[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 112: Chú

Cập nhật lúc: 2026-04-22 03:40:24
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu lúc Cestiel đá văng ghế, rằng xông tới bóp cổ Trì Trăn, thì Trì Trăn còn thể tin lời y mấy phần.

c.ắ.n Cestiel, mà vị đại thiên sứ cực kỳ căm ghét ác ma thể bình tâm tĩnh khí, thậm chí còn đối xử dịu dàng với như thì đúng là mặt trời mọc đằng Tây.

Một đại thiên sứ đang trong quá trình hắc hóa tuyệt đối loại thánh mẫu, Trì Trăn thừa trong bụng y chứa đầy một bụng ý .

"Có tao c.ắ.n ?" Ánh mắt Trì Trăn đổi, thầm hỏi hệ thống 000 vẫn đang cặm cụi ghi chép trong đầu.

[Không .]

000 nay luôn thành thật.

"Thế vết thương đó từ ?" Trì Trăn nghĩ mãi cũng nguồn gốc của vết thương .

Lẽ nào khi ngất , Cestiel và đám Hạ Ái xảy xung đột ?

[Là do y tự dùng d.a.o rạch.]

Trì Trăn: "..."

[Là y tự cầm d.a.o rạch thật.]

000 tưởng Trì Trăn tin lời .

[Chính mắt thấy y rạch.]

[Lúc đó đang hôn mê, y cởi trần ngay giường . Tôi còn tưởng y định đ.â.m cơ, ai dè y trở tay tự đ.â.m chính một nhát.]

[Làm giật thót cả tim.]

Trì Trăn: "..."

Nước ngoài dự đoán của Trì Trăn.

Hắn tưởng Cestiel là một vị phụ lạnh lùng và kiềm chế, ngờ đầu óc y cũng bình thường chút nào.

Tự đ.â.m ... giờ còn đổ vỏ cho ?

Ngón tay Trì Trăn nhúc nhích lớp chăn, cảm xúc trong lòng biến hóa xoay vần, rũ mắt xuống.

"Chú ơi, cháu xin ." Trì Trăn cúi mặt, mái tóc xám rối bời rủ xuống che khuất nửa tầm mắt : "Tối qua cháu cố ý , cháu ngửi thấy mùi m.á.u tanh nên đột nhiên mất khống chế."

Hắn vươn tay , nhẹ nhàng đặt lên đùi Cestiel: "Cháu sẽ kiểm điểm bản , cháu như thế nữa ."

Cảm giác khác lạ truyền đến ngay khoảnh khắc chạm vẫn khiến Cestiel sinh sự bài xích theo bản năng. Y nhúc nhích, liếc mắt Trì Trăn: "Cậu mất khống chế, tại tới tìm ?"

Cestiel vốn dĩ cho rằng Trì Trăn sẽ vồ lấy mà c.ắ.n xé, điên cuồng và đáng sợ hệt như cái c.ắ.n nát ngón tay y hồi còn nhỏ.

tối hôm qua, trong tình trạng thần trí tỉnh táo như thế, mà...

Vậy mà chỉ l.i.ế.m ướt da thịt y qua lớp áo sơ mi.

Cảm giác chuyện chệch khỏi dự liệu khiến Cestiel cảm thấy m.ô.n.g lung.

Lẫn lộn trong đó, dường như còn cả vài phần thất vọng và đau đớn đến kỳ lạ.

thẩm thấu nhiều hơn cả trái tim khô cằn tĩnh lặng của y là một cảm xúc chói sáng và quái lạ mà bản y cũng chẳng rõ, nhưng khó lòng kiềm chế nổi - đó lẽ là chút lương tâm sớm vỡ nát của y.

"Chú xem tại cháu tới tìm chú?" Trì Trăn Cestiel hỏi thì cảm thấy buồn . Cơn đau âm ỉ ở chân khiến khó lòng chịu đựng, kéo vạt áo Cestiel, bắt y cúi xuống để rõ những lời thì thầm của .

"Cấp bậc của cháu thấp, lợi hại như Hạ Ái và Arthur, cũng tài cán gì. Ở cái nhà ..." Trì Trăn hạ thấp giọng, lí nhí : "Chú chính là chỗ dựa của cháu."

Ánh mắt Cestiel khựng . Y vốn mang lòng phòng cao nhạy bén sắc sảo, chỉ trong vài giây Trì Trăn lên tiếng, y đang bịa mấy lời dối trá nửa thật nửa giả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-112-chu.html.]

"Cậu coi là chỗ dựa?" Giọng điệu Cestiel bất giác nâng cao, cảm thấy con ác ma dạo gần đây thật sự quá to gan.

"Có từng làm những gì ?" Cestiel nghiêng mắt, thở mang theo sự đe dọa che giấu hòa cùng giọng buông lơi bên tai Trì Trăn.

"Lần đầu tiên chiến trường, c.h.é.m đứt đôi một con ác ma."

"Kẻ đó chắc cũng trạc tuổi , gầy gầy cao cao như thế . Ta đem đóng đinh đến c.h.ế.t cây thập tự, cho đến tận bây giờ, xương cốt của còn vứt lăn lóc trong bãi phế liệu của thiên đường."

Khi những lời , khóe môi Cestiel hiếm khi nhếch lên. Giọng y âm u lạnh lẽo như một kẻ trời sinh khát máu, tận hưởng thú vui mang từ việc hành hạ ác ma đến c.h.ế.t.

Trì Trăn lên tiếng.

Nói xong, Cestiel về phía Trì Trăn. Y cho rằng Trì Trăn khi những lời sẽ sợ đến mức mặt mày trắng bệch, theo như thói quen thường ngày, sẽ diễn dáng vẻ dọa cho khiếp vía ôm mặt rống lên.

Tuy nhiên , Trì Trăn chỉ lẳng lặng y, đôi con ngươi màu đỏ xê dịch.

Cestiel tưởng dọa cho ngốc, vươn tay bóp lấy cằm : "Bám theo , tương lai của sẽ kết cục như ."

Trì Trăn gật đầu, ừm hai tiếng: "Nếu cháu làm sai, chú cứ việc đối xử với cháu như ."

Ngón tay Cestiel cứng đờ. Y cau mày, vẻ u ám mặt càng lúc càng sâu: "Cậu sợ?"

"Sợ chứ, cháu sợ c.h.ế.t." Trì Trăn , vươn tay ấn lên n.g.ự.c Cestiel. Vết thương vẫn đang rỉ máu, nhuộm đỏ cả một mảng áo sơ mi.

"Chú ơi, bây giờ chú định c.h.é.m c.h.ế.t cháu ?"

Cestiel hừ lạnh một tiếng. Y tóm chặt lấy cổ tay Trì Trăn, lên tiếng: "Còn xem biểu hiện của thế nào."

Y vô tình quên mất mục đích ban đầu khi buông những lời đe dọa .

Trì Trăn rụt tay về, xuống giường, kéo chăn đắp lên .

"Cháu thưa chú." Trì Trăn cong mắt với y.

Cestiel lượn qua đây đe dọa một tràng dài, cuối cùng cũng làm gì . Hai chân Trì Trăn khó nhúc nhích, giường, chợt nhớ vài chuyện.

"Chú ơi, hôm nay cháu còn học, muộn là trừ điểm."

Cestiel mấy để tâm đến : "Xin nghỉ phép cho ."

"Cảm ơn chú, chú chu đáo quá." Nửa khuôn mặt Trì Trăn vùi trong chăn, thoải mái nheo mắt hưởng thụ, hỏi, "Anh chị hết ?"

"Trường học." Cestiel đáp gọn, đó về phía Trì Trăn, vặn hỏi: "Tối qua và Hạ Ái làm gì?"

Y nhạy bén đến nhường nào cơ chứ, cần hao phí thần lực cũng thể dễ dàng xác định hai con ác ma xảy mâu thuẫn đêm qua là ai.

"Có làm gì ." Trì Trăn thở dài: "Tối hôm qua chị đột nhiên xông phòng cháu, còn ném hết đồ đạc của cháu xuống đất, chắc là bắt nạt cháu đó mà."

Cestiel: "..."

Trì Trăn tiếp tục lên án: "Cháu thấy chị như , tất nhiên là thể để yên cho chị ăn h.i.ế.p , nên cháu mới cãi vài câu. Ai ngờ chị ác thế, đ.â.m xuyên cả chân cháu luôn."

Tối qua Hạ Ái từng cảnh cáo Trì Trăn kể cho Cestiel chuyện ả thương, ngờ qua một lúc Trì Trăn cắm đầu cắm cổ chạy xuống lầu. Chắc ả đang nghĩ rằng Trì Trăn bán .

Trì Trăn cũng giải thích. Đương nhiên, Hạ Ái cũng cho cơ hội để giải thích.

"Chú ơi, hôm qua Hạ Ái thương." Trì Trăn đột nhiên lên tiếng, giấu giếm mà kể tuốt tuồn tuột chuyện cho Cestiel .

Cestiel chuyển mắt .

"Không là vết thương do ác ma gây . Ở trường, mấy ai cấp bậc cao hơn chị , bọn họ làm chị thương ." Chiếc gối mềm mại êm ái kê phía lưng, Trì Trăn nhớ tình huống tối qua, chậm rãi lên tiếng.

Cestiel ý tứ ngầm giấu trong lời của , : "Cậu là đại thiên sứ đ.á.n.h chị ?"

"Lời cháu nha, là cháu đoán bừa thôi." Trì Trăn bĩu môi: "Tóm là chị kỳ lạ lắm."

Loading...