Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-03 16:31:11
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhan Hoài nguyên chủ, quá trình 24 năm liên tục rèn luyện khống linh căn như . Để khác phát hiện, chỉ thể lén lút luyện tập theo nội dung trong ngọc giản, hơn nữa còn phát triển thêm vài sở thích ngoài lề, tỷ như nấu ăn để thể danh chính ngôn thuận sử dụng Hỏa linh căn của .

để lộ thực lực thật, Nhan Hoài tốn ít tâm tư. Thành tựu lớn nhất của lẽ là vài tháng khổ luyện, ngay cả sư tôn nghiêm khắc cũng phát hiện điều gì khác thường. Không chỉ , tay nghề nấu nướng của còn tiến bộ vượt bậc, đến mức ngày thường tông chủ cũng thích ghé qua viện của chỉ để cùng Ninh Tự và Dung Nghiên tranh giành mấy khối điểm tâm.

Bởi , trong túi trữ vật của Nhan Hoài lúc nào cũng chứa đủ loại điểm tâm khác .

Chẳng qua, trong lễ thu đồ trọng đại như hôm nay mà ăn điểm tâm thì quả thật tiện nổi. Vì thế, ba sư Nhan Hoài đành lặng lẽ tránh khỏi đám đông, tìm một chỗ yên tĩnh để .

Tuy nhiên, cái “yên tĩnh” cũng chẳng duy trì bao lâu. Kể từ khi tông chủ xuất hiện và từ lúc Nhan Hoài quang minh chính đại dùng Mộc linh căn dựng tạm một cái bàn thô sơ, đặt đĩa điểm tâm lên đó thì cái chỗ “yên tĩnh” liền trở nên còn yên tĩnh nữa. Tuy ai dám mặt tông chủ, nhưng ánh mắt cổ quái thì khắp nơi đều .

Thế mà Vu Tấn tông chủ, đối diện với những ánh mắt đó, vẫn mặt đổi sắc, giọng bình thản hỏi: “Thế nào, năm nay tìm vài hạt giống ? Tương lai của Thiên Diễn Tông , đều dựa những đứa nhỏ cả. Nếu thể xuất hiện thêm một như Nhan Hoài, bản tôn cảm thấy mỹ mãn .”

Nhan Hoài: ……

Gọi làm gì chứ?!

Trong sư môn của , ngoại trừ Dư Kình còn chính thức nhập môn, thì những khác đều đang ăn uống vui vẻ đỉnh Thiên Diễn, tiêu diêu tự tại. Còn lúc , Dư Kình đang chìm trong ảo cảnh, tạm thời vẫn thoát .

thì đây cũng là cuộc khảo nghiệm khi nhập môn Thiên Diễn Tông, đặt ở thế giới hiện đại thì đại khái tương đương với kỳ thi nhập học. Tuy là “leo núi”, nhưng chỉ cần trèo lên tới đỉnh Thiên Diễn Phong liền xem như qua ải, đó nếu tư chất kiểm tra đạt từ Tam linh căn trở lên thì thể chính thức nhập tông. Chỉ là, quá trình “leo núi” tuyệt đối đơn giản theo nghĩa đen.

Trong suốt quá trình, chắc chắn sẽ những thử thách khác, chẳng hạn như ở độ cao nhất định sẽ xuất hiện các ảo cảnh do trận pháp tạo thành. Dù đến mức nguy hiểm tính mạng, bởi trong đám tiểu hài nhi đến dự tuyển, ít kẻ còn từng tiếp xúc tu chân, nhưng để kiểm tra tâm tính thì đây là phương pháp thích hợp nhất.

Đối với Dư Kình, từng tu luyện đến Hóa Thần kỳ ở kiếp thì những ảo cảnh chẳng qua chỉ là trò con nít. Hắn thậm chí chỉ cần liếc mắt một cái là vị trí trận nhãn, phá trận cũng dễ như trở bàn tay.

Chỉ là, vẫn nhớ rõ hiện tại chỉ là một tiểu hài nhi đến tìm kỳ ngộ, may mắn mới cơ hội vị đại trưởng lão nội môn Dung trưởng lão để mắt tới. Thực chất, chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng hai, thấy nhiều sự đời.

Thế nên chẳng một tiểu bối bình thường sẽ phản ứng thế nào ảo cảnh như , càng rõ bọn họ làm để thoát .

Ảo cảnh mà gặp là đoạn ký ức kiếp , khi tẩu hỏa nhập ma ở Lưu Tiềm Phong. Chẳng những thế, ảo cảnh còn “thông minh” đến mức đem cả Nhan Hoài nhét , lẽ vì trong hiện tại, thiết với Dư Kình nhất chính là , hai cùng ở chung một viện, hơn nữa trong sư môn, Nhan Hoài là lớn tuổi và quan tâm nhất, luôn để dành cho những thứ .

Có lẽ vì thế mà ảo cảnh cảm thấy “ Nhan Hoài thì chỉnh”, nên liền bổ sung thêm . kết quả khiến cho ảo cảnh vốn chân thật trở nên buồn , trong cuộc, Dư Kình chỉ cần liếc qua nhận .

, tuy rõ sơ hở, Dư Kình dám hành động theo bản năng, dám dùng cách mạnh mẽ phá vỡ trận pháp, chỉ thể ngoan ngoãn yên chờ ảo cảnh tự tan.

Nhìn cảnh tượng kiếp hiện lên, chỉ còn một ý niệm: Đôi mắt đỏ ngầu vì tẩu hỏa nhập ma thật sự quá khó coi. Đời nhất định tu luyện cho , tuyệt đối cho phép xí như thế nữa!

Ký ức tẩu hỏa nhập ma , đối với Dư Kình mà , thật hẳn là tâm ma, chỉ là một chút tiếc nuối. Hắn từng nghĩ, vì năm đó mù quáng theo kẻ như Lưu Kiến, bộ mặt đạo mạo mà lòng thú tính , thậm chí còn từng cảm thấy gã là .

Nghĩ mãi thành chấp niệm.

“chấp niệm” của Dư Kình vô cùng nhạt, chỉ thuộc dạng thỉnh thoảng nhớ thì ngẩn ngơ một chút, còn khi bận việc thì chẳng buồn để tâm. Bởi , khi rơi ảo cảnh, chỉ bình thản mà xem hết, thậm chí còn buông lời chê bai.

“Cái đại sư chẳng tả thật chút nào. Không Nhan Hoài sư của điểm tâm rời , rảnh rỗi liền ăn vài khối ?”

“Với đây là chuyện bảy tám năm , đại sư vẫn y nguyên như thế… Ờ, thôi, đại sư hẳn vẫn tuấn tiêu sái như , dù cũng là tu chân, nhất định là cực kỳ ưu tú.”

mà bảy tám năm , Ninh Tự và Dung Nghiên chắc chắn còn là mấy củ cải nhỏ như bây giờ. Tuy nhớ rõ họ trông thế nào khi lớn, nhưng cái ảo cảnh cũng lười thật đấy?!”

“……”

Cái ảo cảnh đại khái là chê Dư Kình quá ồn ào. Dư Kình còn kịp xem hết, thậm chí khi tẩu hỏa nhập ma mới chỉ vọt tới giữa sườn núi, còn thật sự rời khỏi Thiên Diễn Tông, trực tiếp ném ngoài.

Khi đó, trong cảnh là lúc lấy Dung Nghiên làm con tin, Nhan Hoài đối diện, cầm kiếm chỉ thẳng : “Buông Dung Nghiên , nàng là sư tỷ của ngươi, ngươi thể ——”

Trong ảo cảnh, lời của Nhan Hoài còn dứt, Dư Kình ném ngoài.

Bất ngờ trở về hiện thực, Dư Kình lập tức chút mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-7.html.]

Ai, còn xem xong , hết ? Ngay cả “Nhan Hoài” trong cảnh còn xong, đến một nửa là định bức t.ử ? Ta rốt cuộc là thể cái gì a?!!

Dư Kình thực sự nhào lòng đại sư lóc kể khổ một phen.

Phải rằng, mấy tháng qua ở Dung Húc Phong, đổi lớn nhất của Dư Kình lẽ chính là thể mặt đỏ tim loạn, diễn như thật một đứa trẻ mười hai tuổi. “Tam sư tỷ”, “Nhị sư ”, “Đại sư ” những xưng hô cứ thế tự nhiên thốt , căn bản cần chuẩn . Hoàn giống dáng vẻ của một lão yêu tu sống vài trăm tuổi. Hắn thậm chí còn dám làm nũng với Nhan Hoài.

Nhìn Nhan Hoài vì còn nhỏ tuổi mà đặc biệt ưu ái, thậm chí khi ngang qua Ninh Tự và Dung Nghiên cũng chút đắc ý, thật đúng là sảng khoái vô cùng.

Tuy nhiên, đôi khi Dư Kình cũng thấy, tính cách như trẻ con của quả thật chút ấu trĩ.

Dư Kình mếu máo, đầu xung quanh.

Hiện tại chỉ thể miễn cưỡng đuổi kịp đại bộ đội. Tuy vẫn còn ít đắm chìm trong ảo cảnh, nhưng so với cảnh tượng mênh m.ô.n.g cuồn cuộn ban đầu thì giờ đây ít nhiều. Phần lớn những thoát còn kịp thở phào, tiếp tục bước lên bậc thang tiếp theo.

Tuy rằng Dư Kình khỏi ảo cảnh sớm nhất, nhưng bằng mắt thường cũng thể thấy trạng thái của hơn hẳn khác.

Ngay cả Diệp Hàn Xuyên đang ở phía , lúc cũng mặt trắng bệch. Nếu kỹ, thể thấy tay chân đang run nhẹ, dựa ý chí mà chống đỡ. Còn Dư Kình thì khác, trông như chỉ nghỉ ngơi một chút, giờ tràn đầy sinh lực.

Trạng thái đến mức nhanh chóng vượt qua một nhóm t.ử nhỏ tuổi thoát ảo cảnh từ sớm, thậm chí đuổi kịp đội ngũ tiên phong.

Điều cũng phần nào liên quan đến kế hoạch huấn luyện mà Dung Túc đặt cho . Dung Túc là một sư phụ vô cùng nghiêm khắc, mỗi ngày quy định rõ Dư Kình vung kiếm bao nhiêu , tuyệt đối thiếu một chiêu.

Tuy huấn luyện nghiêm, nhưng Dung Túc rộng lượng. Dù là linh thạch, linh khí, linh phù tài nguyên khác, chỉ cần , ông đều tiếc cho. Đích thực là một sư tôn nghiêm khắc hào phóng.

Nhờ , mấy tháng qua, Dư Kình hiếm khi tận hưởng cảm giác sư phụ chăm sóc thật sự.

Sau một thời gian rèn luyện khắc khổ cộng thêm việc ngâm t.h.u.ố.c bồi bổ hằng ngày, thể của Dư Kình giờ thể là mạnh nhất trong lứa tuổi của . Ngay cả Dung Túc cũng từng , năm đó Nhan Hoài còn luyện hiệu quả như .

Trong mấy tháng ngắn ngủi, Dư Kình thậm chí còn cao thêm một chút.

Với thể trạng như , leo lên Thiên Diễn Phong căn bản chẳng chuyện khó. Chỉ là dọc đường mấy ảo cảnh nhỏ đôi khi cản trở đôi chút, khiến vài t.ử thiên phú cao thể tạm đuổi kịp . Nếu , với năng lực hiện giờ, lẽ chỉ một lên tới đầu tiên.

Chỉ là những ảo cảnh nhỏ , ảnh hưởng bởi ảo cảnh đầu tiên , cứ chiếu nửa chừng là lập tức ném ngoài. Làm Dư Kình nghẹn đến mức nuốt nổi cũng chẳng phun , khó chịu cực kỳ.

Giống như đang xem ảnh lưu thạch mà đến giữa chừng một tia sét đ.á.n.h vỡ mất, thật quá khó chấp nhận!

Dư Kình mang theo cơn bực bội , là thứ tư xông lên đỉnh Thiên Diễn Phong, cuối cùng mới nhẹ nhõm thở .

Tốt quá, cuối cùng cũng cái ảo cảnh quái quỷ nào đến hại nữa!

Lúc , Dư Kình mới rảnh rỗi quan sát ba lên đỉnh .

Trong ba đó, hai là “thiên chi kiêu tử” nổi danh Thư Thần Sơ và Hàn Sương Tâm. Người còn , chính là Diệp Hàn Xuyên, kẻ đời châm chọc từ nhỏ đến lớn.

Thư Thần Sơ và Hàn Sương Tâm lượt thứ hai và thứ ba, đều là thiên tài gia tộc các trưởng lão khách khanh coi trọng. Từ nhỏ họ dốc hết tài nguyên để bồi dưỡng, khổ luyện nhiều năm, nên đạt thành tích như cũng chẳng gì lạ.

giành hạng nhất là Diệp Hàn Xuyên khiến Dư Kình chút kính nể.

Diệp Hàn Xuyên tuy cũng xuất từ gia tộc trưởng lão khách khanh, nhưng khác với hai . Hắn là một đứa con riêng sủng ái, từ nhỏ xem thường. Sau khi đo chỉ Tam linh căn, còn là Thủy, Hỏa, Thổ thì Diệp gia gần như mặc kệ .

Cũng thôi, Diệp gia là đại tộc tu chân, thiếu gì tu sĩ Tam linh căn. Huống chi trong ba linh căn , thổ linh căn độ tinh khiết quá thấp, hầu như cũng như . Mà hai căn còn , thủy và hỏa tương khắc, căn bản thể tu thành tựu gì đáng kể. Linh căn như , so với Tứ linh căn chẳng hơn gì, thậm chí khi còn kém hơn.

Trừ phi dùng Tẩy Linh Đan.

Tẩy Linh Đan thì vô cùng trân quý. Ngay cả nguyên liệu chính là Tẩy Linh Thảo cũng khó tìm. Cho dù , cũng chắc đan tu nào dám bảo đảm thành đan. Dù kỹ thuật luyện đan cao đến , nếu trời thuận, cũng chỉ uổng công.

Tẩy Linh Đan xưa nay là loại đan d.ư.ợ.c quý đến mức tiền cũng khó mua. Cho nên dù Diệp gia , cũng bao giờ nỡ dùng cho Diệp Hàn Xuyên.

Nói cách khác, Diệp Hàn Xuyên gần như Diệp gia từ bỏ, cấp chút tài nguyên nào. Thậm chí nếu tự kiếm tài nguyên, Diệp gia cũng thể bắt nộp lên.

Trong cảnh như , mà vẫn tu luyện đến Luyện Khí tầng ba, Dư Kình khỏi thật lòng bội phục.

Dĩ nhiên, kính nể thì kính nể, nhưng Dư Kình cũng định tự chuốc phiền phức làm gì.

Loading...