[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 87: Chưa chết hẳn
Cập nhật lúc: 2026-04-20 16:37:36
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì Trăn thấy tiếng mưa rơi bên ngoài.
Mùi hương xa lạ thoảng trong khí, lẩn khuất cùng tiếng rên rỉ của bụi trần màn mưa lất phất, văng vẳng xung quanh là tiếng chuông từ một ngôi chùa cổ kính.
Đói quá...
Trì Trăn gắng gượng mở mắt. Tầm mặt mờ mịt, những vòng sáng trắng trong suốt xếp chồng lên , che mờ thế giới đang cố sức cho rõ.
Những giọt mưa tạt mặt , gió lạnh rít gào luồn lách, trút dòng nước buốt giá cơ thể làm lạnh cóng đến mức ngừng run rẩy.
Đói quá...
Thực sự đói...
Cả bụng như khoét rỗng. Dạ dày Trì Trăn đang kêu cứu, co thắt , kéo theo bộ cơ thể bắt đầu co giật.
Trì Trăn nhíu mày, cơn đói cồn cào suýt chút nữa nhấn chìm . Hắn vươn tay, bò dậy khỏi giường.
khi quơ tay về phía , chỉ bắt một .
"Oa a a a..."
Trì Trăn thật sự chịu nổi nữa. Mắt nước mưa tạt đến mức khó mà mở , mí mắt sưng, mặt đẫm nước, còn gió to mưa lớn giày vò.
"Oa a a a a..."
Trì Trăn há miệng. Lúc thấy âm thanh phát , ngớ , im lặng một chút thử há miệng, nào ngờ âm thanh bật vẫn là một chuỗi tiếng kéo dài của trẻ sơ sinh.
Trì Trăn: "?"
Người đang ôm rốt cuộc cũng tìm một chỗ trú mưa. Cảnh tượng trắng xóa mờ ảo mắt dần tan , đó là một khung cảnh xám xịt u tối khác.
Có ai đó dùng mảnh vải rách lau sạch khuôn mặt nhỏ nhắn của Trì Trăn. Hắn mở mắt, thấy yết hầu nhô lên của đàn ông phía .
Tình trạng của y khá khẩm hơn là bao, ướt sũng cơn mưa tầm tã.
Trì Trăn xoay chuyển tròng mắt, thấy chiếc cổ trắng như ngọc của nọ nhẵn nhụi. Thỉnh thoảng những giọt nước đọng nơi cằm trượt xuống, rơi trúng ngay giữa trán của Trì Trăn.
"Nó đói ? Ta bộ dạng , chắc đầy tháng ."
"Ừm."
"Tiểu t.ử đang ... Ngươi cho nó b.ú chút sữa , ăn gì nữa là lát nó c.h.ế.t."
"... Ta sữa."
Cuộc đối thoại ngắn ngủi kết thúc.
Trì Trăn nheo mắt . Yết hầu trong tầm của lăn lộn, đàn ông vẻ như đang cảm thấy ngượng ngùng và hổ.
Cơn đói vẫn tiếp tục giằng xé, Trì Trăn bỗng duỗi chân đạp nọ vài cái, cái miệng ngậm há to, bắt đầu kêu oe oe.
"Không sữa thì ngươi cứ tiện tay tìm chút sữa dê cho nó uống, dù thì nó cái gì cũng ăn ... Nhìn xem, , chẳng mấy chốc sẽ c.h.ế.t mất thôi."
"Ngươi bảo ngươi cứu nó làm gì? Loại rác rưởi , ngươi cứ tùy tiện lấy một cái thánh giá đ.â.m c.h.ế.t nó là xong chuyện, thần linh sẽ tha thứ cho nó thôi."
Trì Trăn: "..."
Người đàn ông đáp. Y đang nghĩ gì, một lát liền siết chặt vòng tay, bế Trì Trăn lên lầu.
Tiếng bước chân giẫm lên cầu thang gỗ vang lên chói tai, kẽo cà kẽo kẹt, tựa như lời sám hối của một vong linh nào đó.
Trì Trăn đói đến mức thần trí mơ hồ, bàn tay nhỏ xíu ướt nhẹp của níu chặt lấy vạt áo n.g.ự.c đàn ông, tầm vài giây nhòe .
"... Bệnh nhân ý thức ! Tiếp tục cấp cứu! Nhịp tim hiện tại quá thấp..."
Tiếng máy móc bíp bíp kỳ lạ vang lên bên tai, Trì Trăn lắc đầu, xua đuổi bộ những tạp âm ngoài.
Thế giới chìm tĩnh lặng, vương tiếng đóng cửa khe khẽ.
Người đàn ông phịch xuống bên vách tường. Cả y dính đầy nước mưa và bùn đất bẩn thỉu, tiện làm bẩn giường ngủ.
Lúc lên lầu Trì Trăn im bặt. Người đàn ông đặt lên đùi , vén mảnh vải đen bọc quanh đứa bé , rũ mắt .
Trì Trăn đang mở to mắt. Hắn tò mò chằm chằm đàn ông mặt, mắt chớp lấy một cái.
Nửa khuôn mặt của nọ che khuất, trong đôi mắt màu xanh ngọc bích lấp lánh ánh sáng lọt qua. Y Trì Trăn, ánh mắt tuy dịu dàng nhưng xen lẫn vài phần chán ghét hận thù khó mà nắm bắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-87-chua-chet-han.html.]
Giây tiếp theo, y vươn tay bóp chặt lấy cổ Trì Trăn.
Trì Trăn: "..."
Hay lắm, cách nhất để c.h.ế.t đói chính là tiễn lên đường .
Như thì sẽ c.h.ế.t vì đói nữa.
Trong lòng Trì Trăn rối rắm.
"A, a."
Trì Trăn vươn đôi tay ngắn nhỏ xíu, ôm lấy cổ tay đàn ông. Cảm giác ngạt thở dần trở nên nặng nề, cố sức nắn bóp hốc mắt, cuối cùng cũng rặn hai giọt nước mắt.
Người đàn ông lạnh lùng . Vài giây , y thả lỏng lực tay, rụt về.
Không rõ y đang suy tính điều gì, sự u ám và tăm tối trong mắt cuộn trào lên xuống, nhưng cuối cùng vẫn trở về dáng vẻ bình lặng.
Cơ thể y đang run rẩy. Một lúc , đàn ông buông một tiếng thở dài, như thỏa hiệp bất lực.
Nó chỉ là một đứa trẻ.
Giây tiếp theo, đàn ông vươn tay cởi cúc áo của . Y chỉ cởi vài chiếc cúc phía bụng. Chốc lát , động tác cởi áo dừng , y kéo lệch nửa vạt áo sơ mi bên xuống, để lộ một nửa lồng ngực.
Trì Trăn mở to mắt y.
...?
Ban nãy còn bóp c.h.ế.t , bây giờ thực sự định cho b.ú sữa ?
Chẳng lẽ y bôi t.h.u.ố.c độc lên chỗ đó?
Ánh mắt Trì Trăn dừng một lát vệt hồng nhạt nhỏ xíu lộ , ngoảnh mặt chỗ khác.
Không thèm ăn.
Người đàn ông thấy hành động của liền khựng . Cơ hàm y siết chặt, chợt vươn tay khép bộ nửa vạt áo đang phanh .
"A, a."
Trẻ sơ sinh đang bật những tiếng kêu yếu ớt, Trì Trăn khó lòng kiểm soát cơ thể . Cơn đói quét qua tâm trí khiến há miệng trong vô thức.
Hắn ăn.
Người nọ với vẻ ý rõ. Rất lâu , cho đến khi Trì Trăn đói đến mức như kêu thành tiếng nổi nữa, y mới bế lòng một nữa.
Những lọn tóc dài màu vàng kim rủ xuống, lướt qua chóp mũi Trì Trăn, mang đến chút ngứa ngáy.
Trì Trăn ngửi thấy mùi m.á.u tanh thoang thoảng trong khí. Hắn khó nhọc nhấc mí mắt nặng trĩu lên, thấy đàn ông tự c.ắ.n ngón trỏ tay , đưa đầu ngón tay đang rỉ m.á.u tươi kề sát khóe môi .
Không do dự, bản năng của cơ thể ép Trì Trăn há miệng, ngậm lấy đầu ngón tay trắng ngần rỏ m.á.u của y trong miệng.
Dòng m.á.u tươi men theo đầu lưỡi chảy xuống yết hầu, ấm áp, mùi tanh, mà ngược còn ngọt ngào thơm ngon đến lạ thường.
Không hiểu vì cơ thể nọ căng cứng. Đôi con ngươi màu ngọc bích lấp lánh thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo đang trầm ngâm , giống như đang một sinh vật gây hại nào đó.
Trì Trăn mở mắt, chầm chậm mút mát đầu ngón tay nọ. Dòng m.á.u liên tục cuốn lưỡi, cơn đói khát xoa dịu, cuối cùng cũng cảm nhận sự thỏa mãn.
là một giấc mộng .
"... Nhịp tim của bệnh nhân khôi phục bình thường, ngừng truyền thêm thuốc..."
Tầm của Trì Trăn vài thoáng nhòe .
"Thông báo cho viện trưởng, bệnh nhân cấp cứu thành công... Hiện tại vẫn đang hôn mê, nhưng các chỉ sinh tồn đều hiển thị bình thường... Ca phẫu thuật thuận lợi."
Cùng với thứ ngôn ngữ xa lạ cưỡng chế truyền tai, cảnh tượng mắt Trì Trăn giống như một mặt gương đập trúng, đột ngột nứt toác thành bốn, năm mảnh.
[Liên kết thất bại.] Một âm thanh máy móc xa lạ vang lên đột ngột bên tai Trì Trăn. Chỉ hai, ba giây , đôi con ngươi màu ngọc bích dịu dàng của đàn ông tan biến mắt .
Y cũng cảm nhận điều gì đó, sắc mặt bỗng chốc đổi, để lộ vẻ độc ác pha lẫn sự tăm tối âm u.
"Bíp... Bệnh nhân giường 3 tỉnh ."
Tiếng mưa rơi nhạt dần phía xa, thế giới một nữa chìm bóng tối.
Đầu ngón tay đặt mép giường bệnh của Trì Trăn khẽ nhúc nhích. Đầu óc đau nhức, chậm rãi mở mắt giữa gian mùi t.h.u.ố.c sát trùng.