[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 124: Bay thôi

Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:03:25
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài giây khi giọng của dứt, đôi cánh thuần trắng đột ngột dang rộng từ lưng Cestiel. Ánh sáng bầu trời đôi cánh che khuất, kéo theo thế giới trong tầm mắt của Trì Trăn cũng tối sầm trong tích tắc.

Đôi cánh khổng lồ như đôi bàn tay của thần linh, từng chiếc lông vũ trắng sáng ngời và mềm mại, khép từ hai phía, bao bọc bộ cơ thể Trì Trăn trong, nâng niu trong lòng bàn tay.

Trì Trăn chìm trong bóng tối. Hắn thấy khung cảnh bên ngoài, ngoan ngoãn dựa lồng n.g.ự.c Cestiel, lắng từng nhịp thở đều đặn và khe khẽ của đối phương.

"... Chú ơi?"

Cestiel điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn lên tiếng. Y dang rộng đôi cánh, mang theo Trì Trăn bay vút lên trung.

Gió đột ngột trở nên dữ dội hơn, tiếng rít gào lùa tai Trì Trăn, va đập mạnh màng nhĩ.

Trì Trăn chỉ cảm thấy trời đất cuồng, cảnh vật mắt biến đổi với tốc độ chóng mặt, từ mặt đất đến những tán cây trong rừng, đến bao la bát ngát phía cao.

... Mẹ kiếp, thế là bay quá tốc độ đấy?!

Trì Trăn theo bản năng túm chặt lấy lớp áo sơ mi lưng Cestiel. Dù chỉ là một ác ma cánh, lúc trái tim đập thình thịch, nảy sinh cảm giác sợ hãi và lùi bước như một phản xạ tự nhiên khi cảm nhận sự nguy hiểm.

"Sợ thì nhắm mắt ." Cestiel nhíu mày, Trì Trăn bấu chặt khiến phần thịt mềm bên hông y nhói đau.

Trì Trăn làm như thấy. Hắn cố gắng gượng mở mắt giữa những cơn gió mạnh quật liên hồi, về phía đôi cánh của Cestiel.

Đôi cánh của đại thiên sứ trắng và rực sáng, ánh mặt trời chiếu rọi như khoác lên một lớp huỳnh quang dịu nhẹ tựa men sứ, ấm áp, say đắm lòng .

Đôi mắt đỏ ngầu của Trì Trăn khẽ đảo. Hắn vẫn rõ, bèn híp mắt , quan sát từng chút một màu sắc đôi cánh của Cestiel. Đôi cánh cứ cách ba bốn giây vỗ một nhịp, cuốn theo một đợt gió lạnh buốt.

Trì Trăn mở to mắt.

Không lẫn bất kỳ tạp chất nào, thêm đường vân luồng sáng sắc màu nào khác. Đôi cánh của thiên sứ ánh sáng trắng tì vết, tựa như khối ngọc cổ ngâm và bảo quản trong đầm nước ngàn năm.

Đến mức mới dang rộng lập tức tỏa sáng rực rỡ.

... Không giống với chiếc lông vũ thiên sứ mà thấy tối qua.

Trì Trăn siết chặt vòng eo của Cestiel.

Chiếc lông vũ cũ kỹ còn pha lẫn tạp sắc, còn lông vũ thiên sứ của Cestiel thuần một màu trắng muốt, vương chút bụi trần.

"Chú ơi, trời hình như sắp mưa ." Trì Trăn ngước lên . Phía chân trời chẳng từ lúc nào trở nên u ám, mây đen ùn ùn kéo tới, thỉnh thoảng truyền đến tiếng sấm rền vang.

Dự báo thời tiết cả tuần đều mưa. Sáng nay trời vẫn còn nắng ráo, ngờ mới một chốc mà bắt đầu lất phất mưa bay.

Cestiel cũng nhận bầu khí xung quanh ngày càng ẩm ướt. Y vỗ cánh, tăng nhanh tốc độ: "Không , vẫn kịp."

Trước khi cơn mưa ập xuống, bọn họ sẽ thể đến trường.

Trì Trăn cong khóe mắt. Đồng t.ử của dán chặt những lớp lông vũ trắng muốt phía hề xê dịch. Thời gian khẽ khàng trôi qua, giữa hai lớp da thịt đang dán sát , cảm nhận nhịp đập trái tim và nhiệt độ cơ thể của Cestiel.

"Chưa chắc ."

Trì Trăn thấp giọng lẩm bẩm một câu, đột nhiên nhân lúc Cestiel đang nới lỏng cảnh giác mà buông hai tay .

[!]

Dãy bảng dữ liệu của 000 nảy lên.

[Anh điên !!!]

Cơ thể mất điểm tựa tựa như hạt bụi rơi rụng giữa trung, chẳng mấy chốc biến mất khỏi tầm mắt của Cestiel.

"Chi Chi!"

Đồng t.ử Cestiel chấn động. Y đập mạnh hai cánh, lập tức lao thẳng xuống . Tốc độ rơi rụng của Trì Trăn quá nhanh, Cestiel vung một luồng thần lực, cản đà tiếp tục rơi tự do của .

Lại là một trận choáng váng hoa mắt, Trì Trăn eo thứ gì đó trói chặt lấy, trực tiếp quăng ngược lên trung.

Bóng dáng Cestiel lướt nhanh qua mắt. Eo Trì Trăn căng chặt, ôm sát lòng, mang theo phóng vút biến mất giữa bầu trời.

Những đám mây đen xám xịt ùn ùn kéo tới, che khuất một nửa bầu trời. Sau vài tiếng sấm nổ đùng đoàng trầm đục, cơn mưa rào trút xuống xối xả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-124-bay-thoi.html.]

"Buông tay."

Cuối cùng, Cestiel mang theo Trì Trăn dừng bên trong một con hẻm nhỏ cách trường học đến ba mươi mét. Trận mưa lớn bên ngoài ào ào xối rửa những bức tường và mặt đất, cũng tưới ướt sũng khiến y trông vô cùng nhếch nhác.

Mái tóc vàng ướt sũng cuộn , dán sát khuôn mặt đang râm ran tức giận của Cestiel. Y thấy Trì Trăn phản ứng gì, liền túm lấy cổ áo , ép ngẩng đầu lên.

"Vừa nãy chẳng thích buông tay lắm ? Bây giờ buông nữa ?"

Trì Trăn cũng ướt như chuột lột. Hắn giương mắt Cestiel, lên tiếng: "Lúc nãy là t.a.i n.ạ.n thôi. Chú bay cao quá, cháu mắc chứng sợ độ cao, tay chân bủn rủn hết cả sức lực."

"Thế ?" Cestiel ngoài mặt nhưng trong lòng : "Vậy ngay từ đầu ?"

Trì Trăn lí nhí đáp: "Cháu sợ chú sẽ dẫn cháu bay nữa, cho nên mới báo với chú."

Cestiel lạnh lùng lời nào.

Y pha xử lý của Trì Trăn chọc tức đến mức suýt hộc máu. Kế hoạch vốn dĩ định sẵn đảo lộn thì thôi , đằng còn dầm mưa ướt sũng, hại y và Trì Trăn cùng biến thành hai con gà rớt hầm.

Trì Trăn cất lời: "Chú ơi, đừng giận nữa mà, cháu cố ý . Cháu mang theo quần áo dự phòng cho tiết thể d.ụ.c trong cặp sách , lát nữa chú mặc đồ của cháu nhé."

Nước mưa chảy dọc theo trán Cestiel. Y về phía Trì Trăn: "Vậy mặc cái gì?"

Trì Trăn: "Cháu mang hai bộ cơ."

Cestiel: "..."

Y im lặng mất một lúc, lồng n.g.ự.c phập phồng, cuối cùng vẫn nhịn mà trầm giọng gắt: "Cậu còn dám bảo là cố ý?"

Quần áo cũng chuẩn sẵn hai bộ, Trì Trăn rõ ràng là đang chờ trận mưa trút xuống.

"Chú ơi, chú ? Mỗi học tiết thể lực cháu đều chuẩn hai bộ quần áo mà. Người cháu dễ đổ mồ hôi, nên mới cố tình mang theo hai bộ để , chuyện giáo viên đều ."

"Ha..." Cestiel suýt thì chọc cho tức . Y đè nén tâm trạng, bực dọc đưa tay bóp chặt cằm Trì Trăn.

Giọng điệu y âm trầm: "Cậu cứ yên tâm, sẽ hỏi giáo viên thể lực của . Nếu còn dám hươu vượn mặt ... cứ đợi đấy."

Nói xong, y giật lấy chiếc cặp sách của Trì Trăn, xoay bỏ .

Cơn mưa bên ngoài ngớt nhiều, nhưng những hạt mưa lất phất vẫn còn đang rỏ xuống.

Trì Trăn theo Cestiel. Hắn đợi tạnh mưa hẳn mới bước khỏi con hẻm, bộ đến trường.

[Anh lên cơn thần kinh gì nữa thế?]

Trì Trăn chậm rãi giẫm từng bước xuống vũng nước đọng. Nghe thấy giọng của 000, mỉm : "Tao chỉ tò mò chút thôi."

[Tò mò cái gì?]

"Tò mò xem một con ác ma cánh nếu rơi từ độ cao hàng nghìn mét xuống đất thì nát bét thành đống bùn lầy ."

[...]

[Cho nên cố tình làm .]

"Ừ." Trì Trăn nhấc mắt lên, ngước những đám mây đen dày đặc bầu trời, nụ môi dần hiện rõ: "Tao cố tình."

Hắn chỉ xem thử, liệu trong tình huống như thế , Cestiel bất chấp mưa gió mà lao xuống đón lấy .

Hắn xác định vị trí của bản trong lòng y hiện tại.

Đáp án đưa tuyệt, ngoài dự liệu của .

[Độ chán ghét y dành cho giảm xuống còn 54, sẽ gây mối đe dọa nào đối với nữa .]

"Tao ." Trì Trăn buông một tiếng thở dài.

Một đại thiên sứ như y, e rằng khó để thực sự nảy sinh sát tâm với bất cứ thứ gì - bản y vốn dĩ là một thích bạo lực.

Trì Trăn bảo: "Trêu chú cho vui thôi."

Loading...