[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 148: Ném quả lựu đạn
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:48:35
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái thứ gì ?
Tề Sâm nhíu mày, xuống lòng bàn tay . Khi ma lực dần tan biến, từ trong ma nhận dâng lên từng đợt ma khí màu tím. Cái thứ kỳ quái trông như viên kẹo dẻo rơi tay gã, những con màu đỏ màn hình hiển thị đang đếm ngược cực nhanh.
"Đại thiên sứ, mời ngươi ăn kẹo mút nè, xin ngươi tha cho ." Trì Trăn vô tội .
Hắn giơ bàn tay lên, gập một ngón tay xuống ngay mặt Tề Sâm.
"Ba."
"Hai."
"Một."
Trì Trăn cong khóe mắt: "Nổ."
Khi chữ cuối cùng của buông xuống, giữa trung vang lên một tiếng rít như xuyên thủng màng nhĩ của sinh vật. Chưa tới một giây, bầu trời vốn đang mây đen vần vũ ánh sáng trắng chói lòa bao trùm.
"Bùm..."
Mọi cảnh vật trong mắt Trì Trăn hóa thành cát bụi trong chớp mắt. Tiếng nổ đinh tai nhức óc kích thích màng nhĩ, dù đang ở cách xa tít tận vách núi, vẫn sóng xung kích từ vụ nổ trung đẩy lùi cả mấy chục mét.
[Hừ hừ.]
[Lựu đạn nâng cấp phiên bản miniplus, một loại vũ khí tình yêu kiểu mới thiết kế riêng cho ký chủ gà mờ như .]
[Quả b.o.m một khi ném , ch.ó gà tha, tấc cỏ mọc! Hừ hừ hừ hừ.]
Trì Trăn rõ hệ thống 000 đang lải nhải cái gì. Tầm mắt ánh sáng trắng chiếm cứ. Uy lực của quả l.ự.u đ.ạ.n quá mạnh, đến mức thổi bay cả văng xa mấy chục mét, đập mạnh vách đá khổng lồ phía .
Tảng đá nứt một mảng, cả va đập đến mức váng đầu hoa mắt.
Trì Trăn: "..."
Phải đến năm sáu phút , tầm trắng xóa của Trì Trăn mới dần màu sắc.
[Thế nào, mạnh hả?]
Trì Trăn: "..."
"... Mạnh, mạnh quá mất, suýt chút nữa thì làm tao c.h.ế.t ngỏm luôn ."
Trì Trăn nhíu mày lồm cồm bò dậy từ vách đá. Hắn híp đôi mắt sưng húp lên , vươn tay chực đập thẳng cái quả trứng tròn vo : "Mày qua đây, để tao đ.á.n.h phòi lòng đỏ của mày ."
[...]
000 vô cùng lanh lẹ, nó bay sượt qua đuôi tóc Trì Trăn, lủi sang một bên khác.
[Uy lực của l.ự.u đ.ạ.n tầm thường , phạm vi an là ở ngoài 1000 cây , gần quá.]
Nó phân tích với vẻ vô cùng nghiêm túc.
"Mấy lời mày đợi tao thăng thiên hẵng ?! Nhìn , xem, da tao nổ đen thui hết đây ! Cháy khét lẹt !"
Xương cốt Trì Trăn đau ê ẩm. Hắn ngờ mấy tên ác ma thiên sứ đ.á.n.h c.h.ế.t, mà chính quả l.ự.u đ.ạ.n nổ cho mất nửa cái mạng.
[Xin nha, nãy còn tưởng đó là chiến thuật của , cố tình gần như để thu hút sự chú ý của Tề Sâm chứ.]
Giọng điệu của 000 vẫn ngang phè và hề chút gợn sóng cảm xúc nào như nay vẫn thế.
[Anh yên tâm, sẽ nâng cấp hệ thống hỏi đáp nhiều hơn.]
Trì Trăn cạn lời.
Đồ hố hàng.
000 đúng là một cái hệ thống chuyên hố .
Trì Trăn loạng choạng bước về phía . Hắn chịu sóng xung kích nên quăng đến tận chỗ , mấy tên thiên sứ ác ma phía cũng tình hình thế nào .
"Chú!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-148-nem-qua-luu-dan.html.]
Vách núi phía từ lâu tan hoang thành đống đổ nát. Trì Trăn thấy vạt áo chôn vùi đống phế tích liền vội vàng chạy xông tới.
Hắn dùng chút ma lực ít ỏi còn sót ném những tảng đá sang một bên, kéo Cestiel từ trong đống đổ nát ngoài.
Cestiel ngất lịm trong cú va đập cường độ cao ,T rì Trăn kéo y xong liền sáp gần, cẩn thận kiểm tra cơ thể y.
Ngoại trừ vết thương vốn đôi cánh, những tảng đá sụp xuống chỉ để vết lấm lem bùn đất y chứ làm tổn thương đến da thịt nội tạng bên trong.
Trì Trăn thở phào nhẹ nhõm.
Hai tên ác ma còn là Hạ Ái và Arthur đang đè những tảng đá. Ma lực của bọn chúng vốn yếu hơn, vụ nổ chấn động càng khiến bọn chúng họa vô đơn chí, đến cả thở cũng trở nên thoi thóp mỏng manh.
Kẻ thương nặng nhất chắc chắn là Tề Sâm. Gã ở gần quả l.ự.u đ.ạ.n nhất, khi Trì Trăn tìm thấy gã thì nửa nát còn hình thù, chỉ thể thoi thóp bẹp mặt đất, thần lực tản với tốc độ chóng mặt.
Nhìn thấy Trì Trăn, Tề Sâm thều thào thở hắt : "Sao hả, đến tiễn đoạn đường cuối ... Ha ha... Nực ..."
Trì Trăn rảnh rỗi phí lời. Hắn lẩm nhẩm niệm chú, triệu hồi con rồng đầu to khổng lồ mà Boboel cho mượn đó ngoài.
Ma thú cũng thương hề nhẹ, Trì Trăn thấy tiếng rên rỉ bi ai của nó, bèn leo lên lưng nó.
Boboel đang nhắm mắt rạp đó, Trì Trăn bước tới gần, thấy mặt mũi Boboel sưng vù tím bầm, khắp nó chi chít những ma văn, vẫn còn lưu ít những vết bầm dập do bạo hành.
Ma thú gầm rĩ nỉ non.
Trì Trăn vuốt ve đầu nó đầy vẻ trấn an, cất lời: "Không , tao đưa nó về."
Rồng đầu to cúi rạp đầu xuống. Nó kêu gầm gừ khe khẽ, dang rộng đôi cánh vươn về phía Trì Trăn.
Trì Trăn lôi tuột đám ác ma thiên sứ đất lên hết lưng rồng đầu to. Bọn chúng còn giấu giếm nhiều chuyện khai , khi việc phơi bày rõ ràng ngọn ngành... Trì Trăn thể để bọn chúng c.h.ế.t .
Sau khi thứ chuẩn xong xuôi, Trì Trăn cõng Cestiel bước lên đôi cánh của rồng đầu to. Hắn ôm chặt Cestiel lòng, dùng ma lực chắn những cơn gió lạnh lẽo rít gào thổi tới từ bên ngoài.
"Đi thôi."
Rồng đầu to ngẩng cao đầu, nhanh chóng vỗ cánh bay vút .
Một loạt những biến cố xảy khiến đầu óc Trì Trăn rối bời. Hắn những đám mây đen nơi chân trời, thấp thoáng nắm bắt vài manh mối đằng mấy chuyện tưởng chừng như hề liên quan đến .
Cây cung đứt gãy ngay bên cạnh Trì Trăn. Hắn nó, một lúc lâu mới thu hồi ánh mắt.
Đôi đồng t.ử màu xanh biếc lấp lánh như ngọc lục bảo đang trân trân thẳng .
Trì Trăn sững . Hắn đưa tay che trán Cestiel, cất tiếng: "Chú , chú tỉnh mà rằng gì thế? Làm cháu giật cả ."
Cestiel năng gì. Đầu y vẫn gối đùi Trì Trăn. Lúc y nhức mỏi rã rời, y chỉ mặt sang một bên, chóp mũi cọ lớp quần dài của .
Luồng ma lực bao bọc quanh y cản bộ gió lạnh luồn .
Cestiel mím môi, ngờ tới bản kết thúc trận chiến trong bộ dạng t.h.ả.m hại tơi bời đến thế .
Sự uy nghiêm bay biến, khí tràng cũng bay biến nốt.
... Phong độ triệt để mất sạch, thể diện cũng còn.
Y thậm chí còn não bằng một con ác ma nhỏ hơn y cả trăm tuổi.
"Ma lực của còn nhiều, cần cản gió cho ." Cestiel xoay , nửa khuôn mặt của y gần như vùi hẳn phần bụng của Trì Trăn. Vài giây đôi cánh giang rộng , hệt như đang hơn thua mà bao trùm lấy bóng dáng của con ác ma bên trong.
Trì Trăn thầm nghĩ Cestiel đúng là xót xa cho đôi cánh của , xương gãy hết lông vũ cũng héo rũ , thế mà y vẫn cố sức dang rộng nó cho bằng .
"Chú , đừng áp cánh gần cháu." Trì Trăn cúi đầu, ghé sát bên tai y thầm: "Chú là đó đang vết thương... chảy m.á.u ?"
Dục vọng khao khát m.á.u tươi của Lật Túc Nô vượt xa những chủng loài ác ma khác.
Lần đầu tiên ngửi thấy mùi m.á.u tanh Trì Trăn suýt chút nữa mất khống chế, Cestiel dám ngang nhiên đặt sát đôi cánh thương vẫn khép miệng .
Cestiel hờ hững nhấc mi mắt lên. Y về phía đôi cánh của , ánh sáng bóng bẩy từng lớp lông trắng còn nữa, m.á.u tươi tràn từ vết thương hở nhuộm đỏ cả lông vũ, trông tơi tả khó coi.
Y thu hồi ánh mắt, hạ giọng thì thầm: "Cho l.i.ế.m một chút."
Trì Trăn ngớ : "Sao cơ?"
"... Nếu như ." Đầu ngón tay Cestiel cuộn , y nhắm mắt dưỡng thần: "Thì cho l.i.ế.m một chút."