(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 278: Trạm Không Gian Tinh Tế

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:14:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tia điện cuối cùng cạn kiệt, hình Tiêu Kim Ngang bỗng nhiên trong bóng tối biến thành một đoàn bạch mang m.ô.n.g lung, đó "xoạt" một tiếng vỡ vụn tiêu tán, biến thành vạn thiên tinh điểm bay ngoài cửa sổ. Giống như pháo hoa tinh tẫn, đột ngột sáng tới cực điểm, đó liền lặng lẽ tịch diệt xuống .

“Tiêu Kim Ngang!”

Minh Trú dường như ý thức điều gì, theo bản năng siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, cấp thiết bắt lấy , tuy nhiên vồ hụt một cái. Anh hoảng loạn mò mẫm sofa hình Tiêu Kim Ngang, tuy nhiên bên trống , ngay cả một tia dư ôn đều để , cứ như thể đó từng xuất hiện qua.

“Tiêu Kim Ngang?”

“Tiêu Kim Ngang?!”

Minh Trú trong bóng tối lảo đảo tìm kiếm bóng dáng Tiêu Kim Ngang, mục đích, hốt nhiên về lúc ban đầu đ.â.m mù hai mắt, hết đến khác thể tin tìm kiếm ánh sáng, cuối cùng cẩn thận bàn làm vấp ngã, chật vật ngã nhào đất.

“Chi nha ——”

Chân bàn trượt qua mặt đất, phát một tiếng vang chói tai.

Ngoài cửa sổ mưa thế dần lớn, những sợi mưa dày đặc thuận theo khe cửa sổ đóng chặt bay trong phòng, cứ như thể bên trong cũng rơi xuống một trận ẩm ướt.

Minh Trú ôm đầu gối của , duy trì tư thế đó, nhúc nhích đất, cơn đau nhọn hoắt trong đêm đen lộ vẻ càng thêm rõ rệt, lạnh trong khí truyền tứ chi bách hài, khiến khống chế chậm rãi cuộn tròn hình .

Đó là một động tác ẩn nhẫn đau đớn tới cực điểm, sắc mặt trắng bệch, huyết sắc tận thất.

Cơn đau đó dường như đang nhắc nhở , tất cả là mộng.

Tiêu Kim Ngang ...?

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Cậu ...?

Minh Trú mở bừng đôi mắt thất thần và thể tụ tiêu , bỗng nhiên hy vọng bản thể khôi phục một chút xíu thị lực, cho dù chỉ là một chút xíu thôi cũng . Anh bao giờ mục đổ qua sự xuất hiện của Tiêu Kim Ngang, ngay cả rời cũng là lặng lẽ, giống như nước mưa rơi mặt đất, nháy mắt liền biến mất dấu vết.

Ngoại trừ bóng tối mênh m.ô.n.g bát ngát, vận mệnh dường như bao giờ để cho thứ gì.

Minh Trú động động đầu ngón tay, chạm tới vết mưa băng lạnh ẩm ướt sàn nhà, nhớ tới lúc và Tiêu Kim Ngang tương ngộ, dường như cũng là 1 ngày mưa như thế .

Minh Trú dường như cảm giác thấy cơn đau ở đầu gối, bỗng nhiên từ đất lảo đảo dậy, dọc theo vết mưa ẩm ướt, trong bóng tối từng bước từng bước mò mẫm tới bên cửa sổ. Ngẫu nhiên một đạo tia chớp xẹt qua, đêm tối đột ngột sáng lên, để bóng lưng lộ vẻ hư vô mà phiêu miểu, dường như khắc tiếp theo liền sẽ biến mất trong khí.

Bên cửa sổ, cao lâu, đây là kết cục vận mệnh từng sắp xếp cho , nhưng quanh một hồi, cuối cùng ngược về con đường , trong u minh mang theo một loại cảm giác túc mệnh.

Minh Trú vốn dĩ nên đóng cửa sổ , ngăn cách phong vũ bên ngoài, nhưng tại , đem cửa sổ chậm rãi mở tới mức lớn nhất, phong vũ đổ dồn , y phục nhanh chóng liền ướt đẫm.

Tiêu Kim Ngang là từ đây rời ?

Minh Trú . Anh chậm rãi đem tay vươn ngoài cửa sổ, trong nước mưa nỗ lực mò mẫm cái gì đó, cảm tri thở của đối phương, trong vô tri vô giác hình nhô đại bán, sớm lung lay sắp đổ, cách sự rơi xuống chỉ còn một bước chân. Tuy nhiên đúng lúc , bên chân bỗng nhiên truyền đến một tiếng mèo kêu nhỏ bé:

“Meo~”

Sáng Lấp Lánh từ khi nào chạy tới bên chân Minh Trú, nó mở con mắt duy nhất còn , tò mò chú ý Minh Trú, đó dùng móng vuốt khều một cái , dường như để mau chóng .

Minh Trú hình khựng , hậu tri hậu giác ý thức trong nhà còn một con mèo.

“Meo~”

Sáng Lấp Lánh thấy Minh Trú động đậy, dứt khoát dùng móng vuốt bám ống quần , từng chút từng chút gian nan bò lên . Bởi vì tuổi tác quá nhỏ khống chế lực đạo, móng vuốt chạm tới da thịt lúc khó tránh khỏi nảy sinh một trận đau nhói nhọn hoắt.

Minh Trú nhịn nhíu mày, chỉ cảm thấy cơn đau so với đây bất kỳ lúc nào đều khó lòng nhẫn thụ hơn, giống như một sợi tơ vô hình siết chặt cổ , đem cứng rắn kéo rời khỏi bên cửa sổ.

“...”

Cuối cùng, Minh Trú khống chế lùi một bước. Trên là nước mưa băng lạnh ẩm ướt, ngọn tóc ướt sũng, nước mưa thuận theo khuôn mặt thương bạch từng giọt từng giọt rơi xuống, sàn nhà hội tụ thành vũng.

Sáng Lấp Lánh lộ vẻ chút bất an, vẫn luôn meo meo kêu gọi, cuối cùng vì lực đạo đủ, từ chân Minh Trú rơi xuống.

“Meo~”

Sáng Lấp Lánh dường như chút đau, tiếng kêu so với sắc bén hơn một chút.

Minh Trú tiếng chậm rãi xổm hình xuống, trong bóng tối chậm rãi mò mẫm cái gì đó, cuối cùng đầu ngón tay chạm tới một thứ lông xù mà mang theo nhiệt độ. Anh ý thức đó là con mèo Tiêu Kim Ngang cùng nuôi, trái tim giống như một bàn tay vô hình hung hăng nắm chặt, đó từng chút từng chút, đem con mèo đó ôm lòng.

Anh ôm chặt, dùng sức.

Giống như cùng đường bí lối, nắm chặt lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng của .

Minh Trú nhớ tới lời Tiêu Kim Ngang từng qua.

“Em sẽ tìm mà...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-278-tram-khong-gian-tinh-te.html.]

“Minh bác sĩ... đừng buồn...”

Minh bác sĩ, đừng buồn.

Minh Trú nhắm nhắm mắt, ôm chặt mèo trong lòng, cảm thấy bản lúc ngoại trừ chờ đợi, còn cách nào khác.

...

Trạm gian tinh tế sở hữu ba ngàn thế giới, lơ lửng trong vũ trụ bao la bát ngát, Chấp hành quan tinh tế là nắm quyền cao nhất ở đây, khi kỳ quy hồi tới, vô hệ thống đều sẽ tập trung về, nộp nhiệm vụ thành.

Tất nhiên, loại trừ một hệ thống còn kịp thành nhiệm vụ, liền vì năng lượng cạn kiệt buộc về trong khoang sạc điện để bổ sung năng lượng.

Văn phòng của Chấp hành quan tinh tế tọa lạc ở vị trí cao nhất của cả trạm gian, xuyên qua một mặt kính quang mạc trong suốt, thể thấu thái vũ trụ, mà ở phía đối diện xa xôi, một hành tinh xanh thẳm lặng lẽ trôi nổi trong vũ trụ ——

Hành tinh là nguồn gốc của ba ngàn thế giới.

Chấp hành quan tinh tế mỗi ngày đều sẽ mặt quang mạc , mục đổ tất cả hỉ nộ ái ố của nhân loại, đó từ đó ngẫu nhiên lựa chọn đối tượng trói buộc, dùng để thu thập năng lượng, để duy trì sự vận hành cơ bản của cả trạm gian.

Ngày hôm nay, Chấp hành quan tinh tế đang giống như thường lệ xuyên qua quang mạc quan sát đối tượng trói buộc, một luồng ánh sáng nhạt bỗng nhiên từ đầu xa xôi bay tới, đó nhẹ nhàng xuyên qua quang mạc, dừng mặt nàng.

Đây là một đoàn năng lượng yếu ớt đến mức thể duy trì hình thái, ngay cả vận hành cơ bản đều làm , chỉ còn một tia ý thức tự ngã tàn lưu.

Chấp hành quan vẫn nhận , kinh ngạc lên tiếng: “Tiểu Kim Cương?”

Đoàn ánh sáng đó lóe lóe.

Chấp hành quan chậm rãi đưa tay hư thác lấy , một luồng ánh sáng màu xanh lam đem bao bọc trong đó, bắt đầu giúp khôi phục hình thái, thấp giọng thốt : “Năng lượng của ngươi cạn kiệt .”

Quang đoàn lóe lóe, coi như hồi đáp.

Chấp hành quan tinh tế xoay về phía khoang sạc điện, mái tóc xoăn dài tới eo vì năng lượng d.a.o động mà trong khí nhẹ nhàng bay múa, dung mạo lệ chất, ngữ khí mãi mãi vội chậm, mang theo sức mạnh an ủi lòng , thở dài : “Tiểu Kim Cương, ngươi nên vi phạm chỉ lệnh triệu hồi của , giả sử năng lượng cạn kiệt, hệ thống cũng sẽ giống như nhân loại đón nhận cái c.h.ế.t thực sự.”

Quang đoàn lóe nữa, dường như chút chột , chút buồn bã.

Chấp hành quan tinh tế mở một ngăn khoang sạc điện trong đó, đem quang đoàn nhẹ nhàng đặt trong, đó đóng cửa khoang trong suốt , thấp giọng dịu dàng : “Ngươi cần bổ sung năng lượng , ngoan ngoãn ở đây , sẽ tìm một hệ thống khác tiếp quản nhiệm vụ của ngươi.”

Đoàn ánh sáng đó bỗng nhiên bắt đầu kịch liệt nhấp nháy, liên tục va chạm cửa khoang, dường như nhiều lời , tuy nhiên vì năng lượng đủ, thể lên tiếng.

Chấp hành quan tinh tế nhẹ nhàng suỵt một tiếng, tưởng đang đùa nghịch, bởi vì viên kim cương là viên nhân tính hóa nhất trong tất cả các hệ thống: “Giữ yên lặng, ngươi bây giờ cần sạc điện, Tiểu Kim Cương.”

Chấp hành quan tinh tế xong về phía một ngăn cửa khoang khác, bên trong lặng lẽ lơ lửng một viên kim cương nhỏ màu xanh lam, điện lượng bổ sung tới 80%: “Hệ thống bảy, khi điện lượng bổ sung đầy đủ, xin hãy lập tức tới thời ba ngàn tiếp quản nhiệm vụ thành của Tiểu Kim Cương.”

Chương trình tình cảm của hệ thống bảy vẫn còn ở trạng thái đợi khai phát, ngay cả câu trả lời cũng lạnh băng: “Vâng, nhận chỉ lệnh.”

Quang đoàn nhỏ ở khoang bên cạnh chút kích động, bắt đầu kịch liệt va chạm tường khoang, Chấp hành quan tinh tế thấy đang định cái gì đó, một nữ thư ký quan mặc đồng phục bỗng nhiên vội vã chạy văn phòng, thở : “Không xong Chấp hành quan đại nhân! Đại nhân Chesya hướng Lam Tinh phóng một viên hệ thống ám bộ, chúng từng nhiều thử đ.á.n.h chặn, nhưng đều thất bại !”

Vạn vật vũ trụ đều giảng cứu sự cân bằng, thiện tự nhiên ác, trạm gian sở hữu ba ngàn thế giới, Chấp hành quan tinh tế cũng chưởng quản duy nhất, ngoài nàng , còn một vị phó chủ tể khác, tên gọi Chesya.

Khác với Chấp hành quan tinh tế, Chesya chưởng khống chi nguyên của thế gian, nàng thích nhất là dụ dỗ con tới đọa lạc, từ đó hấp thu năng lượng âm ám. Mà hệ thống tay nàng cũng thích nhất lựa chọn những nhân loại tâm quỷ làm túc chủ, dẫn dụ bọn họ đọa lạc, tới bóng tối.

Chấp hành quan tinh tế tin sắc mặt biến, lập tức vội vã rời khỏi đây, văn phòng rộng lớn nhất thời yên tĩnh , chỉ còn hệ thống trong khoang sạc điện và một bể cá nuôi bàn làm việc.

Tiểu Kim Cương thấy Chấp hành quan tinh tế phái hệ thống bảy tiếp quản nhiệm vụ, lập tức sốt ruột như lửa đốt. Cậu áp sát cửa khoang bán trong suốt, nỗ lực sang bên cạnh, kết quả phát hiện điện lượng của hệ thống bảy sắp đầy .

“Rầm ——”

“Rầm ——”

Tiểu Kim Cương thử đ.â.m vỡ cửa khoang, tuy nhiên vô tế vu sự, đúng lúc , một con rùa nhỏ vốn dĩ ở đáy bể cá bỗng nhiên tiếng đ.â.m cửa của làm kinh tỉnh, chậm rì rì từ bể cá bò ngoài, đôi mắt màu đen lóe lên một tia mịt mờ: Đã xảy chuyện gì ?

Tiểu Kim Cương bổ sung một chút năng lượng, rốt cuộc từ một đoàn ánh sáng khôi phục thành hình thái kim cương. Cậu áp sát cửa khoang, bỗng nhiên phát hiện con rùa nhỏ đây thường xuyên chơi cùng tỉnh , vội vàng lên tiếng: “Rùa nhỏ, qua đây, mau qua đây!”

Rùa nhỏ tiếng chậm rãi bò xuống bàn, đó đát đát đát chạy tới bên cạnh khoang sạc điện, ngẩng đầu lên , tiếp tục dùng ánh mắt biểu thị nghi hoặc: Làm gì ?

Tiểu Kim Cương sốt ruột : “Rùa nhỏ, ngươi thể nghĩ cách giúp mở cửa khoang?”

Rùa nhỏ cúi đầu trầm tư, đó lắc đầu từ chối: Không mở .

Cửa khoang chỉ lúc hệ thống sạc đầy điện mới thể tự động bật mở, nếu ngoài đại nhân Chấp hành quan , ai cũng mở .

Tiểu Kim Cương: “Phải làm bây giờ, hệ thống bảy sạc xong điện liền tiếp quản nhiệm vụ của QAQ.”

Rùa nhỏ thầm nghĩ chỉ vì cái ? Vậy còn đơn giản. Nó thoáng qua khoang sạc điện của hệ thống bảy, phát hiện sạc tới 96% , đó đát đát đát chạy tới phía ổ cắm, từng chút từng chút, gian nan bò lên , đó rút dây sạc của bảy ——

Ta rút ống thở của ngươi.

[Ding! Đã ngắt kết nối, sạc điện đình chỉ!]

Loading...