Trước tòa nhà chờ. Một bên mắt vẫn còn, bên chỉ là hốc trống tối om.
Độc Nhãn thật sự thoát ngoài. Trông bước vẻ khập khiễng, nhưng chỉ hai bước thì bình thường.
Ban đầu còn hiểu vì điếu t.h.u.ố.c hôm nay ý nghĩa đặc biệt như . Sau đó khi đặc lục soát đội bắt, tin ở khu ngoại thành phía đông, tòa nhà bỏ hoang phát sinh hỏa hoạn, cộng sự của ch.ết trong đó, lập tức nhận điều gì. Thế là đêm nay chạy tới đây.
Xem đoán sai.
Đứng cách đó xa, Giang Vu Tẫn giơ tay chào: “Chào buổi tối.”
đến Nguyên Tam Thủy như tưởng, mà là một xa lạ.
Độc Nhãn cau mày hỏi: “Cậu là ai?”
Giang Vu Tẫn trả lời, chỉ rút từ túi một thứ, hỏi thẳng:
“Đây đồ của rơi ?”
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, khối pha lê lóe sáng, bên trong một con trùng dài màu đen đang chậm rãi mấp máy.
Đồ mất xuất hiện trong tay đối phương, Đặng Cương hề tỏ hoảng loạn, chỉ : “Quả nhiên là lấy .”
Giang Vu Tẫn nhếch mày, tay khẽ dùng lực. Khối pha lê nứt vỡ, con trùng bên trong cắt thành nhiều mảnh, quằn quại một lúc dần dần bất động, ch.ết hẳn.
Kết quả nghiên cứu quý giá như ch.ết ngay mắt, nhưng Đặng Cương cũng tỏ quá nhiều cảm xúc. Hắn chỉ lẳng lặng những mảnh pha lê vỡ vụn rơi xuống mặt đất.
Giang Vu Tẫn bước tới gần Độc Nhãn.
Một mắt còn của Độc Nhãn dõi theo từng cử động của đối phương. Trong đầu nhanh chóng lục ký ức, cố nhớ xem là ai.
Khi cách chỉ còn gần, bất ngờ lao tới, năm ngón tay cong như vuốt chim ưng, chụp thẳng mặt Giang Vu Tẫn.
cảm giác tay chạm da thịt như dự tính. Một cơn đau nhói truyền tới, cổ tay bẻ gãy. Ngay đó, phía lưng lạnh toát, cảm giác ch.ết chóc ùa tới. Quay đầu, nhận bàn tay của đối phương kẹp chặt gáy .
Người từng gặp, nhưng rõ ràng vô cùng lợi hại. Đặng Cương ngay rằng khinh địch.
Giang Vu Tẫn giữ chặt cổ , nghiêng đầu con mắt .
Cuu
Thoạt , mắt Độc Nhãn bình thường, tròng trắng, đồng tử. kỹ mới thấy, tròng trắng đang chuyển động lăn tăn, như vô thứ gì nhỏ bé đang mấp máy bên trong. Tất cả hợp thành nhãn cầu, đồng t.ử ở giữa đen kịt như một đôi mắt sâu khác, của con .
Đặng Cương phản công, tay đ.á.n.h úp, Giang Vu Tẫn lập tức buông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/cuong-gia-top-1-tro-choi-vo-han-tro-ve-hien-thuc/chuong-136.html.]
Giang Vu Tẫn đoán đúng, thành quả nghiên cứu thật sự con trùng ch.ết, mà chính là con mặt .
Những chuyện xảy đó nghĩ đều hợp lý. Bị Từ Đồng Quy bắt một thì còn thể hiểu, nhưng lẩn trốn bắt nữa thì thật sự kỳ lạ.
Mục đích của rõ ràng là dẫn dắt đặc lục soát đội tin rằng con trùng mới là kết quả nghiên cứu, để họ tập trung bộ đó mà bỏ qua .
Tất cả chỉ là chiêu nghi binh. Người ngốc nhất trong chuyện chính là cộng sự của , tin thật, cố cứu cả trùng lẫn , cuối cùng mất cả mạng.
Độc Nhãn đ.á.n.h trúng, ngón tay bắt đầu biến dạng, cơ bắp biến thành từng sợi như trùng, liên tục mấp máy. Xương khớp ngón tay biến mất, từ giữa trung, từng con trùng nhỏ dạng hạt tròn bay .
Hắn gần như còn là nữa. Toàn như tạo nên từ vô trùng. Cơ bắp mặt giật giật đến rùng .
Giang Vu Tẫn vốn ưa trùng, thấy bầy trùng nhỏ bay về phía liền né nhanh, đảm bảo dính lấy dù chỉ một con.
Xung quanh tòa nhà bỏ hoang thiếu gạch đá, gỗ vụn. Giang Vu Tẫn thuận tay nhặt một hòn đá, bóp vỡ thành nhiều mảnh nhỏ. Mỗi mảnh lao chính xác, b.ắ.n hạ từng con trùng đang cố tới gần.
bên ch.ết, bên Độc Nhãn khiến trùng sinh sôi nảy nở nhanh chóng. Ngón tay dài , tiếp tục phun trùng mới.
Giang Vu Tẫn quan sát, hề bất ngờ, chỉ hỏi: “Anh thứ gì khiến biến thành như bây giờ ?”
Độc Nhãn liếc mắt sang bên , giọng lạnh lẽo: “Sao .”
Rõ ràng là… .
Không còn cần kéo dài thêm, Giang Vu Tẫn nhặt một thanh thép dài cỡ nửa thước, xoay thử vài vòng tìm thế cầm chắc tay, đ.â.m thẳng tới Độc Nhãn.
Thân thể xuyên thủng, Đặng Cương thể chống sức mạnh , hất bay ngược , tông sập một mảng cột, ghim thẳng bức tường cuối cùng trong tòa nhà.
Thép xuyên cả lẫn vách tường. Cơ thể thương nặng, trùng ch.ết la liệt đất. Lần vết thương quá lớn, dù trùng sinh sôi cũng khó lòng hồi phục nhanh như .
Trong ánh sáng mập mờ, Giang Vu Tẫn từng bước tiến trong tòa nhà, hòa lẫn bóng tối.
Thân thể đóng chặt tường, Đặng Cương thể dậy, tay chân vẫn cố hồi phục. Hắn ngẩng đầu hỏi: “Rốt cuộc là ai?”
Câu hỏi chỉ là kéo dài thời gian. Giang Vu Tẫn đáp, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm vật gì khác trong tòa nhà.
Không nhiều vật dụng thuận tay, quyết định tiếp tục dùng thanh thép cho đòn tiếp theo.
Thấy ánh mắt của Giang Vu Tẫn, Đặng Cương lập tức hiểu ý. Trước khi đối phương kịp cầm lấy, nghiến răng kéo thanh thép khỏi .
Thép rút , chỉ kéo theo đám trùng ch.ết rơi xuống, mà còn cả những mảnh vỡ kiến trúc phía .
Giang Vu Tẫn cảnh đó, buột miệng mỉa mai: “Làm mà thấy đau ?”