Điên Phê Lại Ghen Tị? Hôn Cho Mềm Eo Là Ngoan Ngay! - Chương 102: Thiên hạ chi chủ, cũng là của hắn (2)

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:35:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Sơ Minh phì , giở chiêu bán t.h.ả.m sở trường: "Thần thật là đáng yêu mà cũng thật đáng thương quá . Rõ ràng là mời thần chơi, kết quả là thần dắt , chỉ mỗi việc trả tiền thôi, làm thần cứ tiêu tiền ngừng, tìm đủ thứ thú vị cho xem."

"Ngón tay dây cỏ siết đến đỏ cả lên , rượu thì mới uống mấy hớp, môi thì hôn, vai thì cắn." "Đã thế còn hung dữ, bắt thần câm miệng các kiểu."

Hạ Ứng Trạc thầm nghĩ, cái dáng vẻ lải nhải kể tội kìa, cái miệng lúc nào khép . Hắn bảo câm miệng thì y cũng dừng. những chuyện vốn chẳng cần lý lẽ. Dù Thẩm Sơ Minh đang diễn trò, Hạ Ứng Trạc vẫn dỗ dành, dù kỹ thuật dỗ vẫn còn vụng về:

Ly

"Đừng giả vờ ủy khuất nữa, lát nữa mua cho ngươi." Giọng lãnh đạm như một viên đá lạnh: "Sẽ c.ắ.n ngươi nữa."

Cái đầu đang vùi cổ y chần chừ một lát, chậm rãi di chuyển, khẽ cọ y một cái. Thẩm Sơ Minh ngẩn , chớp mắt vài cái, cuối cùng cũng chịu yên phận.

Họ ôm một lát bắt đầu thu dọn những mảnh vỡ của vò rượu. Hạ Ứng Trạc lúng túng giúp một tay, ban đầu còn vụng về nhưng chẳng mấy chốc thuần thục. Dọn dẹp xong xuôi, dùng nội lực hong khô vệt rượu quần áo, khô ráo như thể từng chuyện gì xảy . Chỉ còn cơn gió thoảng qua mang theo hương rượu thoang thoảng, minh chứng cho một sự mật bí ẩn giữa đám đông, tách biệt họ với thế giới bên ngoài.

Giữa dòng tấp nập, họ dường như quên mất phận nhờ phần tâm tư , hiếm khi thấy nhẹ nhõm và vui vẻ đến . Họ lang thang mục đích phố Chu Tước, những chiếc hoa đăng rực rỡ tỏa quầng sáng dịu nhẹ lên . Những đóa hoa bao quanh lữ hành, những chiếc tò he đường phủ một lớp mật vàng óng, hương rượu nhàn nhạt còn sót nơi kẽ răng, và lớp ống tay áo rộng là đôi bàn tay vẫn luôn nắm chặt lấy .

Màn đêm buông xuống, hoa đăng thưa thớt dần, những sạp hoa và tò he đường cũng biến mất, hương rượu nhạt nhòa chẳng thể thấy. Ngay cả dòng đông đúc cũng trở nên thưa thớt, tết Thượng Tị sắp kết thúc .

Hạ Ứng Trạc siết chặt nắm tay, đột nhiên cảm thấy một nỗi nỡ trào dâng. Có lẽ là vì vẫn ăn cái tò he đường phủ mật , tặng Thẩm Sơ Minh một đóa hoa xứng đáng với y. Hoặc lẽ là vì... bàn tay đang nắm sắp buông .

Giờ Tý đến cũng là lúc sự lộng lẫy xinh sẽ che lấp bức tường cung đình. Trước khi tất cả biến mất, Hạ Ứng Trạc dừng bước.

"Sao thế?" Thẩm Sơ Minh hỏi.

Hắn : "Làm một Hạ Ứng Trạc... lúc nào khiến ngươi thực sự rung động ?"

Hỏi những lời thẳng thừng thế chút ngượng nghịu. Lễ pháp từ xưa luôn yêu cầu sự hàm súc, dè dặt, phận càng cao quý thì lời càng thận trọng. Hạ Ứng Trạc lớn lên trong sự giáo huấn , cũng quen hành xử theo những quy tắc lễ pháp, dù đôi khi những ý nghĩ điên cuồng g.i.ế.c sạch những kẻ phục chợt lóe lên đè nén xuống.

Hắn thực sự , tay nhuốm đầy máu, vì lên ngôi mà tiếc sát hại bao , giẫm lên xương trắng mà bước . cũng thiên hạ đều khiếp sợ , làm một vị hôn quân tàn bạo. Hắn nắm giữ quyền lực tối thượng nhưng chính nó trói buộc, dù thoát cũng .

Thẩm Sơ Minh giống như một cơn gió, nhẹ nhàng lướt qua bên đời. Y tự do, lười biếng, chỉ vì mà dừng trong chốc lát. Hắn yêu sự tự do nhiệt huyết, vẻ lười nhác và cả tính cách ác liệt, nghịch ngợm của y. cũng những lúc, hận bản lún sâu, hận cả những đặc điểm của y.

Hạ Ứng Trạc tỉnh táo trong sự trầm luân , như thể chuẩn sẵn tâm lý, dù thấy y lắc đầu thì vẫn thể . Hắn giấu sự âm u nụ lãnh đạm, thản nhiên chuyển chủ đề: "Vậy thì hồi cung thôi. Trước giờ Tý, Thẩm khanh tiễn trẫm một đoạn ?"

Nếu một Hạ Ứng Trạc giữ y, thì luôn cách khác để giữ y . Hắn là chủ tể thiên hạ, dù điên cuồng một thì , lẽ nên làm từ lâu mới đúng. Thiên hạ đều là của , tại Thẩm Sơ Minh thể? Dù thể, cũng cưỡng cầu.

Hạ Ứng Trạc điên cuồng mà bình tĩnh, đưa tay : "Trẫm hỏi, ngươi sẽ từ chối chứ?" Giọng điệu vô cùng cứng rắn.

Tay nắm lấy, như thể trong khoảnh khắc đó thực sự giam cầm y bên , đến c.h.ế.t vầng trăng treo cao cũng chỉ soi bóng y. như bỏng, nhịn mà cuộn ngón tay , thế mà nảy ý nghĩ hất tay y , để y cứ ở đó là , như hiện tại cũng tồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/dien-phe-lai-ghen-ti-hon-cho-mem-eo-la-ngoan-ngay/chuong-102-thien-ha-chi-chu-cung-la-cua-han-2.html.]

Nghĩ nghĩ , kẻ khiến bực bội nhất chính là cái tên "Hạ Ứng Trạc" quá vội vàng đồng ý làm "Hạ Ứng Trạc" trong một ngày tết Thượng Tị, tự cắt đứt đường lui của chính . Ai mà một Hạ Ứng Trạc thực sự sẽ bộ dáng gì, sẽ làm những gì. bậc đế vương luôn cách tranh đoạt thứ lợi cho .

Đợi quá lâu thấy phản ứng, bàn tay đang nắm lấy bỗng siết chặt, lòng bàn tay áp sát, năm ngón tay luồn kẽ hở cho đến khi mười ngón tay đan chặt.

Có tiếng ai đó thở dài.

"Đã bảo , hiện giờ bệ hạ. Người thần tiễn dĩ nhiên là Hạ Ứng Trạc ." " mà, thể để thần hết câu ? 'Làm một Hạ Ứng Trạc thể khiến thần rung động một '..."

Thẩm Sơ Minh giơ tay lên, ánh mắt giảo hoạt, rực rỡ sắc màu, khẽ đung đưa đôi bàn tay đang đan chặt của họ: "Rõ ràng quá còn gì —" Y kéo dài giọng điệu lười biếng, "Bởi vì chỉ rung động một chứ."

Hạ Ứng Trạc sững sờ, thanh tiến độ "hắc hóa" nãy suýt chạm đỉnh giờ lập tức tụt xuống đáy. Ánh mắt đảo quanh nụ mặt y và mười ngón tay đang đan . Lượng thông tin quá tải khiến nhất thời mờ mịt, giọng cũng chậm :

"Không từ chối ?" Tay lắc lắc, Thẩm Sơ Minh gật đầu: "Tất nhiên ." "Sẽ bỏ rơi chứ?" Thẩm Sơ Minh: "Tại bỏ rơi? Đã nắm chặt thế cơ mà."

Hạ Ứng Trạc cúi đầu đôi bàn tay , đột nhiên nhớ tới phụ nữ điên dại ở Trường Thanh cung từng gào thét oán hận : "Ngươi là đồ nghiệt chủng, ngươi cũng ghê tởm y hệt ! Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ biến thành con quái vật giống thôi, trong cái cung điện là quái vật, lũ quái vật!"

Tiếng gào thét nhỏ dần biến thành giọng khàn đặc, khô khốc của tiên đế lúc lâm chung: "Trẫm luôn cảm thấy, chỉ ngươi là giống trẫm nhất."

Giống cái gì? Giống một kẻ vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn, bẩm sinh m.á.u lạnh, quen thói đoạt lấy lợi ích của khác ? Lúc đó chỉ khẩy, lãnh đạm ngoài vị chủ tể thiên hạ sắp lìa đời. Cho đến lúc , Hạ Ứng Trạc bình tĩnh nghĩ, họ quả thực giống .

Có lẽ cả đời cũng cách nào thoát khỏi tư duy của một đế vương, thoát khỏi bản năng vị kỷ. Hắn hỏi Thẩm Sơ Minh: "Khi nào thì Hạ Ứng Trạc khiến ngươi rung động?"

Là vị Hạ Ứng Trạc cùng y dạo quanh cung điện, vị Hạ Ứng Trạc cam tâm tình nguyện chi tiền cho y, là vị Hạ Ứng Trạc hôn y bên cạnh hàng vạn đóa hoa đăng ? Dù là ai, cũng sẵn sàng giữ bộ dáng đó. Không từ thủ đoạn để trở thành "vị Hạ Ứng Trạc" đó.

Thẩm Sơ Minh chớp mắt. Y nắm lấy tay , suy tư một lát ngâm ngâm lắc đầu: "Đều là mà."

"Tất cả những gì thần thấy mắt đều là Hạ Ứng Trạc, mỗi một dáng vẻ đều là , vì mà thần đang về phía chính là Hạ Ứng Trạc." Không thể dùng một hành động, một lời một cái nhãn dán nào để phân định rốt cuộc phần nào làm y cảm động. Bởi chính Thẩm Sơ Minh cũng rõ. "Chỉ cần là thôi." Chỉ là cái cảm giác mới mang sự rung động chỉ một .

Y nghiêm túc đáp xong, tùy ý hỏi: "Về ?"

Người bên cạnh im lặng hồi lâu, bàn tay đang đan chặt bỗng truyền một lực nắm đáp trả. Thế là Thẩm Sơ Minh hiểu, y nghiêng đầu , giọng điệu lười nhác: "Ồ, về ."

"Có cùng thần bỏ trốn ?"

Chờ Hạ Ứng Trạc gật đầu, y liền cong mắt, "bắt cóc" về Thẩm phủ.

Thiên hạ chi chủ? Đó cũng là của mà thôi.

Loading...