu ngủ mãi đến tận trưa mới tỉnh, chính xác hơn là tiếng s.ú.n.g đồ chơi "tạch tạch tạch" làm cho thức giấc. Sáng nay Hàn mua cho Cặp Lồng rõ lắm đồ chơi, những thứ thậm chí chẳng phù hợp với lứa tuổi của nó bà cũng mua sạch. Hàn Thước khẩu s.ú.n.g máy cao gần bằng cả con trai, bảo : “Mẹ xem, rốt cuộc là nó vác s.ú.n.g s.ú.n.g vác nó đây?”. Mẹ Hàn âu yếm cháu nội, chẳng hề bận tâm: “Chẳng nó chơi vui ? Phải Cặp Lồng?”.

Cặp Lồng dĩ nhiên là thích mê , mấy món đồ chơi hiện đại hơn hẳn mớ đồ chơi ở thập niên 90. Riêng khẩu s.ú.n.g máy nhỏ chỉ phát tiếng "tạch tạch tạch" mà nòng s.ú.n.g còn nhấp nháy đủ màu sắc. Đứa nhỏ hơn một tuổi còn vững nhưng mười cái ngón tay nhỏ xíu bám chặt lấy khẩu s.ú.n.g rời.

“Lát nữa ngã lộn nhào thì đừng với nhé.”

Cặp Lồng vặn vẹo cơ thể, nhất quyết cho Hàn Thước lấy s.ú.n.g . “Ma ma...” Nó lẩm bẩm nũng nịu, “Của Bao!”.

“Rồi , của Cặp Lồng tất.” Mẹ Hàn thấy xót cháu chịu nổi, lập tức đẩy Hàn Thước sang một bên, bà cằn nhằn: “Con cứ để kệ cho nó chơi, trông nó là .”. Hàn Thước bó tay, chỉ đành dặn con: “Đừng chạy lung tung, cẩn thận đấy.”.

Cặp Lồng sướng rơn, kéo lê khẩu s.ú.n.g khắp đại sảnh, thấy nhân viên phục vụ là "tạch tạch" vài phát, thấy đầu bếp cũng "tạch tạch" vài cái, mà chỉ tiếng s.ú.n.g thôi đủ, nó còn tự lồng tiếng nữa: “Bùm bùm bùm!”.

Gần đến trưa, trang trại bắt đầu đông khách, Hàn bận việc, Hàn Thước cũng phụ một tay nên ai trông trẻ, đành mang đứa nhỏ nhốt phòng Mạnh Duật Tu. Thế là Mạnh Duật Tu mở mắt thấy nòng s.ú.n.g phát sáng đủ màu đang dí sát sống mũi cao thẳng của , liếc sang bên cạnh thì thấy con trai đang cạnh giường.

Cặp Lồng thấy ba tỉnh liền vui sướng híp cả mắt . Nó vứt s.ú.n.g xuống đất, kiễng chân, dang tay hét lên một tiếng nhào thẳng lồng n.g.ự.c Mạnh Duật Tu: “Ba ba!”.

“Ừ.” Mạnh Duật Tu đỡ lấy con bế lên giường ôm lòng. Y cọ chóp mũi khuôn mặt trắng trẻo của con, giọng đầy chiều chuộng: “Cái đồ quỷ nhỏ , dám lấy s.ú.n.g dí ba ?”. Cặp Lồng đến mức nhe hết cả mấy cái răng sữa .

“Mẹ con?”

Cặp Lồng chỉ tay cửa, năng lộn xộn: “Ma ma... đang... làm việc a, bà!”.

Mạnh Duật Tu hỏi con: “Thế Cặp Lồng đang làm gì?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/do-ma-om-mau-day-sinh-con-cho-toi/chuong-112-ngoai-truyen-cuoc-song-hanh-phuc-o-hai-thoi-dai-10.html.]

Cặp Lồng cứ như chú rùa nhỏ, tay chân bám chặt lấy Mạnh Duật Tu, nghển cổ trả lời ba: “Chơi.”. Mạnh Duật Tu con chọc nhịn mà thơm một cái lên trán nó.

Hàn Thước bận xong việc liền sang phòng gọi Mạnh Duật Tu dậy ăn trưa. Nhìn thấy hai quầng thâm rõ rệt làn da trắng của Mạnh Duật Tu, tò mò hỏi: “Đêm qua làm cái quái gì thế? Mất ngủ ?”.

Nhắc đến đêm qua, Mạnh Duật Tu thấy uất ức: “Đêm qua tháp tùng ba em đ.á.n.h cờ đến tận sáng.”.

Teela - Đam Mỹ Daily

Hàn Thước kinh ngạc: “Chuyện gì thế?”.

Đến khi Mạnh Duật Tu kể đầu đuôi câu chuyện đêm qua, Hàn Thước đến mức thở nổi. Hắn vỗ vai Mạnh Duật Tu trêu chọc: “Không chứ, mỗi một đêm mà cũng nhịn nổi ?”. Mạnh Duật Tu mệt mỏi rã rời, thở dài chẳng buồn thêm nữa.

Hôm nay là Chủ Nhật, ăn trưa ở trang trại xong là Hàn Thước và Mạnh Duật Tu về thành phố. Trước đây mỗi Hàn Thước về, ba đều bắt mang đồ về thành phố, nhưng Hàn Thước ngại lỉnh kỉnh nên chẳng mấy khi cầm. giờ thì khác , thêm đứa cháu nội, Hàn Thước dù mang thì ba cũng nhét bằng . Nào là trứng gà , đồ khô, đồ chơi trẻ em, tóm là nhét đầy tắp cả cái cốp xe.

Ba Hàn và Hàn chiếc Maybach nhét chật nêm, thừa lúc Mạnh Duật Tu dắt Cặp Lồng vệ sinh, hai ông bà liền kéo Hàn Thước một góc chuyện riêng.

“Chuyện bao giờ mới với ba Tiểu Mạnh?” Mẹ Hàn hỏi.

Hàn Thước: “Mạnh Duật Tu bảo tối nay ba sẽ về ạ.”.

Ba Hàn hỏi: “Thế tối nay con với Cặp Lồng cũng theo về nhà ?”.

“Vâng.” Hàn Thước đáp, “Chắc chắn ạ.”.

“Nhà Tiểu Mạnh cảm giác gia đình bình thường, con qua đó, họ làm gì con chứ?” Mẹ Hàn yên tâm, bèn bảo chồng, “Hay là chúng cùng Tiểu Thước qua đó luôn .”.

Hàn Thước vội gạt : “Thôi thôi ba ơi, hai đừng thì hơn, con sợ đông quá rối rắm sinh chuyện.”.

Mẹ Hàn lo lắng nhíu mày, bà dặn con trai: “Tiểu Thước , nhỡ bên đó đồng ý, hoặc là họ chỉ nhận Cặp Lồng đuổi con ngoài, thì con , lập tức bế cháu về đây ngay, ba tự nuôi cháu.”.

Mẹ Hàn dứt lời, Hàn Thước giật nảy liếc về phía nhà vệ sinh, hạ thấp giọng nhắc nhở : “Mẹ , nhỏ tiếng chút , đừng để thấy.”.

“Sao thế? Mẹ dặn là thật đấy, Cặp Lồng nhất định mang về đây.”.

Hàn Thước giải thích: “Ý con là, lời đừng để thấy, nhỡ tưởng con chỉ cần con mà cần , buồn c.h.ế.t mất.”.

Mẹ Hàn kinh ngạc: “Hả? Còn nhỏ thế mà nhạy cảm ?”.

Hàn Thước gật đầu với , khẳng định với cả ba : “Sau ba với đừng mấy lời đó nữa nhé, tóm dù thế nào chăng nữa, con và Cặp Lồng đều ở bên , cả đời con cũng chỉ ở bên thôi.”.

Con trai trưởng thành, làm ngoài xã hội, ba Hàn dù lo lắng nhiều đến mấy cũng vô ích. Đợi đến khi Mạnh Duật Tu bế Cặp Lồng từ nhà vệ sinh , hai ông bà cũng chỉ thể tiễn gia đình ba lên xe.

Mạnh Duật Tu vốn tưởng tối muộn ba mới về, nhưng khi xe đang đường về thành phố thì y nhận tin nhắn của ba. Hàn Thước đang lái xe, hỏi Mạnh Duật Tu xem ba y nhắn gì.

Mạnh Duật Tu im lặng vài giây đáp: “Ba hôm qua làm xét nghiệm ADN .”.

Hàn Thước kinh ngạc hỏi: “Cái đệch, ba ?”.

Mạnh Duật Tu đoán: “Chắc là do báo chuyện yêu đương nên ba kiểm tra kê tài khoản của .”.

Hàn Thước xong, trong đầu lập tức hiện lên mấy tình tiết phim truyền hình cẩu huyết: đầu hào môn họ Mạnh phát hiện con trai ăn chơi trác táng sinh con ngoài giá thú, về nước là lập tức dùng những thủ đoạn sấm sét. Hàn Thước tự chủ mà lạnh cả sống lưng.

Mạnh Duật Tu thấy sắc mặt Hàn Thước, bèn trấn an: “Em đừng nghĩ lung tung, ba cùng lắm cũng chỉ tẩn thôi, làm gì em .”.

Hàn Thước bĩu môi: “Anh tẩn với em tẩn thì gì khác ?”.

Mạnh Duật Tu câu đó, khóe môi cư nhiên nhếch lên.

Thế nhưng khi xe về đến cổng biệt thự nhà họ Mạnh, y chẳng tài nào nổi nữa. Sự áp chế huyết thống từ cha làm khuôn mặt trắng trẻo của Mạnh Duật Tu lập tức căng cứng. Trước khi xuống xe, y lặng im trong xe vài phút, bảo Hàn Thước: “Hay là em và Cặp Lồng cứ ở trong xe , . Nhỡ chuyện gì xảy thì em cứ lái xe luôn.”

Hàn Thước mà tim đập loạn nhịp, suy tính một lát bảo: “Thôi thôi, em cùng cho chắc, chứ để một em yên tâm.”

Mạnh Duật Tu ngập ngừng: “Nhỡ ba định xông tẩn , em nhớ bế Cặp Lồng tránh xa một chút, kẻo đ.á.n.h trúng.”

“... Biết .” Hàn Thước hốt hoảng bổ sung, “Anh cũng đừng đờ cho đánh, cùng lắm thì... chúng ngủ một giấc, xuyên về thập niên 90 sống tiếp tính .”

“Ừm.” Mạnh Duật Tu gật đầu.

Hai làm công tác chuẩn tư tưởng một hồi lâu trong xe mới nhấc đôi chân nặng nề bước xuống. Hàn Thước ôm chặt đứa con đang đông ngó tây, lủi thủi theo Mạnh Duật Tu bước nhà.

“Ma ma...??%...&#&” Nếu lúc mà Cặp Lồng đột nhiên lên tiếng, chắc chắn sẽ làm cả Hàn Thước và Mạnh Duật Tu giật thót tim. Hàn Thước vội bịt miệng con : “Suỵt, Cặp Lồng ngoan, im lặng chút .”.

Có lẽ vì trong nhà xảy chuyện hổ là con trai vị thành niên sinh con ngoài giá thú, nên ba Mạnh cho quản gia và giúp việc nghỉ hết. Từ lúc Mạnh Duật Tu dẫn Hàn Thước bước qua cánh cửa lớn, thấy bóng dáng một ai. Cho đến khi họ bước phòng khách, ba Mạnh sẵn sofa chờ đợi.

Ba Hàn mở trang trại và homestay nên Hàn Thước cũng từng gặp ít giàu. so với nhà họ Mạnh, quả thực là một trời một vực. Hàn Thước dù mới bước , còn rõ mặt , nhưng chỉ cần một cái liếc mắt thoáng qua cảm nhận một áp lực cực lớn, đó là khí trường tích lũy qua mấy đời tư bản.

“Ba, . Con về ạ.” Mạnh Duật Tu khẽ gọi một tiếng.

Hai chiếc sofa rộng lớn dậy về phía họ.

“!” Thế nhưng khi Hàn Thước rõ dung mạo của ba Mạnh Duật Tu, biểu cảm mặt lập tức chấn kinh tột độ.

Loading...