[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 220: Phát hiện bug
Cập nhật lúc: 2026-04-30 03:32:25
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Chiêm gần như rúc cả lòng Lương Tương Trừng.
Y sợ hãi, chán ghét, đau lòng đến thế... cho nên hiện giờ ở mặt Lương Tương Trừng, ngay cả chút khí độ đế vương sót thể duy trì nổi. Y chỉ cuộn tròn cơ thể, để mặt ôm y lòng thật chặt.
điều đó y làm .
Y chỉ là một thực thể ảo, nhốt trong cái thế giới c.h.ế.t tiệt .
"Meo..."
Cơ thể con mèo bự bên cạnh bỗng nhiên động đậy, Lương Tương Trừng sững sờ, thấy Tạ Chiêm chui cái xác , lao thẳng về phía .
"Hoàng thượng?"
Tạ Chiêm cúi đầu. Y cái bộ dạng của thực sự khó coi, nhưng y vẫn c.ắ.n răng chui trong chăn của Lương Tương Trừng, ịch lên bụng của .
"Sờ trẫm ."
Y cuộn tròn đè chặt lấy đuôi , cất giọng lệnh.
Lương Tương Trừng: "..."
"Cậu tự nhiên gớm nhỉ?" Lương Tương Trừng vuốt ve sống lưng con mèo bự, thấy tiếng gừ gừ phát từ nó, nhịn bật : "Hoàng thượng, ngủ chỗ ?"
Tạ Chiêm chui xác con mèo bự vẫn cảm thấy mất tự nhiên. Nếu Lương Tương Trừng đó là y thì còn đỡ, đằng rõ mười mươi , ít nhiều cũng ảnh hưởng đến việc y thể hiện uy nghiêm.
C.h.ế.t tiệt... tại cái tên tự khai chứ?
Tạ Chiêm càng nghĩ càng thấy Lương Tương Trừng quá đáng, phép tắc đối nhân xử thế gì, lúc nào cũng làm y khó xử.
"Ừ." Y nhắm mắt .
"Được thôi." Lương Tương Trừng tắt đèn, ôm thể con mèo bự rúc sâu trong chăn, chóp mũi khẽ ngửi ngửi y.
Quả nhiên, khi Tạ Chiêm nhập con mèo , mùi hương của nó cũng đổi luôn - trở nên ngòn ngọt dính dính.
là đáng...
[Lương Tương Trừng.]
Động tác vuốt ve của Lương Tương Trừng dừng .
Hàng mi khẽ nhấc lên, quả nhiên thấy quả trứng gà nhỏ phát sáng trong bóng đêm. Không là ảo giác , cảm thấy vỏ trứng của 000 dường như nứt to hơn.
[Phiền cho , hiện giờ đang làm gì .]
Giọng điệu của 000 đều đều.
"Ờ." Lương Tương Trừng đang nắn bóp phần thịt mềm bụng Tạ Chiêm với lực đạo nặng nhẹ, liền rút tay về, thẳng cẳng : "Tao đang hít mèo."
[Ồ, là hít một con mèo mang tên Tạ Chiêm đúng ?]
Lương Tương Trừng: "..."
[Hai đúng là cạn lời luôn á!!!]
[Trước đây dặn , để lộ sự thật là thể thấy nhân vật chính! Nếu sẽ khiến độc giả nghi ngờ, làm ảnh hưởng đến điểm đ.á.n.h giá của cuốn truyện!]
"Sau tao tìm bừa một lý do lấp hố là chứ gì?" Lương Tương Trừng đáp: "Mày cũng bảo , chỉ cần lý do hợp lý giải thích việc tao thấy y là ok mà."
[Anh lý do đó ?]
"Bây giờ thì ." Lương Tương Trừng ho nhẹ một tiếng: " ngày mai tao sẽ lên núi cầu phúc, tiện thể xin mấy tên đạo sĩ rởm hai tấm bùa hỏa nhãn kim tinh. Độc giả một cái là nhờ tấm bùa đó phát huy tác dụng nên tao mới thấy Tạ Chiêm."
[... Như thế liệu ?]
"Mày quan tâm làm gì, lấp xong cái hố là ." Lương Tương Trừng an ủi 000: "Mày yên tâm , ai rảnh rỗi mà bới lông tìm vết mãi . Hơn nữa cốt truyện cuốn sách vốn đủ ảo ma, tao tạo tí bug cũng thành vấn đề."
[Ừm...]
000 trầm ngâm một lát, cảm thấy Lương Tương Trừng cũng lý.
[Vậy ngày mai lên núi ngay đấy, cấm lười biếng.]
Lương Tương Trừng: "OK."
Lương Tương Trừng định nhắm mắt ngủ, nhưng thấy 000 lơ lửng chăn đang nhăm nhe chui trong, lập tức giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u con mèo bự bên .
Hắn thiếu điều hiện dấu chấm hỏi to đùng mặt: "Mày làm cái gì đấy?"
[Anh yên tâm, ý định tham gia cùng hai , đến để quan sát thôi.]
Lương Tương Trừng: "... Mày quan sát cái gì?"
[Trải qua nhiều ngày kiểm tra, phát hiện thành phần của cuốn sách 'Bạo Quân' vô cùng phức tạp, hơn nữa còn tồn tại một bug ẩn. Đây là thông tin thu thập từ tác giả.]
"Mày còn thu thập cả thông tin của tác giả ?" Lương Tương Trừng ngạc nhiên. Hắn ngẫm nghĩ một chốc vội vàng : "Mày đưa thông tin của tác giả cho tao xem, tao cuốn sách do ai ."
[OK.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-220-phat-hien-bug.html.]
000 quen với cái quy trình cố định . Nó quăng một bức ảnh chụp màn hình cho Lương Tương Trừng.
[Nội dung đây trích xuất từ phần lời tác giả và khu vực bình luận của độc giả.]
Lương Tương Trừng lướt qua trang thông tin, bất giác nhíu mày.
[Tác giả: Kiếm Khách Cô Sơn Lạnh Lùng Vô Tình (Đã hắc hóa)]
Lương Tương Trừng: "..."
Hắn đặt bút danh còn đính kèm thêm ba chữ " hắc hóa" cho bản nữa chứ.
... là bó tay.
[Kiếm Khách Cô Sơn Lạnh Lùng Vô Tình (Đã hắc hóa):
Về các vấn đề trong khu vực bình luận, chỉ là:
Nội dung vấn đề gì, vấn đề là mắt và não của các .
Những ai kỹ chắc nhận manh mối . Về điều , xin gửi tặng một bài thơ nhỏ:
Cuồng phong nhất tĩnh, Chiết noãn phục xuân quy.
Giang đình vô thảo mộc, Thệ giả mạc ai tư.
Tiêu tiêu viễn biệt ly, Sơ sơ lạc diệp căn.
Hà tất lai thử xứ, Chung thính viên thanh.
Khứ bãi phục lai, Thư ảnh chiếu lan san.
Ai hiểu thì gõ 1.
Ai hiểu thì tự móc mắt .]
Lương Tương Trừng: "..."
"Cái quái gì ?" Lương Tương Trừng ngờ cái tên trừu tượng đến thế. Hắn cau mày bài thơ phía , giữa chừng còn lướt xem khu vực bình luận.
[Độc giả: Tác giả đại đại giỏi quá, tài năng ghê! Hu hu hu, hiểu gì...]
[Độc giả: Đây là phản chiếu thế giới nội tâm của Tạ Chiêm đúng ?]
[Độc giả: Bài thơ sử dụng thủ pháp kết hợp giữa động và tĩnh, thể hiện một cách sinh động hình ảnh sự mỉa mai của tác giả dành cho độc giả.]
[Độc giả: Đồ thần kinh, thời gian làm mấy trò thì thà lấp hố trong truyện còn hơn.]
Lương Tương Trừng: "..."
[Anh sự huyền diệu của bài thơ ?]
Lương Tương Trừng mấy , cái gì.
[Tôi . Tôi nghiên cứu một ngày, phát hiện quy luật trong đó.]
[Xin hãy chú ý xem nửa vế của bài thơ , chỉ chữ đầu tiên.]
Lương Tương Trừng theo lời 000 đưa mắt .
"Chiết... Thệ... Sơ... Chung... Thư."
[Đồng âm với câu "Giá thị thư trung thư" - Đây là sách trong sách.]
Lương Tương Trừng: "..."
[Dựa theo gợi ý của tác giả, quét thế giới một nữa, phát hiện nơi đây tồn tại một bug ẩn.]
[Cuốn kịch bản Đế Vương Mộng mà Giang Nhượng nhận là thế giới cổ đại sơ khai nhất. Và cuốn sách chính là chìa khóa kết nối giữa cổ đại và hiện đại.]
[Cậu khi đập ngất xỉu xuyên xác Tạ Chiêm trong Đế Vương Mộng.]
[Quá khứ ảnh hưởng đến hiện tại và tương lai. Chính vì sự xuất hiện của , tất cả lịch sử đó đổi theo, từ đó phái sinh thế giới như bây giờ.]
Lương Tương Trừng hỏi: "Thế nên cái bug ẩn mà mày , chính là cuốn kịch bản Đế Vương Mộng tay Giang Nhượng?"
[Chính xác, cuốn sách đó là chìa khóa của việc xuyên .]
"Vậy nếu tao đốt cuốn sách đó thì linh hồn của thể về ?" Lương Tương Trừng hỏi.
[Kể từ giây phút xuyên đó, thể nào trở về nữa.]
[Lịch sử cần Tạ Chiêm, và cũng cần sự tồn tại của một bạo quân như .]
000 thở dài.
[Hiện tại cơ thể của Giang Nhượng đang ở trạng thái hôn mê. Đợi đến khi linh hồn một nữa trở về thời cổ đại, cơ thể ở thế giới hiện đại của sẽ c.h.ế.t .]
Linh hồn của cuối cùng sẽ chôn vùi nơi vương quốc phong kiến cổ xưa .