(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 66: Tâm Ý
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:06:27
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở Hi Niên từng hôn khác, nhưng những chuyện dường như là thầy cũng tự hiểu, cần học, cũng cần dạy. Hai tay đặt lên eo Tạ Kính Uyên, đó từ từ siết chặt, ôm lòng. Trên mặt của Tạ Kính Uyên lưu những nụ hôn dày đặc nóng rực, hôn khắp những vết thương cũ năm xưa.
Tạ Kính Uyên cảm nhận sự ngứa ngáy tinh tế má, cuối cùng cũng hồn từ trong cơn chấn động. trong lòng dâng lên một nỗi hoảng sợ rõ nguyên do. Y nắm chặt lấy bả vai Sở Hi Niên, nhíu mày lạnh lùng hỏi: “Ngươi làm gì ——”
Đối phương rõ ràng hôm qua còn tránh kịp, tại hôm nay đổi thái độ. Sở Hi Niên nếu dùng chuyện để trêu đùa y, cũng khỏi quá khiến lạnh lòng.
Sở Hi Niên ít khi thẳng vấn đề, đây là nhược điểm tính cách. Hắn liếc hàng mi gần trong gang tấc của Tạ Kính Uyên, thở giao hòa dệt thành một tấm lưới dày đặc, giam cầm thật chặt, giọng trầm thấp hỏi ngược : “Tướng quân cảm thấy đang làm gì?”
Hắn nắm chặt lấy bàn tay thương của Tạ Kính Uyên, áp sát nơi trái tim , lòng bàn tay là nhịp đập mạnh mẽ. Sở Hi Niên im lặng một thoáng, mới lên tiếng : “Ta khoét miếng thịt cho Tướng quân ?”
Hắn : “Ta khoét miếng thịt , cho Tướng quân…”
Tạ Kính Uyên đầu ngón tay chợt siết chặt, mang theo vài phần dám tin. Thế nhưng kịp gì, đột ngột ép xuống giường hôn lấy.
“Ưm…”
Tạ Kính Uyên ngờ tới động tác của , rên lên một tiếng. Sở Hi Niên tên cầm thú đội lốt , ngày thường trông vẻ đạo mạo, lén lút hóa là cảnh tượng .
Chỉ là cõi lòng tại bỗng nhiên mềm nhũn rối tinh rối mù…
Là vì mặt …
Cảm nhận nụ hôn sâu sắc triền miên của Sở Hi Niên, Tạ Kính Uyên khống chế mà run rẩy hàng mi. Y đẩy đối phương , nhưng sức lực dường như rút cạn, đầu ngón tay nắm chặt, chìm cảnh giới giao tranh thiên nhân. Cuối cùng từ lúc nào ngã xuống giường nệm, tầm đột ngột tối sầm .
Sở Hi Niên chống tay phía cơ thể Tạ Kính Uyên, cẩn thận tránh vết thương của y. Dán sát bên tai, từng chữ từng chữ thì thầm: “Hôm qua một chuyện nghĩ thông suốt, hiện giờ cuối cùng cũng nghĩ thông suốt … Tướng quân thì ?”
Đồng t.ử màu nhạt của phản chiếu rõ ràng hình bóng của Tạ Kính Uyên, nghiêm túc như , tỉ mỉ như .
Tạ Kính Uyên lồng n.g.ự.c phập phồng một thoáng, rõ tại , trong lòng bỗng nhiên một cảm giác căng tức chua xót. Y Sở Hi Niên, khàn giọng hỏi: “Ngươi nghĩ thông suốt chuyện gì?”
Sở Hi Niên hỏi ngược : “Tướng quân hiểu ?”
Tạ Kính Uyên hiểu, nhưng y Sở Hi Niên đích : “Ta hiểu.”
“…”
Yết hầu Sở Hi Niên lăn lộn, năng rõ ràng: “Tướng quân ngày cần nghi ngờ là gian tế do Tấn vương phái tới nữa.”
Ánh mắt Tạ Kính Uyên chằm chằm : “Sau đó thì ?”
Sở Hi Niên cúi , hôn lên môi y, cuối cùng cũng lời trong lòng: “Ngày Tướng quân là của phe nào, chính là của phe đó, như thể hiểu ?”
Tạ Kính Uyên vẫn thêm gì đó, nhưng Sở Hi Niên cho y cơ hội, cúi đầu dùng nụ hôn phong bế. Có thể những lời tỏ tình đến mức độ là giới hạn của Sở Hi Niên , lộ liễu hơn chút nữa, thực sự là vô năng vi lực.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Hắn cạy mở khớp hàm của Tạ Kính Uyên, trêu chọc một cách vụng về. Thỉnh thoảng lưu luyến đến khuôn mặt chằng chịt vết thương của đối phương, khẽ hôn lên những dấu vết dọc ngang đó.
“Sở Hi Niên…”
Tạ Kính Uyên nhạy cảm đến mức cả đều bắt đầu run rẩy. Đầu ngón tay y đặt lưng Sở Hi Niên, cách lớp áo để những vết hằn đỏ, giọng khàn khàn, tựa như hoan du tựa như đau đớn.
“Sở Hi Niên…”
Tạ Kính Uyên c.ắ.n lấy môi của , bắt đầu hôn trả cam lòng yếu thế, những từ ngữ lăn lộn giữa đầu lưỡi quấn quýt, chút mơ hồ rõ, nhưng khó giấu nổi sự đắc ý: “Ngươi thích ?”
Tạ Kính Uyên luôn thẳng vấn đề như .
Sở Hi Niên trả lời, mang tính báo thù c.ắ.n lấy dái tai y. Tạ Kính Uyên những né tránh, ngược còn ôm chặt lấy cổ , nhướng mày hỏi một nữa: “Ngươi thích bản tướng quân?”
Sở Hi Niên từ từ thở một , vùi mặt cổ y: “Tướng quân cần gì hỏi nữa.”
Trái tim Tạ Kính Uyên bỗng nhiên đập nhanh, suýt nữa nhảy khỏi cổ họng. Y phớt lờ vết thương cánh tay, dùng sức ôm chặt Sở Hi Niên, tựa vai tự lẩm bẩm: “Ta còn tưởng…”
Sở Hi Niên hỏi: “Tưởng cái gì?”
Tạ Kính Uyên gì, vài chữ còn sót nuốt trong bụng, dần dần tan biến dấu vết trong khí.
Còn tưởng là y tương tư đơn phương…
Yến tiệc hôm nay xảy quá nhiều chuyện. Trước là Tần Đạo Viêm chọc giận Yến Đế, áp giải đại lao chờ thẩm vấn, là tộc Khương hành thích điện, đến nay vẫn giam lỏng trong cung, thế mưa gió sắp đến đầy lầu.
Thế nhưng tất cả những điều đều ảnh hưởng đến tâm trạng của Tạ Kính Uyên. Y tựa gối mềm, vết thương cánh tay của , Sở Hi Niên đang chiếc sập ở gian ngoài, nhướng mày hỏi: “Sao ngươi qua đây?”
Sở Hi Niên ngủ cùng y vì lý do nào khác, mà là vì sợ chạm vết thương của y. Nghe đặt cuốn sách trong tay xuống, mỉm : “Đợi Tướng quân khỏi thương hẵng .”
Tạ Kính Uyên sờ sờ cánh tay của , lạnh thành tiếng, ánh mắt âm u. Tên cẩu tặc Chu Ôn Thần đó tay cực kỳ tàn nhẫn, vết thương mất 3 tháng nửa năm e rằng khỏi . Cũng thăm dò là do Yến Đế xúi giục tự làm theo ý , tóm là thể tha cho .
Tạ Kính Uyên bỗng nhiên lên tiếng: “Sở Hi Niên, ngươi thanh kiếm đó là ai tay ?”
Sở Hi Niên ừ một tiếng, lẳng lặng chờ đợi phần tiếp theo, thấy Tạ Kính Uyên ngoắc ngoắc ngón tay với , ý : “Ngươi qua đây, bản tướng quân sẽ cho ngươi .”
Sở Hi Niên liếc mắt một cái liền thấu tâm tư của y, chậm rãi lật một trang sách: “Tướng quân cứ thẳng , thính lực của cũng coi như nhạy bén.”
Tạ Kính Uyên thấy mắc câu, tự thấy vô vị. Đành thổi tắt đèn nến, chậm rãi xuống, trong lòng luôn chút trống rỗng. Suy nghĩ miên man, cảm thấy Sở Hi Niên đang trốn tránh .
Đèn nến tắt, Sở Hi Niên cũng sách nữa. Hắn thấy phòng trong tĩnh lặng, im lặng một thoáng, rốt cuộc vẫn dậy vén màn trướng bước , lặng lẽ xuống bên mép giường.
Tạ Kính Uyên thấy qua đây, theo bản năng mở mắt : “Ngươi qua đây làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-66-tam-y.html.]
Sở Hi Niên gì, một lời cởi thắt lưng, cởi áo ngoài , đó lật chăn cùng một chỗ với y: “Ta ngủ cùng Tướng quân .”
Hắn trong đêm đen khẽ vuốt ve sườn mặt thương của Tạ Kính Uyên, đó hôn một cái lên má. Tạ Kính Uyên hô hấp đình trệ, lập tức rối loạn, nghiêng đầu hôn với .
Bàn tay thương của y vờn quanh vạt áo Sở Hi Niên, đó kéo miếng ngọc bội mang theo nhiệt độ cơ thể . Sờ sờ như bảo bối, thấy sứt mẻ vỡ vụn, lúc mới nhét trong.
Sở Hi Niên thấy bật trầm thấp, lồng n.g.ự.c rung động: “Tướng quân nỡ như , trả cho ngươi ?”
Tạ Kính Uyên bỗng nhiên : “Đây là cha để cho .”
Sở Hi Niên sững sờ.
Tạ Kính Uyên trầm giọng lặp một nữa: “Đây là lúc đời, cha tặng cho …”
Tạ Đình Lan Ngọc, làm rạng rỡ tổ tông.
Chỉ hai chữ "Lan Đình", liền đặt cái tên ôm ấp kỳ vọng như thế nào đối với y. Cha của Tạ Kính Uyên lẽ tưởng rằng con trai sẽ trở thành thiếu niên quân t.ử kinh tài tuyệt diễm nhất trong kinh thành , Tạ Kính Uyên nay biến thành , quỷ quỷ, nửa đời sớm hủy hoại trong mây mù quỷ quyệt.
Hai bọn họ nhất thời ai động tác gì. Qua lâu, Sở Hi Niên mới chậm rãi lên tiếng, một câu phù hợp với tính cách và vẻ bề ngoài: “Ngoài Tần Đạo Viêm , Tướng quân còn kẻ thù truyền kiếp nào, Tướng quân diệt trừ cùng một lúc ?”
Một đời đau khổ của Tạ Kính Uyên do , thì để san bằng. Sở Hi Niên cách nào đổi những chuyện Tạ Kính Uyên trải qua, nhưng thể để con đường phía của y bằng phẳng hơn một chút.
Tạ Kính Uyên theo bản năng về phía , thấy thần sắc Sở Hi Niên giống như làm bộ, khựng : “Ngươi tâm tư với cuộc chiến tranh giành quyền vị, cần ép buộc bản làm những chuyện đó, thể trừ khử Tần Đạo Viêm, là niềm vui ngoài ý .”
Sở Hi Niên : “Không , chung quy vẫn chọn một lối thoát.”
Thân ở kinh thành nơi phong vân , cuốn là điều tất yếu, trốn là trốn .
Tạ Kính Uyên đầu tiên cảm thấy Yến Đế cuối cùng cũng làm một chuyện hợp ý y, ví dụ như ban hôn sự năm xưa. Y trong đêm đen quang minh chính đại hôn Sở Hi Niên, khẽ nhếch môi, khẽ bên tai một tiếng: “Ta , ngươi căn bản đầu quân môn hạ Thái tử.”
Sở Hi Niên nhạt nhẽo nhướng mày: “Sao ?”
Tạ Kính Uyên đương nhiên : “Ngươi chê ngu chứ .”
Sở Hi Niên: “…”
Mặc dù là sự thật, nhưng… cái miệng của Tạ Kính Uyên thực sự chút độc địa .
Sở Hi Niên cân nhắc : “Thái t.ử tuy khinh phù vô độ, nhưng cũng chắc là nhân tài thể đào tạo, nếu vinh đăng đại bảo, ngược cũng khó.”
Chỉ cần trừ khử Tấn vương, chuyện đều dễ .
Tạ Kính Uyên huyền cơ trong lời , im lặng một lát: “… Thái t.ử tuy ngu ngốc một chút, nhưng . Thần t.ử sợ một Hoàng đế lương thiện, chỉ sợ một Hoàng đế suy đoán vô kỵ, ngày nếu thể đăng cơ, sẽ mạnh hơn nhiều .”
Sở Hi Niên tỏ ý kiến, dù cũng hiểu rõ chuyện cũ của Thái tử, với Tạ Kính Uyên: “Tấn vương bao lâu nữa sẽ khởi hành về kinh, đang lúc đắc thế, cũng là lúc dễ nắm thóp nhất, Thái t.ử thể lơ là.”
Tạ Kính Uyên năm xưa lời Sở Hi Niên, hề âm thầm hãm hại Tấn vương, mà phái trong quân cổ xúy lời đồn đại, làm chuyện bổng sát. Nói Tấn vương văn võ song , tài dẫn binh đ.á.n.h trận, một tay thu phục trong quân, còn lợi hại hơn cả Tạ Bích Tướng quân năm xưa vài phần.
Tạ Bích.
Hai chữ là cấm kỵ trong cung, cũng là cái tên mà Yến Đế kiêng dè nhất. Thế là khi đều tưởng rằng Yến Đế sẽ hạ lệnh bao biện Tấn vương, trong cung tĩnh lặng bất kỳ động tĩnh gì.
Tạ Kính Uyên khỏi bắt đầu cảm thấy may mắn vì tin lời Sở Hi Niên. Y trong đêm đen tựa lòng Sở Hi Niên, đôi mắt thon dài lóe lên ánh sáng mạc danh, khẽ hỏi: “Ngươi xem, làm mới thể khiến Tấn vương ngã một cú đau điếng?”
Sở Hi Niên thầm nghĩ chuyện còn dễ : “Ngày mai sẽ cho ngươi .”
Được , thực Tạ Kính Uyên cảm thấy lúc nào cũng quan trọng, quan trọng là…
“Sở Hi Niên, lạnh…”
Y dứt lời, nam nhân bên cạnh liền thở dài trầm thấp, kéo y lòng, cẩn thận tránh vết thương của Tạ Kính Uyên : “Canh giờ còn sớm nữa, ngủ .”
Tạ Kính Uyên ừ một tiếng, nhắm mắt trong lòng , thêm gì nữa.
Hệ thống lơ lửng trung, mặt cảm xúc chằm chằm bọn họ:
[Đinh, xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của nhân vật phản diện giảm xuống còn 69%]
Vì nụ hôn của Sở Hi Niên…
[Đinh, xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của nhân vật phản diện giảm xuống còn 60%]
Vì sự thất bại của Tần Đạo Viêm…
[Đinh, xin túc chủ chú ý, mức độ hắc hóa của nhân vật phản diện giảm xuống còn 40%]
Vì Sở Hi Niên…
Sở Hi Niên hệ thống, thần sắc kinh ngạc: “Sao hôm nay giảm nhiều ?”
Hệ thống vẫn đang giận : [Đừng chuyện với .]
Sở Hi Niên chậm nửa nhịp lên tiếng: “Ngươi…”
Hệ thống thấy hai bọn họ ôm , tức đến mức phát điên: [Đừng hòng bắt để ý đến ngươi, trừ phi hai bây giờ lập tức chia tay! Hứ!]
Sở Hi Niên nhạt nhẽo nhướng mày: “Được , ngươi thể cần để ý đến nữa.”