Chuyện xưa nơi Cảng thành - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-05-11 15:39:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu tính toán làm bây giờ?”
Hai , Tần Ngũ liền cùng Cung Thừa đến chuyện . Lúc , Cung Thừa lộ vẻ khó xử, trở vị trí cũ. Hắn nhéo một khối bánh quy bơ, chẳng ăn , cứ miết mãi trong lòng bàn tay, cau mày trầm tư.
Quan sát một lát, Tần Ngũ hỏi một câu như thế. Cung Thừa đang mải suy nghĩ, bỗng Tần Ngũ hỏi , ngẩng đầu thấy vẻ ung dung của , liền tên đang xem kịch vui. Cung Thừa quanh, trực tiếp ném cái gối dựa ghế về phía Tần Ngũ. Tần Ngũ đón lấy gối dựa vững vàng, gì thêm, chỉ Cung Thừa, cuối cùng chỉ thể làm Cung Thừa hỏi ngược : “Ông cảm thấy hai bọn họ khả nghi ?”
Tần Ngũ đem chiếc gối dựa ném phía lưng tựa , đối mặt với câu hỏi , nghiêm túc suy nghĩ một chút : “Thoạt vẫn trung thành chứng giám. Không vì điều gì nên mới hỏi tính toán ? cũng , Vệ Kiệt cùng Bạch Dật ở bên cạnh một thời gian dài, bao giờ xảy chuyện gì. Nếu bằng chứng mà hoài nghi, chẳng sẽ làm tổn thương lòng trung thành của họ ? Cho đến bây giờ vẫn gặp họ, hai tiểu t.ử lo lắng đến phát , mà vẫn chịu gặp, xem sự hoài nghi của đối với họ sâu sắc.”
Cung Thừa quan tâm đến lời bóng gió của Tần Ngũ.
Cung Thừa Tần Ngũ hiểu rõ, từ lâu tới nay ưu tiên gặp chứ gặp bọn họ, điều đó chứng tỏ Cung Thừa nắm bắt điều gì đó. Tần Ngũ chính là đang thăm dò tin tức của .
Cung Thừa kẻ miệng rộng, gì là phơi bày hết. Mặc kệ Tần Ngũ đ.á.n.h bên đông đ.á.n.h bên tây , Cung Thừa vẫn hé nửa lời về chuyện của Lâm Uyển. Hắn chỉ lặng lẽ đó, an tĩnh hồi lâu. Tần Ngũ dường như cũng nhận Cung Thừa đang suy tính điều gì, nên tiện quấy rầy, đó cũng sang xử lý việc riêng.
Qua một hồi lâu, Cung Thừa : “Thời gian cấp bách, tự nhiên thể kéo dài. Tôi kế sách.”
Tần Ngũ ngẩng đầu, thấy Cung Thừa dù mặt mang theo ngụy trang, nhưng vẫn thể vài phần dáng vẻ ban đầu. Lúc quần áo tuy chật vật, đôi mắt sáng như tinh tú, trong đó ẩn chứa sự hung lệ ngạo mạn, khiến đối diện khỏi rùng . Trước mắt lúc , tựa hồ chính là Cung Thừa - Cung Tam gia làm lên.
Cung Thừa từ chỗ Tần Ngũ trở về, còn đóng gói bánh quy bơ của Tần Ngũ mang cho Liễu Ngọc Đường.
Vì hẹn hôm nay cùng gặp Kỳ Viễn Sơn, Cung Thừa dù về sớm nhưng Liễu Ngọc Đường ở trong phòng chờ đợi. Cung Thừa tới liền ôm lấy Liễu Ngọc Đường, hôn lên môi y. Liễu Ngọc Đường chậm rãi nhấm nháp một lúc, đó đ.á.n.h giá: “Đi ăn bánh quy bơ , trong miệng mùi thơm ngọt.”
Cung Thừa làm bộ đắn, hỏi: “Vậy em thích ?”
Liễu Ngọc Đường đáp: “Thích, đương nhiên là thích.” Y tưởng Cung Thừa đang về bản , liền trả lời như . Nào ngờ Cung Thừa lấy túi bánh quy bơ, bảo: “Ta mang cho em đấy. Ta ăn thử thấy ngon, nhớ em thường ngày ăn uống thiên về vị ngọt, nên mang đến cho em, em thích .”
Hắn nhét túi bánh quy tay Liễu Ngọc Đường. Liễu Ngọc Đường mở xem, quả nhiên là loại bánh quy xốp giòn thơm ngọt. Y miệng thì : “Chỉ lấy mấy thứ đồ trẻ con dỗ em thôi.” tay nhón lấy một miếng bỏ miệng. Ăn xong, Cung Thừa, mặt mày đều cong lên vì .
Thấy Liễu Ngọc Đường thật sự cao hứng, Cung Thừa cũng vui lây. Hắn đưa tay lau vệt bánh quy môi y, : “Ăn bánh quy mà như đứa trẻ, dùng phương thức dỗ trẻ con thì dùng cách nào đây?” Nói đoạn, nhớ tới chuyện Vệ Kiệt từng , liền vén tay áo Liễu Ngọc Đường lên, thấy vết thương nhàn nhạt để y chắn đạn cho . May mà lúc đó chỉ trầy da, b.ắ.n sâu trong thịt, bằng tay y sẽ thương thành thế nào.
Nhận thấy Cung Thừa đang cái gì, Liễu Ngọc Đường liền : “Ngài xem cái làm gì.”
Cung Thừa vuốt ve vết sẹo nhàn nhạt cánh tay y, khổ sở : “Ta đang nghĩ, lúc em đau .”
Liễu Ngọc Đường hất tay Cung Thừa , kéo tay áo xuống che vết thương, bảo: “Đau thì đau, nhưng cũng chỉ là khổ nhục kế thôi.”
Nghe y thừa nhận một cách thẳng thắn như , Cung Thừa mở to mắt kinh ngạc.
Liễu Ngọc Đường biểu cảm của chọc , liền : “Sao, ngài thực sự cho rằng đó khổ nhục kế? Ngay từ đầu chẳng ngài thấu ? Sao lúc tình ý che mắt, tìm cách bao biện cho em? Việc em thừa nhận, đúng là khổ nhục kế. Đến phá quán của ngài, dẫn dụ ngài tới gặp em, sắp đặt trong tối. Dù là góc độ lực đạo xạ kích, đều tính toán kỹ lưỡng. Không gây tổn hại cho ngài chút nào, chỉ khiến em trầy da chút đỉnh thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chuyen-xua-noi-cang-thanh/chuong-45.html.]
Cung Thừa trợn mắt há hốc mồm Liễu Ngọc Đường, nghẹn lời hồi lâu thốt nên câu. Sau đó Liễu Ngọc Đường ôm lấy eo Cung Thừa, kéo trong phòng vài bước. Liễu Ngọc Đường : “Nếu giở chút âm mưu quỷ kế, làm Tam gia tới gặp em cơ chứ? Em mới thương lâu, Tam gia chẳng mang canh gà tới thăm ? Nói thật, canh gà đó đúng là hầm nhiều giờ, thật sự tươi ngon. Lúc đó uống, trong lòng em cũng cực kỳ hân hoan. Nghĩ bụng, thật hổ là Tam gia, ở cũng chiều theo ý em.”
Vốn đang tính kế một vố, chính còn tìm lý do bào chữa cho Liễu Ngọc Đường, Cung Thừa đang chẳng làm , bỗng nhiên Liễu Ngọc Đường những lời âu yếm .
Lập tức, lòng Cung Thừa mềm nhũn, chẳng còn để tâm đến chuyện tính kế nữa. Hắn hôn lên môi Liễu Ngọc Đường, chuẩn cảm nhận hương vị thơm ngọt của bánh quy bơ trong nụ hôn, thì Liễu Ngọc Đường tinh quái né , lấy một bộ đồng phục học sinh cho Cung Thừa.
Liễu Ngọc Đường đó khúc khích: “Mặc bộ , em dẫn ngài gặp Kỳ Viễn Sơn.”
Trước đây Cung Thừa cũng từng mặc đồng phục học sinh, khi trường học xây dựng , vì mất truyền thống, bộ đồng phục vẫn duy trì đến nay. Bộ đồng phục học sinh màu đen nho nhã mặc Cung Thừa, rốt cuộc vẫn dáng vẻ của Cung Thừa năm xưa.
Cung Thừa mặc xong y phục, tiến lên hôn lên môi Liễu Ngọc Đường - nụ hôn lúc nãy còn dang dở. Nhìn Cung Thừa mặt, Liễu Ngọc Đường thoáng cảm giác như qua mấy kiếp . Cung Thừa nhận sự thất thần của y, ôm lấy eo Liễu Ngọc Đường, hỏi: “Đã lâu mặc bộ đồ . Em xem bây giờ mặc bộ , thấy kỳ quái ?”
Liễu Ngọc Đường trả lời: “Không kỳ quái.”
Cung Thừa đảo mắt, hỏi thêm: “Vậy tuấn soái khí ?”
Liễu Ngọc Đường nhịn bật : “Đương nhiên là tuấn soái khí.”
Liễu Ngọc Đường lấy chiếc mũ đặt bên cạnh đội lên đầu Cung Thừa. Cung Thừa theo tay y ấn mũ xuống thấp, che một nửa khuôn mặt. Liễu Ngọc Đường gạt đôi tay đang dính lấy của Cung Thừa , dặn dò: “Lát nữa mật như . Ngài bây giờ là học sinh, là âm thầm cùng em tới gặp Kỳ Viễn Sơn. Chúng hết xem thái độ của Kỳ Viễn Sơn thế nào, mới để ông gặp ngài.”
Cung Thừa : “Tiên sinh, em thấy bài thơ cho em hôm qua thế nào?”
Cung Thừa làm , xong phận của hai là như thế , liền bắt đầu diễn vai. Bây giờ thời gian còn sớm, Kỳ Viễn Sơn tan làm về nhà, hai vẫn còn thời gian đùa giỡn một chút. Nghe Cung Thừa làm trò, Liễu Ngọc Đường cũng phối hợp tiếp lời: “Làm thơ? Sao làm thơ?”
Cung Thừa : “Vậy là thấy bài thơ cho ?”
Liễu Ngọc Đường đáp: “Chắc là vùi lấp trong đống bài tập, ai nhặt . Nếu lúc cho xem, xem bài thơ đến ?”
Cung Thừa thanh thanh giọng, : “Vậy cho , , rằng...” Làm bộ làm tịch một hồi, Cung Thừa thực sự nặn nổi câu thơ nào, liền giả vờ ôm đầu đau đớn: “Tiên sinh, học sinh làm , bỗng nhiên đầu đau như búa bổ, đến cả bài thơ đó cũng nhớ nổi. Hay là giúp học sinh xem thử?” Nói đoạn, liền sà lòng Liễu Ngọc Đường.
Liễu Ngọc Đường vui vẻ, mặc cho Cung Thừa rúc lòng .
Nhìn mặc bộ đồng phục học sinh, gần như khác gì thiếu niên mười mấy năm , thấy thần thái mặt mày hớn hở của Cung Thừa, dường như đang bên cửa sổ vui đùa ầm ĩ với đồng học năm xưa trùng lặp với mắt .
Y vẫn nhớ rõ mùa xuân năm , đúng là khi học kỳ mới bắt đầu, vạn vật hồi sinh mùa đông lạnh giá, thứ đều mang theo thở xanh non mới mẻ. Dưới tán cây liễu rủ, y xuyên qua kẽ lá trộm ngôi trường mà thể bước chân , thấy song cửa sổ , một dáng hình tràn đầy sức sống. Bên tai văng vẳng tiếng ồn ào của học sinh, Cung Thừa thiếu niên bạn bè ném sách , quở trách vì nhảm. Cung Thừa né tránh, ha hả với bọn họ.
Lúc , Liễu Ngọc Đường vùi đầu vai cổ Cung Thừa, y ngửi thấy từ bộ y phục vải vóc đơn giản hương vị thanh đạm của bồ kết, lẫn cả thở xanh non của lá liễu mùa xuân. Cảm nhận vòng tay Cung Thừa bao bọc, tựa như ánh dương rực rỡ lúc nhẹ nhàng sưởi ấm y, chỉ khiến y cảm thấy ấm áp.
Y thấy Cung Thừa lẩm bẩm bên tai , từng tiếng, từng tiếng nhẹ nhàng gọi tên y: “Ngọc Đường. Ngọc Đường.” Dường như chờ đợi và mưu tính, chính là để chờ đợi giờ khắc , những nhấp nhô và gian khổ từng trải qua, tất cả đều tan biến hết.
Bao nhiêu năm qua, từ chốn phế tích lặng lẽ vô danh bước , cuối cùng y cũng đến vị trí tương đồng với , từ đó thể sóng vai cùng .