[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 134: Cháu sẽ sửa
Cập nhật lúc: 2026-04-23 15:50:08
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cestiel ở đây bao lâu, Trì Trăn cũng y những gì.
Ánh đèn đường nhợt nhạt hắt xuống, phủ lên tấm lưng rộng lớn của y, chỉ lưu sự lạnh lẽo âm u.
Trì Trăn chớp mắt, thấy mái tóc vàng của Cestiel rủ xuống, sắc xanh biếc trong đôi mắt y mờ mịt rõ.
Cestiel lên tiếng. Vài giây tĩnh lặng trôi qua giữa hai dường như dài đằng đẵng và đầy nặng nề.
Trì Trăn siết chặt hòn bi thủy tinh trong tay, cơ hàm khẽ động nhưng cũng lời nào.
"Về thôi."
Sau gần một phút im lặng, Cestiel xoay bước .
Trì Trăn đeo cặp sách theo lưng y. Con đường về nhà hẻo lánh xa xôi, ngay cả đèn đường cũng nể mặt, ánh sáng nhợt nhạt hắt xuống chỉ làm cái bóng phía họ thêm kéo dài.
Trì Trăn bước trong chiếc bóng lưng Cestiel.
Thái độ của Cestiel... e là rõ ngọn nguồn sự việc.
[Nếu y đ.á.n.h , sẽ giúp che chắn cảm giác đau đớn, chỉ cần kêu lên lấy lệ vài tiếng là .]
Trì Trăn liếc 000 một cái, lơ đãng đáp: "Nếu chú đ.á.n.h tao, tao sẽ dùng lựu đạn."
[Nổ c.h.ế.t y ?]
Trì Trăn: "Nổ c.h.ế.t tao."
[...]
Trì Trăn đó thêm lời nào nữa. Hắn bóng lưng Cestiel, cảm thấy tất thảy những gì từng làm đều hóa thành bọt nước và khí.
Cestiel thích những đứa trẻ ngoan, Trì Trăn từ lúc xuyên qua đến nay cũng luôn sắm vai một đứa trẻ ngoan ngoãn đúng chuẩn của y.
Dựa điểm , làm giảm ít giá trị chán ghét từ chỗ Cestiel, thậm chí còn tích cóp chút xíu độ hảo cảm.
giờ đây... e rằng tất cả đều đổ sông đổ bể.
Dãy giá trị chán ghét dừng ở mức 40, ánh mắt Trì Trăn lướt qua đỉnh đầu Cestiel một cái âm thầm thu về.
Hắn chợt cảm thấy một sự trống rỗng và bất lực đến khó hiểu khi mất quyền kiểm soát.
Thời gian bọn họ bộ về tốn chừng một tiếng rưỡi đồng hồ.
Cestiel phía , Trì Trăn theo . Người ý định giương cánh bay về, còn kẻ thì bộ phận cơ thể, cũng cách nào để bay, thế nên chỉ đành lội bộ.
Trì Trăn về đến nơi liền cảm thấy chân chút nhức mỏi.
Đèn trong sảnh chính vẫn đang bật, bàn vứt bừa bãi vài đạo cụ biểu diễn thừa thãi.
Trì Trăn liếc những thứ đồ đó, ba tên ác ma còn về từ sớm.
Hiện tại gần 10 giờ đêm. Cestiel quy định 9 giờ làm ồn, do đó đèn trong các phòng tuy vẫn sáng nhưng chút tiếng động nào phát .
"Vào đây với ."
Cestiel dư lời để nhảm với mấy tên ác ma . Sau khi Trì Trăn bước phòng, y liền tắt đèn. Thần lực bao phủ bên ngoài cánh cửa, cắt đứt khả năng lén trộm của đám ác ma.
Trì Trăn bên trong. Căn phòng của Cestiel nhiều đồ đạc chất đống, nhưng giấy tờ dùng để giảng dạy nhiều, xếp thành chồng đặt gọn ở một góc bàn làm việc.
Trì Trăn lướt qua một cái thu hồi tầm mắt.
"Suy nghĩ suốt dọc đường , nghĩ gì ?" Cestiel cởi hai nút áo cổ, hàng chân mày khẽ cau , vẻ đầy bực dọc.
Trì Trăn mặt y: "Nói gì cơ?"
"Nói gì ư..." Cestiel bật một tiếng. Y chống tay lên bệ cửa sổ phía , lớp gạch men lạnh lẽo phần nào làm dịu chút ít cơn đau nhức dây thần kinh của y.
Y cất giọng lạnh lùng: "Cậu cảm thấy cách làm hôm nay của vấn đề gì, đúng chứ?"
Trì Trăn mím chặt khóe môi, lên tiếng.
Hắn vấn đề chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-134-chau-se-sua.html.]
Hắn vấn đề.
Hắn nên để Cestiel thấy.
"Nếu chú , cũng cho rằng cháu , thì ngày mai cứ dứt khoát đưa cháu đến trường, làm chứng cho Angri ." Trì Trăn cong đôi mắt như : "Như cũng sẽ làm tổn thương đến Angri."
Cestiel : "Cậu cái gì?"
"Không gì." Vẻ mặt Trì Trăn vẫn như cũ: "Cháu chỉ đang cung cấp cho chú một phương án giải quyết nhất mà thôi."
"Ha..." Tâm trạng vốn của Cestiel thái độ của Trì Trăn làm cho tồi tệ hơn.
"Ta thấy não vấn đề."
Y đột nhiên rời khỏi bệ cửa sổ, sải bước dài về phía Trì Trăn.
Chiếc bóng đổ rạp mặt đất vô cùng đậm nét, Trì Trăn theo bản năng căng chặt dây thần kinh.
"Đưa hết tất cả thẻ thưởng còn trong tay cho ."
Hàng mi Trì Trăn khẽ run lên.
Tức giận đến mức , mà y cũng chỉ đòi tịch thu thẻ của .
"... Tại chứ?" Đồng t.ử Trì Trăn hướng về phía Cestiel, lấy thẻ .
"Chính cũng , phương án giải quyết nhất là tự thú, bảo vệ Angri. Vậy thì những tấm thẻ thưởng trong tay , cũng tặng hết cho coi như là đền bù ."
Cestiel , giọng điệu chậm rãi buông lơi: "Nhân tiện cho luôn, từ nay về sẽ bao giờ thẻ thưởng nào nữa."
Trì Trăn khựng . Hắn chằm chằm Cestiel vài giây, đó rũ mắt che giấu sự u ám bên trong: "Không đưa."
Cestiel cưỡng ép Trì Trăn giao . Y chỉ bên cạnh Trì Trăn, trầm lặng dáng gầy gò của .
"Tại ?" Cestiel cúi xuống. Y học theo dáng vẻ lúc của Trì Trăn, từ ngước lên đôi mắt đang cố tình che giấu những cảm xúc tối tăm cuộn trào của : "Như ?"
Trì Trăn siết chặt viên bi thủy tinh nhỏ trong tay. Gương mặt của Cestiel lọt hàng mi , một gương mặt vốn luôn giữ vẻ lạnh lùng vô cảm, giờ phút ánh sáng và bóng tối che khuất, mà hiếm hoi hiện lên vài phần dịu dàng.
Trong sự tĩnh lặng ngắn ngủi , y đang cho Trì Trăn thời gian để xoa dịu cảm xúc.
Trì Trăn im lặng một lúc, cất giọng trầm thấp: "Cháu thích Angri."
Một tia sáng nhạt xẹt qua đáy mắt Cestiel.
"Lễ kỷ niệm hôm nay, màn trình diễn pháo hoa đó... vốn dĩ là món quà cháu dành tặng cho chú."
Trì Trăn che giấu thẳng Cestiel, từng câu từng chữ đều bộc bạch thẳng thắn: "Cậu cướp mất món quà mà cháu tặng chú, ngay cả tư cách dự thi của cháu cũng để ."
Cestiel nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày.
Y Angri từng hành vi đ.á.n.h cắp thành quả lao động của khác. Cestiel tưởng rằng đó là do Trì Trăn tự nguyện tặng cho , ngờ cũng là ép buộc.
"Angri bảo cháu tặng một món quà để làm chú vui, cháu nghiên cứu lâu mới làm màn trình diễn pháo hoa bằng thực nghiệm ." Trì Trăn chút tủi .
" mãi đến lúc sắp lên sân khấu biểu diễn, cháu mới gạch tên cháu . Cậu cho cháu lên sân khấu, bản nắm rõ các bước thực nghiệm, chọn sai tấm ván phản chiếu ánh sáng nên chuyện mới thành như ."
Giọng điệu của Cestiel rõ cảm xúc: "Cậu làm vui ?"
"... Vâng."
"Tại ?"
"Bởi vì chú thích cháu, chú chỉ thích những đứa trẻ ngoan." Yết hầu Trì Trăn lên xuống, vành mắt đỏ hoe: "Chú luôn thiên vị những ác ma khác."
"..."
Cestiel cảm thấy thật nực : "Ta thiên vị? Lời ngay cả bản tin ? Boboel còn từng bắt tắm rửa cho nó ."
Trì Trăn hé răng. Hắn diễn sâu quá đà, nước mắt kìm mà trào hai giọt, đọng bên gò má.
Cestiel thở dài một tiếng, y vươn tay lau vết nước mắt mặt Trì Trăn. Có lẽ do lòng bàn tay y mang theo ấm, áp lên khuôn mặt Trì Trăn cũng làm dấy lên từng đợt nóng rực.
"Cậu cũng thành thật. Vừa liền , động liền rơi nước mắt, nhưng tuyệt nhiên bao giờ chịu sửa đổi. Cậu cho , làm thì ích gì chứ?"
Ánh mắt Trì Trăn run rẩy: "... Chú bảo , cháu sẽ sửa mà."