[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 113: Thẻ thưởng
Cập nhật lúc: 2026-04-22 03:40:39
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe , Cestiel nhíu mày.
Kể từ khi đến Mogori, y hiếm khi ngoài. Dù đến trường, y cũng chỉ dạy xong liền rời , bận tâm đến động thái của mấy con ác ma .
Những môn tự chọn của Hạ Ái ở trường đều là mấy môn học cho liên quan đến tư tưởng đạo đức. Giáo viên hướng dẫn của ả là Qigula, vị đại thiên sứ lớn tuổi đồng thời cũng phụ trách dạy Chi Chi môn rèn luyện tư tưởng.
Qigula là đại thiên sứ duy nhất mà Hạ Ái tiếp xúc thường xuyên.
Còn những đại thiên sứ mang tội khác... bọn họ đều đối tượng trọng điểm để theo dõi riêng, hiếm khi chịu bỏ thời gian tiếp xúc với những ác ma xa lạ.
tâm tư Hạ Ái khó lường, thích chơi khăm trả đũa khác. Ở trường, Cestiel cũng dám chắc liệu ả chủ động gây hấn với các đại thiên sứ khác ...
Trì Trăn lên tiếng: "Chú , chú nên đến trường dạo nhiều hơn chút. Chú cứ thui thủi ở nhà một chán c.h.ế.t , nhà cửa trống huơ trống hoác lạnh lẽo, tẻ nhạt bao."
Cestiel liếc : ''Đến trường thì thú vị chắc?"
Ở đó chỉ từng bầy từng bầy tiểu ác ma khiến y thấy chán ghét tột độ.
"Sao thú vị?"
Trì Trăn cố ý dẫn dắt chủ đề về phía trường học: "Trong trường các đại thiên sứ khác, giống ở nhà, lúc nào cũng chỉ một chú."
"Hơn nữa hôm qua cháu đến trường, phát hiện đại thiên sứ lớp bên cạnh là một trai. Vừa trẻ tuổi tài giỏi, giờ học còn đá bóng cùng học sinh nữa, nhiều đều thích ."
Cestiel gở: "Ý là chê già, ai thèm thích?"
Trì Trăn: "..."
"Cháu ý đó." Trì Trăn giường, Cestiel, trong đôi con ngươi màu đỏ sậm lưu chuyển luồng sáng nhạt: "Ý cháu là, nếu chú mà đến đó, chú sẽ hoan nghênh và tài giỏi y như thôi."
"Ta cần sự yêu thích của đám ác ma." Giọng Cestiel lạnh , y cảm thấy những lời của Trì Trăn thật nực : "Ta cũng cần đồng bọn."
Bọn họ đều là những đại thiên sứ mang tội đầy .
Cestiel giam cầm núi tuyết hơn 300 năm, dù lưu đày đến chốn , sự kiêu ngạo của một thiên sứ quang minh từng vơi bớt.
Y giống với đám đại thiên sứ phạm tội . Từ khi sinh , y lớn lên bên cạnh Chủ Thần, xông pha chiến trường, tàn sát Ma Vương. Y vì gánh tội nghiệt tham lam mà chịu đày đọa ở nơi đây.
Trong khi đó, những đại thiên sứ mang tội khác, một ngoại lệ, đều phạm những tội nghiệt liên quan đến bạo lực, sắc d.ụ.c lòng tham. Thậm chí kẻ mang tính cách cực đoan, từng vì nâng cao thần lực mà đem đồng loại luyện hóa, hút cạn đến mức chỉ còn một bộ xương khô.
Cestiel tiếng chung với bọn chúng. Kể từ lúc đặt chân đến khu vực , y từng tiếp xúc gì nhiều với bọn họ.
Ở một góc độ nào đó, bọn chúng cũng là một loại "ác ma" khác.
"Được ." Trì Trăn thấy sắc mặt Cestiel khó coi, cũng đành thôi.
"Cháu chỉ bừa thôi, chú thì bỏ ."
Cestiel thêm gì nữa. Y trầm ngâm trong phòng vài giây, sắc mặt âm u, đột ngột bước thẳng ngoài.
Trì Trăn hiểu vài phần bực tức ẩn giấu bóng lưng của y.
Ba con ác ma còn đều học, chỉ mỗi Trì Trăn vì chấn thương ở chân nên ở nhà. Cơn đau nhức xương chân vẫn dai dẳng, Trì Trăn vô thức cử động mũi chân, lập tức cảm nhận sự đau nhói chi chít như kim châm.
Chỉ vỏn vẹn hai phút , Cestiel từ bên ngoài bước . Trên y khoác vội một chiếc áo bành tô màu xám, khuôn mặt vẫn căng cứng, toát lên vẻ lạnh lùng pha lẫn nét bực bội.
"Chú định thế?" Thấy y lấy cà vạt từ trong tủ quần áo , ánh mắt Trì Trăn lập tức dán chặt qua đó.
Cestiel đáp gọn lỏn: "Đến trường."
Trì Trăn: "Đi dạy ạ?"
"Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-113-the-thuong.html.]
Môn Ngôn ngữ thiên sứ của Cestiel tính lác đác vài con ác ma chọn học, nhưng ngày nào cũng đến hai tiết. Y chán ghét kiểu sắp xếp lịch học thế , nhưng buộc tuân theo quy định mà đến đó lớp.
Trì Trăn thấy Cestiel mở tủ, lấy từ bên trong một chiếc đài cối ghi âm.
"Chú, chú dạy mà còn dùng cả đài ghi âm?"
Trì Trăn từng kể cho Cestiel chuyện cũng đăng ký môn của y. Hắn rõ phong cách lớp của Cestiel , định bụng thăm dò một chút, đó tùy tình hình mà vạch chiến lược, gãi đúng chỗ ngứa.
Cestiel cầm đài ghi âm lên, lục lọi trong ngăn tủ bên một xấp băng cát-sét. Mấy món đồ y từng mang về từ thế giới loài , giờ phút phát huy tác dụng đến lạ kỳ.
Thấy Trì Trăn cứ chằm chằm , Cestiel nhét cuộn băng túi áo: "Nhìn cái gì?"
Trì Trăn loáng thoáng lờ mờ đoán điều gì đó, phần cạn lời: "Chú, lên lớp chú cứ thế mở máy ghi âm ? Chú làm ăn kiểu đó lấp lửng cho quá ?"
"Lời trong đoạn ghi âm đều do chính , vấn đề gì ?" Cestiel bước tới, y bật một tiếng nhạt: "Loại ác ma cả ngày chỉ ngủ gật lêu lổng, còn ngượng mồm chê bai giáo viên dạy lấp lửng, đúng là đồ mặt dày."
Trì Trăn: "..."
Người là chỉ gà mắng chó, còn Cestiel thì rành rành là chỉ Chi mắng Trì.
Trì Trăn xòa: "Chú ơi, hôm qua cháu ăn ngay con F. Cháu lêu lổng lúc nào?"
Cestiel thản nhiên đáp: "Hôm qua nhận đến bảy tờ phiếu phản hồi. Các đại thiên sứ lớp đều phàn nàn trong các tiết một, ba, bốn, bảy, chín ngủ gật, lơ đễnh, còn thái độ coi thường giáo viên."
"Chú, đó là do mắt cháu nhỏ thôi, cháu ngủ gật." Trì Trăn tựa lưng tường, cố ý kéo dài giọng phàn nàn: "Sao chú chỉ tin ngoài mà tin cháu ?"
"Thế ?" Cestiel cúi xuống, đai áo bành tô thả lỏng buông lơi, rủ xuống mặt giường: "Cậu tỉnh táo suốt?"
Trì Trăn gật đầu cái rụp: "."
"Tốt, lắm." Cestiel thẳng dậy, ánh mắt y rủ xuống, đôi con ngươi màu ngọc bích chằm chằm Trì Trăn: ''Tối nay làm bài kiểm tra chính tả."
Trì Trăn sững sờ, hề hề: "Cháu tàn tạ thế mà chú còn bắt cháu ?"
Cảm xúc chất chứa trong ánh mắt Cestiel vô cùng phức tạp. Đủ loại dò xét, nghi ngờ, kỳ quái... tất thảy đều đan xen cuộn trào . Tầm mắt y dời từ mắt cá chân đang quấn băng của Trì Trăn, lướt dần lên chiếc sừng ác ma nhỏ bé mới nhú vầng trán .
"Ta sẽ bồi thường cho ."
Trì Trăn ngước mắt lên: "Ví dụ như?"
Cestiel cất lời: "Một tấm thẻ thưởng."
"Ha..." Trì Trăn thầm nghĩ Cestiel đúng là coi như con nít mà dỗ dành, nhưng còn là trẻ con nữa.
''Có mỗi một tấm thẻ thưởng thôi ?"
Cestiel tưởng Trì Trăn nhiều hơn. Y cảm thấy Trì Trăn đúng là tham lam: "Cậu bao nhiêu tấm?"
Thực Trì Trăn mấy mặn mà với dăm ba cái thẻ thưởng . Lần đầu tiên cầm tay còn cảm thấy mới mẻ, đến thứ hai thứ ba thì bắt đầu thấy nhạt nhẽo vô vị .
Trì Trăn thấy khuôn mặt Cestiel căng cứng, rõ ràng là tình nguyện, liền đoán rằng mấy tấm thẻ thưởng đối với y mà vẫn mang ý nghĩa đặc biệt và tính đ.á.n.h cược nhất định.
Vị đại thiên sứ luôn trọng chữ tín , tuyệt đối sẽ làm chuyện ngược với những lời hứa.
Y bận tâm...
Khéo khi vẫn đang nơm nớp lo sợ Trì Trăn sẽ cầm thẻ thưởng để bắt ép y làm dăm ba cái trò biến thái cũng nên.
Ngón tay Trì Trăn âm thầm gõ nhẹ vài nhịp xuống mặt giường.
Nếu Cestiel bận tâm đến , thế thì cứ tiện tay tích cóp thêm vài tấm vé thông hành cho vui.
"Năm tiết học, mỗi tiết đổi một tấm thì quá đáng, đúng ?"
Trì Trăn trả giá: "5 tấm."