Khi đón vị "cố nhân" , Thẩm Bàn liền thiết bồi thêm một câu: "Lần đừng để lạc nữa nhé, ngươi làm trưởng thêm phiền toái đấy."
Toàn Phúc: "..."
Họ Thẩm quả nhiên chẳng ai là thứ lành cả.
Thẩm Sơ Minh thì ngớt, đến mức Toàn Phúc thẹn quá hóa giận: "Cười cái gì mà , lão nô gì buồn ?!"
"Xin , cũng ngươi ." Thẩm Sơ Minh lười nhác nghiêng đầu, gáy dựa thành xe ngựa, nhưng vẫn nhịn mà tiếp: " ngặt nỗi trông ngươi lúc thực sự đáng mà."
Chẳng bao lâu , Tùng Lương đang cầm lái ở bên ngoài thấy tiếng cảm thán kinh ngạc của đại nhân nhà vang lên từ trong thùng xe:
"Oa, A Bàn thấy , chín đến bảy phần luôn kìa!"
Ly
Cùng với đó là giọng phụ họa đầy nghiêm túc của tiểu thiếu gia: "Huynh trưởng, lẽ lão chọc cho tức đến chín luôn ? Sao mà yếu thế nhỉ?"
"A Bàn , thốt những lời với gương mặt nghiêm túc đó trông thực sự lợi hại nha."
"Thế ạ? Đa tạ trưởng khen ngợi."
Tùng Lương: Đấy mà là khen tiểu thiếu gia? Ngài mau tỉnh táo !
Hơn nữa, đối xử với trong cung như thực sự chứ? Dù đó cũng là Đại nội tổng quản, là thống lĩnh thái giám đấy. Chủ t.ử còn đang lù lù trong xe kìa! Nghĩ đến xuất của , đại nhân nhà cứ liên tục thực hiện những hành vi như "tự đưa đầu máy chém", Tùng Lương khỏi đưa tay lau mồ hôi lạnh trán.
Tương lai vốn đang rộng mở bỗng chốc tối sầm , Tùng Lương cảm giác đời sắp " tong" đến nơi . Tuy nhiên, điều khiến lão kinh ngạc nhất là vị bệ hạ suốt cả quãng đường đều câu nào.
Giống như là quá quen thuộc... Không đúng, thể quen thuộc ? Lẽ nào đại nhân thực sự là một "sủng thần" ?
Tóm , Tùng Lương run rẩy đưa đến cửa cung trong tình trạng mồ hôi đầm đìa. Thấy chuyện bình an vô sự, lão mới thở phào nhẹ nhõm thì vai trái vỗ mạnh một cái, suýt chút nữa khiến lão nhảy dựng lên.
"Tùng Lương, làm gì mà sợ hãi thế?" Thẩm Sơ Minh đột nhiên xuất hiện từ phía .
"Đại nhân... là ngài ạ." Tùng Lương mặt cắt còn giọt máu: "Tiểu nhân còn tưởng bệ hạ diệt khẩu chứ."
"Cứ yên tâm ." Thẩm Sơ Minh trấn an: "Nếu diệt khẩu thì cũng là kẻ đầu tiên, đến lượt ngươi ."
"Đại nhân..." Tùng Lương xúc động vô cùng.
"Ngươi cùng lắm là kẻ thứ ba diệt khẩu thôi, kẻ thứ hai là A Bàn." Thẩm Sơ Minh nghiêm nghị : "Chúng làm gì cũng thật cẩn thận và chính xác."
Tùng Lương: "..." Trả sự xúc động lúc nãy cho !
Đang lúc bực dọc, mắt bỗng tối sầm . Tùng Lương ngơ ngác đầu, một chiếc dù giấy màu vàng sậm đang che đầu . Qua kẽ hở của tán dù, lão bắt gặp đôi mắt đào hoa đang mỉm cong cong.
"Được ." Thẩm Sơ Minh chống dù: "Mau trở về ."
"Ta thấy trời sắp mưa tiếp đấy, ngươi chắc chắn dầm mưa mà đ.á.n.h xe về ."
Tùng Lương định thần , vội vàng đón lấy chiếc dù nhưng Thẩm Sơ Minh khéo léo tránh . Hắn nhướng mày: "Tùng Lương, gan ngươi lớn nhỉ? Dám tranh dù với bản đại nhân ?"
"Đại nhân." Tùng Lương bất đắc dĩ: "Ngài cứ đùa, tiểu nhân dám chứ. Huống hồ làm thể để ngài che dù cho tiểu nhân ." Lòng lão cứ bồn chồn yên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/dien-phe-lai-ghen-ti-hon-cho-mem-eo-la-ngoan-ngay/chuong-32-ta-cam-thay-han-co-chut-thich.html.]
Thẩm Sơ Minh , tung nhẹ chiếc dù lên cao nhanh tay bắt lấy khi gió thổi bay: "Cứ coi như đang nghịch dù , cố ý che cho ngươi ."
"Đi thôi." Hắn sải bước về phía .
Tùng Lương còn đang chần chừ thì mành xe ngựa đằng xa vén lên, Thẩm Bàn ló đầu vẫy tay rạng rỡ: "Huynh trưởng, Tùng Lương! Hai mau lên chút !"
Thẩm Sơ Minh thành thục trong việc đùn đẩy trách nhiệm: "Còn tại Tùng Lương quá chậm chạp , A Bàn đừng tính cả nhé."
Thấy Thẩm Bàn gật đầu đồng ý một cách đầy tin tưởng, Tùng Lương chỉ câm nín, lủi thủi theo . Cảm nhận thuộc hạ theo kịp, Thẩm Sơ Minh khẽ liếc , nhướng mày đầy đắc ý.
Dù gì nhưng biểu cảm " thắng nhé" hiện rõ mặt. Tùng Lương vẫn còn chút lo lắng: "Đại nhân, tiểu nhân thực sự sẽ tỉnh dậy mà thấy đầu rơi xuống đất chứ?"
"Hắn đáng sợ đến thế ?" Thẩm Sơ Minh hỏi.
"Dĩ nhiên ." Tùng Lương vẫn còn kinh hãi: "Đó là bệ hạ cơ mà."
Đế vương nổi giận là thây phơi ngàn dặm, lòng quân khó đoán, sách vở chẳng vẫn thường dạy về sự đáng sợ của bậc đế vương đó .
"Phải , đó là bệ hạ." Thẩm Sơ Minh hờ hững phụ họa.
Hắn chống dù, chậm rãi bước khỏi con đường dẫn cung. Sau những bức tường cung cao ngất như chạm đến mây xanh là những cung điện vàng son lộng lẫy. Mỗi bước , sự u lãnh của thâm cung dường như lùi xa thêm một chút. Khi đến bên xe ngựa, Thẩm Sơ Minh thu dù .
Bỗng nhiên, buông một câu đầu cuối với Tùng Lương: "Ta cảm thấy y chút thích ."
Tùng Lương: "?!" Đôi mắt lão trợn ngược lên còn to hơn mắt bò.
Cái gì? Ngài cái gì cơ đại nhân? Không ... chắc là do tư tưởng đen tối , đại nhân chắc hẳn là sự yêu mến của bệ hạ dành cho sủng thần thôi.
Còn kịp hết sốc, câu tiếp theo của Thẩm Sơ Minh bồi thêm:
"Sợ y làm gì chứ, cứ tưởng tượng y như một con rắn độc nhỏ đang cuộn tròn , nhưng răng độc thì nhổ sạch . Nghĩ như chẳng sẽ thấy khá hơn ?"
Tùng Lương há hốc mồm, mặt đầy vẻ mờ mịt. Rắn độc gì cơ? Chẳng lẽ... ngài đang bệ hạ ?! Chắc là nhỉ?! Biểu cảm của Tùng Lương dần chuyển sang hoảng sợ tột độ, dù là hiểu theo nghĩa nào thì cũng đều đáng sợ cả!
Thẩm Sơ Minh xoa cằm suy tư: " y ấm áp lạ thường, cứ tưởng y sẽ lạnh lẽo lắm chứ, cảm giác sờ cũng khá thích."
Không là cái nóng hừng hực, mà là ấm ôn nhu. Điều đó cho thấy thực nhiệt độ cơ thể bình thường của y vẫn thiên về hướng lạnh.
Người vô tâm, kẻ thì hồn siêu phách lạc. Tùng Lương run rẩy: "Đại nhân, lời nên bừa đại nhân ơi!"
"Lời gì nên bừa cơ?" Thẩm Bàn xuống xe từ lúc nào, tiến gần hai . Đôi mắt đơn thuần của đầy vẻ tò mò: "Huynh trưởng, thấy nóng ?"
Thẩm Sơ Minh đáp: "À... nóng, nhưng mà... áo ngoài của ?"
Hắn quanh quất một vòng trong xe ngựa nhưng chẳng thấy tăm bộ đồ . Kỳ lạ thật, lẽ nào thuật biến mất ?
Cùng lúc đó, tại tẩm điện Càn Nguyên.
Hạ Ứng Trạc bộ quần áo ướt . Trong điện, nước nóng chuẩn sẵn sàng. Y hiệu cho cung nhân lui để tự tắm gội. Trong nội điện, hương trầm phảng phất, bên ngoài bức bình phong bỗng vang lên tiếng của Toàn Phúc:
"Bệ hạ, áo ngoài của Thẩm đại nhân vẫn còn ở đây, ngài xem... nên xử lý thế nào ạ?"