"Không thể nào." Lương Tương Trừng mấy tin tưởng, lên tiếng hỏi: "Người nào lấy chứng minh thư của tao ?"
[Chuyện cũng .]
[Toàn bộ thông tin của đều lấy từ cơ sở dữ liệu mạng, còn về việc mấy lén lút giao dịch những gì với thì .]
Lương Tương Trừng: "..."
"Vậy giờ tao làm ?"
[Hiện tại, tác giả ràng buộc với sách cấm là . Theo đúng quy trình, thành nhiệm vụ cải tạo nhân vật chính thì mới thể sống và trở về thế giới ban đầu.]
[Anh c.h.ế.t như thế nào ?]
Lương Tương Trừng vẫn còn chút ấn tượng về chuyện , liền trầm ngâm một lát hỏi: "Nó sống sót ?"
[Nhờ mà cả ông lão và đứa bé đều cứu sống.]
"Ai hỏi bọn họ chứ? Bọn họ sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến tao." Lương Tương Trừng nhíu mày, : "Tao đang hỏi con mèo của tao kìa, tao lao biển lửa là để cứu mèo con của tao, nó tên là Bạo Phú."
Rạng sáng ngày mùng 8, khu chung cư sống xảy hỏa hoạn lớn do sự cố ngoài ý .
Lúc đó Lương Tương Trừng đang làm bên ngoài nên . nhận điện thoại, lập tức đầu chạy thẳng về nhà.
Căn nhà của lớn, bên trong hai phòng ngủ một phòng khách, chỉ và một chú mèo con khuyết tật sinh sống. Trước khi , Lương Tương Trừng mới cho nó ăn xong, mà đợi đến lúc về, nơi đó chìm trong biển lửa đỏ rực.
Lính cứu hỏa đang dập lửa.
Thấy cảnh đó, Lương Tương Trừng lời nào, dội ướt lao thẳng trong.
Mèo của ... Mèo của ... Mèo của ...
Trong hành lang khói mù mịt, Lương Tương Trừng tông cửa nhà , cuộn con mèo nhỏ đang rúc ở nhà vệ sinh trong áo. Trong lúc đó, đồ đạc trong nhà đổ sập xuống, chặn kín lối .
Lương Tương Trừng dùng chính cơ thể húc văng đống đổ nát, nhưng vì hít quá nhiều khói độc mà ngất lịm .
Không ngờ lúc mở mắt nữa, ở nơi .
Lương Tương Trừng bất lực, thiêu c.h.ế.t.
[Bạo Phú vẫn còn sống, nó nhận nuôi và chủ nhân mới .]
[Bất kể cố ý cứu ông lão và đứa bé , bọn họ cũng nhờ mà sống sót. Sau khi mất, còn trao tặng huân chương hùng.]
"Cái thứ đó thì tác dụng quái gì, làm tao sống ." Lương Tương Trừng hừ lạnh một tiếng: "Mày gì cơ? Tao cải tạo xong nhân vật chính là cơ hội về ?"
[ .]
Đôi mắt Lương Tương Trừng chợt lóe sáng, nếu thì vẫn còn cơ hội gặp Bạo Phú.
[ cảnh cáo , trong quá trình làm nhiệm vụ, xin đừng nảy sinh bất kỳ tâm tư mờ ám nào với nhân vật chính, cố ý quyến rũ . Biết ?]
000 kinh nghiệm, nó rào đón , chính là để đề phòng Lương Tương Trừng mặt dày vô sỉ như hai .
[Anh chỉ cần uốn nắn tam quan của là .]
"... Quyến rũ nhân vật chính?" Lương Tương Trừng cảm thấy thật khó hiểu: "Tự dưng tao quyến rũ làm cái gì? Hắn chỉ là một nhân vật 2D giấy, tao còn bận về nhà nữa."
[Tốt lắm.]
000 cực kỳ hài lòng với tư tưởng giác ngộ của Lương Tương Trừng. Thằng nhóc thoạt mưu mô như hai , chắc là kiểu ngốc nghếch ngọt ngào, chí hướng, tiền đồ, hy vọng.
Có hy vọng!
[Dưới đây là nội dung của cuốn sách , sẽ giúp nhanh chóng nắm bắt thế giới hiện tại. Mong hãy thật kỹ và chuẩn sẵn sàng.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-180-doc-sach-khong.html.]
000 xong liền truyền bộ chữ nghĩa của cuốn sách cấm đó đầu Lương Tương Trừng.
"... Bạo Quân?" Lương Tương Trừng cau mày khi thấy tên bìa sách.
[Cuốn sách là do bạn lấy chứng minh thư của để , nhớ là ai ?]
"Ờ,tTao hứng thú với thể loại quyền mưu triều đường cổ đại, mấy quyển kiểu thấy tên là tao nhấp xem ."
"Còn về việc ai ..." Lương Tương Trừng ngẫm nghĩ một chốc bất lực : "Tao cũng rõ . Khoảng thời gian đó tao bận tối mắt tối mũi làm, mấy khi trò chuyện với bọn họ."
[Anh làm công việc gì mà bận rộn như ?]
"Nói thì ngại. Haiz... Tao chuyên đòi nợ thuê." Lương Tương Trừng vò đầu, lên tiếng: "Ngày nào cũng chầu chực ở cửa nhà gã đầu trọc đó bắt trả tiền, sống c.h.ế.t chịu trả, hại tao tiêu tùng luôn cả tháng lương."
[...]
[Anh làm nghề đòi nợ thuê chuyên nghiệp ?]
000 quan sát khuôn mặt của Lương Tương Trừng.
Tướng mạo của Lương Tương Trừng thiên về kiểu nam sinh đại học Nhật Bản, tóc tuy ngắn nhưng độ xoăn tự nhiên màu hạt dẻ. Khuôn mặt gầy, trắng trẻo sạch sẽ, mày rậm mắt to, lúc còn để lộ hai chiếc răng khểnh, giống tính công kích chút nào.
Tên đòi nợ thuê cơ đấy.
"Ừ, ?" Lương Tương Trừng : "Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng trạng nguyên, công việc của tao gì đáng hổ ."
[Tôi chê hổ.]
[Tôi ngạc nhiên là tuổi trẻ tài cao thôi.]
"... Dùng từ chuẩn thế?" Lương Tương Trừng load kịp, ngại ngùng xua tay: "Cái tao chỉ làm tạm thời thôi, đợi tìm công việc đàng hoàng là tao định xin nghỉ ngay mà."
Nào ngờ sự nghiệp thành gãy gánh giữa đường, ném thẳng đến chỗ .
[Được , .]
[Nếu tác giả cuốn sách là ai, xin hãy nội dung sách thật kỹ càng, đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào.]
"Nhìn cái tên , đây là truyện cổ đại đúng ?"
Lương Tương Trừng tiếp nhận thông tin sách mà 000 truyền tới, , đồng thời đảo mắt quanh thế giới đang hiện tại. Xe cộ bên ngoài chạy vun vút, đèn giao thông đổi màu chớp nháy liên tục, rõ ràng vẫn đang ở thế giới hiện đại mà.
[Đây là truyện cổ đại, nhưng sẽ tham gia bối cảnh hiện đại thôi, tức là từ chương 57 đến chương 92 của cuốn sách , bộ nội dung đó đều liên quan đến nữa.]
Lương Tương Trừng: "..."
"Phức tạp ."
Hắn lướt xem mục lục một chút, cuốn sách tổng cộng 204 chương, mà tình tiết liên quan đến chiếm đến một phần tư tổng dung lượng.
[ , vì thực chất đây là một cuốn tiểu thuyết xuyên .]
Lương Tương Trừng: "..."
Bạo quân, vị vua tàn bạo.
Bối cảnh của thế giới thiết lập ở một vương triều hư cấu. Bấy giờ nước Ngụy cai trị một vùng lãnh thổ rộng lớn, nhưng liên tục đối mặt với sự quấy nhiễu của các dị tộc ngoài biên ải.
Quốc vương nước Ngụy ngày một già yếu, con cái gối lưa thưa ỉt ỏi, hơn nữa đa đều ốm đau bệnh tật, khó lòng kế thừa đại thống.
Hai con trai là Tạ Chiêm và Tạ Cảnh Ngọc do Hoàng hậu sinh .
Hai cách ba tuổi, Tạ Chiêm từ lúc lọt lòng mắc chứng ngốc nghếch, nhưng dung mạo diễm lệ, ai sánh bằng.
Tạ Cảnh Ngọc so thì trông tuấn hơn, mang khí chất nam nhi, nhưng cơ thể suy nhược, khỏe mạnh như Tạ Chiêm.