(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 175: Đông Lâm Hầu, Nguy!
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:10:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Châu vốn là vùng bình nguyên trũng thấp, gần hạ lưu sông Ấp. Thuở mưa dầm liên miên suốt mấy tháng dứt, trong các châu phủ thì Tĩnh Châu chịu thiên tai lũ lụt nặng nề nhất. Có thể là xương trắng phơi đầy đồng, 1000 dặm tiếng gà gáy. Các châu huyện lân cận đủ sức chi viện, triều đình chỉ thể trích 300000 lượng bạc trắng và vạn thạch lương mễ để cứu tế.
Tuy nhiên, Khâm sai đại thần Chân Nguyên Trọng chịu trách nhiệm áp tải bạc cứu tế đến Tĩnh Châu vì hợp thổ nhưỡng mà đột ngột mắc bạo bệnh qua đời. Ngay đó, tiền lương cứu tế áp tải cũng biến mất dấu vết, cánh mà bay.
Sau đó triều đình phái điều tra kỹ lưỡng, lúc mới phát hiện là quan địa phương thấy tiền nảy lòng tham, hạ độc g.i.ế.c c.h.ế.t Khâm sai đại thần để tư thông chiếm đoạt bạc cứu tế đó, nhất thời những kẻ liên lụy rộng, Dung Chính Thanh cũng bắt giam. Đương nhiên, đây chỉ là lời giải thích với bên ngoài, chân tướng thế nào ai .
Dung Tuyên chỉ của quan phủ gần như lật tung cả Tĩnh Châu lên cũng tìm thấy bạc lương đó, cuối cùng chỉ thể dùng hàng 100 cái đầu để dẹp yên chuyện . Thế nhưng hiện giờ, bạc cứu tế của phủ Tĩnh Châu thể đột nhiên xuất hiện một tên khất cái?!
Dung Tuyên cúi đầu lật xem xấp giấy loang lổ vết m.á.u , phát hiện một trong đó là mật thư tay của Chân Nguyên Trọng gửi cho Hoàng thượng, rằng khi đến Tĩnh Châu mở niêm phong kiểm kê bạc, thấy trong rương là cát đá, e điều mờ ám. Nét chữ phía vội vàng, dường như trong tình huống vô cùng khẩn cấp. Vết m.á.u thẫm màu, e là từ lâu .
Dung Tuyên cất , sang một tờ giấy khác, thấy đó là một tờ lệnh truy nã vẽ hình ảnh Dung Chính Thanh râu ria xồm xoàm, khỏi đầu ngón tay siết chặt:
Tên khất cái rốt cuộc là phương nào?! Muốn làm gì?!
Dung Chính Thanh vặn ngang qua tiền viện, thấy một nam t.ử ở cửa mãi , nghi hoặc tiến lên xem xét, thấy là Dung Tuyên. Ngay lập tức mừng rỡ quá đỗi, vỗ mạnh một phát lên vai : "Thằng ranh con, giờ con mới về?!"
Tiếng quát bất thình lình làm Dung Tuyên giật nảy , theo phản xạ "xoạt" một tiếng giấu tờ giấy lưng, khi thấy là Dung Chính Thanh, mới khẽ thở hắt một : "Cha, cha làm con sợ c.h.ế.t khiếp."
Dung Chính Thanh phát hiện động tác giấu đồ của , nghi hoặc liếc lưng một cái: "Con lén lút giấu cái gì đó?"
Dung Tuyên quanh nhất vòng, thấy ai chú ý tới đây, lập tức kéo Dung Chính Thanh về phía nội viện, giọng trầm xuống: "Đi, phòng ."
Vụ án bạc cứu tế Tĩnh Châu thể là cái gai đ.â.m trong lòng Dung Chính Thanh, chỉ hại c.h.ế.t đồng liêu năm xưa, mà còn hại vợ con ly tán, buộc trở thành tù nhân chạy trốn, kẻ vong mạng. Đột nhiên tin một tên khất cái vô duyên vô cớ nhét lòng Dung Tuyên một bức thư tay do Chân Nguyên Trọng để , trong lòng cũng vô cùng chấn động.
Ông nhận lấy tờ thư nhanh chóng xong, sắc mặt khỏi trở nên khó coi: "Không sai, quả thực là thư tay của Chân đại nhân, đó còn tư ấn của ông . Năm đó ông phụng mệnh áp tải bạc cứu tế đến Tĩnh Châu, chứng từ ký nhận đối chiếu chính là do ông , tay ông tật, nét chữ xiêu vẹo run rẩy, dễ nhận ."
Dung Tuyên nhíu mày: "Vậy vật hẳn là di bút của Chân Nguyên Trọng , tên khất cái tại nhét bức thư quan trọng như cho con?"
Dung Chính Thanh cũng nghĩ thông, ông chỉ cảm thấy đối phương dường như nhắm , hoặc cụ thể hơn một chút, là nhắm vụ án bạc cứu tế Tĩnh Châu: "... Chẳng lẽ phát hiện là tội phạm quan phủ truy nã, vu hãm tố cáo ?"
"Không," Dung Tuyên lắc đầu, "Nếu thực sự tố cáo chúng , trực tiếp nha môn là , hà tất gửi tới một tờ lệnh truy nã để đ.á.n.h rắn động cỏ. Trách con, lúc đó lẽ nên giữ tên khất cái ."
Dung Chính Thanh trong thời gian ngắn rời khỏi kinh thành, chứng bệnh mắt của thê t.ử vẫn khỏi hẳn, chịu nổi bôn 3000 dặm. Ông cau mày, vẫn khó giấu tính cách nóng nảy, một chưởng vỗ mạnh lên bàn: "Tuyên nhi, tên khất cái hình dáng thế nào, con bây giờ vẽ , cha dù đào sâu ba thước cũng tìm cho con!"
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Dung Tuyên nghẹn lời một thoáng: "... Cha, con vẽ tranh."
Hắn chỉ kiện tụng và tiểu thuyết thôi.
Dung Chính Thanh khựng , nhất thời chẳng gì. Cũng trong lòng ông đang hối hận vì dạy con trai thành một kẻ võ biền, ngoài việc múa kiếm và dựa cái mặt dày kiện tụng , ngay cả quân t.ử lục nghệ cũng học . Ông nhíu mày ho khan một tiếng, cuối cùng chỉ thể ngượng ngùng chuyển chủ đề: "... Thôi bỏ , thăm con , bà từ tối qua luôn nhắc tới con đấy."
Nội tâm Dung Chính Thanh mấy bình lặng. Tuy ông trốn thoát khỏi đại lao, nhưng những đồng liêu và gia quyến đều c.h.ế.t oan lưỡi đao đoạn đầu. Ông luôn cảm thấy nam t.ử hán đại trượng phu, đời cái gì cũng thể gánh, duy chỉ ô danh là thể gánh, mà vì chuyện bạc cứu tế, cái nồi đen đầu làm cũng gỡ xuống .
Thế là Dung Tuyên chỉ thấy Dung Chính Thanh lẳng lặng tới bậc thềm ngoài viện xuống, một đang nghĩ ngợi điều gì. Trong lòng luôn theo thói quen ôm một thanh kiếm, hoa văn vỏ kiếm ông vuốt ve đến mức bay màu. Giống như một thanh kiếm sắc bén, chốn quan trường vẩn đục và nhân thế mênh m.ô.n.g mài mòn góc cạnh, g.i.ế.c , cũng xẻ núi, cuối cùng chỉ thể yên trong bao, phong kín rỉ sét.
Dung Tuyên thấy lặng lẽ bước tới, vén vạt áo xổm xuống bên cạnh ông, trong tiếng xào xạc của gió lay cành cây trong viện : "Cha, vụ án bạc cứu tế nhất định ẩn tình. Con tuy là giữ , nhưng nếu dư lực, cũng sẽ dốc sức điều tra cho rõ ràng."
Dung Chính Thanh nhắm mắt đáp, một lát mới mở mắt : "Trong loạn thế, mạng rẻ như cỏ. Một thì cũng , nhưng thể hại con và con, chuyện con vẫn nên dính thì hơn, nước quá sâu."
Dung Tuyên: "Nước bẩn hắt lên , dính cũng dính, dù cũng tra cho rõ."
Hắn vẫn chắc chắn đối phương ý đồ là gì. Dù là hiếu kỳ là gì khác, nọ phát hiện phận của Dung Chính Thanh, chuyện thể kết thúc êm .
Dung Tuyên tự tìm tên khất cái lẽ khó khăn, nhưng nếu nhờ Cơ Phàm giúp đỡ, chắc hẳn sẽ sớm kết quả. Hắn xong vỗ vỗ vai Dung Chính Thanh, tìm Dung mẫu.
Lúc đó Dung mẫu đang ở trong phòng đếm đậu Phật. Bà tai thính, thấy tiếng bước chân phía , liền mò dậy khỏi bồ đoàn: "Là Tuyên nhi ?"
Bà luôn thể phân biệt rõ ràng tiếng bước chân của chồng và con trai.
Dung Tuyên sợ bà ngã, vội vàng tiến lên đỡ lấy: "Mẹ, là con, mắt tiện, nghỉ ngơi."
"Không việc gì làm thôi."
Dung mẫu quen thuộc với cách bài trí trong phòng. Bà kéo Dung Tuyên xuống cạnh bàn, nhận điều gì, ướm hỏi một câu: "Đứa nhỏ Cơ Phàm , cùng con tới đây?"
Dung Tuyên khẽ khựng , nhất thời giải thích phận của y với Dung mẫu thế nào, chỉ đành : "Hắn tìm thấy nhà , dạo e là rảnh lắm, hôm khác con đưa tới gặp nhé."
Dung mẫu thấy Cơ Phàm tìm nhà, mặt khỏi hiện lên niềm vui nhàn nhạt, quan tâm hỏi han: "Vậy thì thật quá, nhà đối xử với ?"
Dung Tuyên rũ mắt, chậm rãi lắc đầu: "Không lắm."
Dung mẫu khựng , đó thở dài thành tiếng: "Mẹ thấy tính tình cô độc, nhưng tâm địa , chắc hẳn bẩm sinh là đứa trẻ ngoan, đó chịu đựng những gì mới mài giũa thành bộ dạng . Nếu con rảnh, hãy năng tới thăm , , thích con chuyện với đấy."
Dung Tuyên nảy sinh hứng thú, ghé sát hỏi: "Mẹ, ?"
Dung mẫu nữa. Bà lặng lẽ chuỗi hạt Phật trong tay, hết hạt đến hạt khác, đầy ẩn ý : "Thế gian làm gì chuyện gì thể giấu giếm kín kẽ kẽ hở , giấu , con cũng chắc giấu ."
Bà dường như thấu điều gì đó, nhưng toạc , nhưng một chữ tình, quả thực khó giấu.
Dung Tuyên cảm giác ngượng ngùng vì thấu tâm tư: "Mẹ, con gì giấu cả."
Dung mẫu: "Chuyện vốn dĩ giấu , cũng nên giấu. Mẹ con bên ngoài nhiều việc làm, cũng suy đoán lung tung, chỉ là chớ làm trái bản tâm là . Đi , bận việc của con , , cần ngày nào cũng tới thăm ."
Bà tuy thích nhắc nhở Dung Tuyên, nhưng bao giờ gò bó nhất định ở mặt tận hiếu, xong dặn dò vài câu để rời .
Yên Niên công chúa và phò mã sắp đại hôn, cả kinh thành đều náo nhiệt theo, trong thời gian đó xảy một chuyện xen giữa lớn nhỏ. Hóa Nhữ Lăng quận vương Nạp Lan Xuân đào mộ trồng cây chuyện đó sớm truyền đến mức ai ai cũng , Thái hoàng thái hậu tin tiên hoàng báo mộng, đặc biệt gượng dậy từ trong cơn bệnh, chuyên môn triệu cung hỏi chuyện.
Nạp Lan Xuân chỉ thể kiên trì hươu vượn một hồi, lừa gạt Thái hoàng thái hậu, khi cung còn một đống ban thưởng. Có thể là hời còn khoe mẽ.
Chỉ là Thái hoàng thái hậu bệnh nặng già lú lẫn, Chu đế lú lẫn. Đặc biệt là Liễu phi dăm ba bữa ở mặt quẹt nước mắt một , lóc cho tổ tiên nhà , Chu đế liền Đông Lâm Hầu phủ nhất định vẫn nuốt trôi cơn giận .
Quyền thuật triều đình chú trọng đạo cân bằng, huống hồ địa vị của Đông Lâm Hầu phủ vô cùng quan trọng, Chu đế tránh khỏi trấn an vài phần. Ngài riêng tư triệu kiến Đông Lâm Hầu tại nội các, đặc biệt ban thưởng một đống đồ để làm vật trấn an.
"Đứa nhỏ nhà Trường Ninh hiểu chuyện, từ nhỏ hỗn chướng như . Có điều triều lấy hiếu trị thiên hạ, là tiên hoàng báo mộng, ngay cả trẫm cũng thể can thiệp, đành làm khó ái khanh . Trẫm mệnh Nạp Lan Xuân tại thành bắc đích trồng ngàn gốc cây, tông thất chúng nhân cầu phúc, cũng coi như một hình phạt lớn nhỏ."
Hoàng đế cho cung tỳ lui , nội các nhất thời chỉ còn hai bọn họ.
Đông Lâm Hầu tuy gần tuổi thiên mệnh, tóc mai sương trắng, nhưng đôi mắt vẫn tinh rạng rỡ. Ông là quân hầu, quen mặc giáp , trông vẻ khôi ngô cường tráng. Ông thấy lời gần như là hòa giải của hoàng đế, giơ tay hành lễ, lân giáp va chạm kêu leng keng: "Bệ hạ , vi thần tự đương tuân mệnh. Chỉ là Nhữ Lăng quận vương dùng lời báo mộng để lừa gạt quân thượng, thật đáng hận, chỉ phạt thành bắc trồng cây e là quá nhẹ."
Ông là sắt đá quyết tâm nhất định thu xếp Nạp Lan Xuân, lời lẽ tránh khỏi chút hùng hổ dọa .
Chu đế là một vị vua nhàn tản lười biếng, nếu cũng sẽ bỏ mặc hậu cung rộng lớn và triều chính quản, chạy tu tiên cầu đạo. Theo ngài thấy, đào mộ tổ tiên cũng chuyện gì lớn, phàm nhân túi da thối một bộ giữ làm gì, chẳng thà một mồi lửa đốt sạch cho xong. Hơn nữa Nạp Lan Xuân là phụng mệnh tiên đế trồng cây cầu phúc, là đứa con độc nhất của bào duy nhất, trừng phạt nhỏ để răn đe là , lẽ nào còn thực sự c.h.é.m g.i.ế.c thành.
Chu đế nghĩ đến Đông Lâm Hầu phủ ngày càng quyền thế lộng hành, trong lòng chút bất mãn, nhíu mày, bằng giọng rõ cảm xúc: "Sao, cần trẫm mệnh đưa cho ái khanh một cái cuốc, ái khanh cũng đào mộ tổ tiên nhà Nạp Lan lên ?"
Đông Lâm Hầu cúi đầu: "Vi thần dám."
Chu đế : "Đã là dám, chuyện liền bỏ qua, cho phép nhắc nữa. Ngươi cũng là bậc trưởng bối, hà tất so đo với một đám tiểu bối, vụ án mà Kinh triệu doãn đều phán vô tội, trẫm còn thể lật nhắc ?"
Ngày đó công đường biện bác, Chu đế cũng qua, lời Dung Tuyên coi như chọc trúng tâm tư đế vương. Đất gầm trời , nơi nào đất của vua, dân sống mặt đất , ai dân của vua. Liễu gia dù quyền thế ngập trời thế nào, cũng là thần t.ử của Triệu gia, Thái thượng hoàng đừng trồng hai cái cây đất nhà , dù tiểu một bãi cũng là lẽ đương nhiên, từ khi nào đến lượt Liễu gia mặt nhảy dựng lên .
Có điều một chuyện thực sự trưng cầu ý kiến của Đông Lâm Hầu một chút.
Chu đế từ trong đống tấu chương bên tay rút một bức thư của sứ thần nước Yến, nhẹ nhàng ném lên bàn: "Năm đó nước Yến chiến bại, đưa trữ quân tới làm con tin 7 năm, tính toán ngày tháng, Yến thái t.ử tới Thịnh Kinh 6 năm . Thừa tướng nước Yến thư, đón về Yến, ái khanh xem..."
Đông Lâm Hầu ánh mắt tối sầm, dứt khoát từ chối: "Bệ hạ, vạn vạn thể!"
Chu đế ngay ông đồng ý, khỏi chút đau đầu, đưa tay xoa xoa thái dương: "Trẫm ngươi vì chuyện con trai độc nhất trận vong mà trong lòng phục, chỉ là năm đó hai nước cũng ký kết minh ước nghị hòa, 7 năm thả Cơ Phàm về Yến, trẫm tiện nuốt lời."
Đông Lâm Hầu ngài nhắc tới chuyện con trai độc nhất trận vong, vô thanh c.ắ.n chặt răng, rũ mắt trầm giọng : "Vi thần vì tư thù cá nhân, mà là vì đại Chu mà suy nghĩ. Yến đế hiện giờ tuổi già, con cái gối lẫn lộn, vì vị trí trữ quân mà tranh giành dứt. Cơ Phàm tâm tư thâm trầm, vi thần trí kế quyền mưu của là nhất trong các hoàng t.ử đại Yến, nếu thả về nước, chẳng khác nào thả hổ về rừng, xin bệ hạ tam tư!"
Một kẻ ngu ngốc đăng cơ ở nước Yến, vẫn hơn một kẻ tuyệt đỉnh thông minh đăng cơ ở nước Yến.
Chu đế vốn dĩ cảm thấy Cơ Phàm tâm tư thâm trầm, nhưng Đông Lâm Hầu , cũng cảm thấy Cơ Phàm dường như đơn giản. Dù thể ẩn nhẫn ẩn nấp ở dị quốc nhiều năm, riêng tâm tính tuyệt đối thường : "Vậy trẫm nên hồi đáp sứ thần nước Yến thế nào, thể cưỡng ép giữ , như e là mất phong độ nước lớn."
Chu đế chính là tai mềm, khác gì ngài tin nấy. Đông Lâm Hầu thấy khuyên động ngài, cúi đầu ôm quyền : "Thời hạn 7 năm vẫn tới, hiện giờ đón Yến thái t.ử về cung e là quá sớm. Nước Yến nghỉ ngơi dưỡng sức nhiều năm, ai cũng bọn họ khai chiến xâm phạm , tóm tuyệt đối thể thả về Yến."
Ông hết cái mũ lớn đến cái mũ lớn khác chụp xuống, Chu đế lẽ nào ứng thuận, giơ tay phất phất tay áo: "Trẫm , sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, giờ giấc còn sớm, ái khanh lui xuống ."
Đông Lâm Hầu liếc ngài một cái, đành chắp tay rút khỏi nội các, khi tới cửa điện bên ngoài vặn thấy hai tên đạo sĩ râu dài bưng hộp đan d.ư.ợ.c . Biết là thần côn dâng t.h.u.ố.c trường sinh cho Chu đế, khỏi lạnh một tiếng.
Tiểu thái giám dẫn đường đưa ông về phía cửa cung, Đông Lâm Hầu nghĩ tới điều gì, lên tiếng hỏi một câu: "Liễu phi nương nương dạo khỏe ? Bát hoàng t.ử khỏe ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-175-dong-lam-hau-nguy.html.]
Tiểu thái giám khom đáp: "Nương nương và tiểu hoàng t.ử sự đều an."
Đông Lâm Hầu nheo mắt: "Vậy Hoàng hậu nương nương thì ?"
Tiểu thái giám quanh nhất vòng, hạ thấp giọng : "Song t.h.a.i vốn dễ, Hoàng hậu nương nương từ năm xưa sinh hạ Thái t.ử và Công chúa, cơ thể để mầm bệnh. Mấy ngày trúng gió, liền luôn giường bệnh, trông cũng chỉ mạnh hơn Thái hoàng thái hậu một chút."
Một vị hoàng đế đắm chìm việc tu tiên cầu đạo, một vị hoàng hậu như đèn lồng giấy, hèn chi Liễu gia ngày càng lộng quyền. Đông Lâm Hầu ngước mắt lên bầu trời, thấy mây đen đè nặng, thầm nghĩ đến lúc nên đổi một chút .
Thiên hạ bức tường nào lọt gió, chuyện nội các hôm nay nhanh chóng truyền tới tai Cơ Phàm. Lúc đó y đang luyện tiễn trong viện, đột nhiên tin Đông Lâm Hầu cố ý cản trở việc về Yến, trực tiếp giương cung lắp tên, kèm theo tiếng xé gió "vút" một tiếng b.ắ.n xuyên qua tấm bia đằng xa.
Thế tiễn mạnh mẽ, đầu tên lún sâu bia, chỉ lông đuôi là vẫn đang rung động kịch liệt.
Phó tướng lộ vẻ lo lắng, nhíu mày hạ thấp giọng : "Điện hạ, phía Thái hậu truyền tới tin tức, Tam hoàng t.ử ý đoạt vị, vả xâm phạm Chu quốc đoạt đất cũ, bảo ngài nghĩ cách sớm ngày trở về. Nếu đến lúc hai nước khai chiến, chúng e là xử cảnh khó xử."
Cơ Phàm dùng đầu ngón tay móc lấy dây cung, từ từ kéo thành thế trăng tròn, dây cung vì căng đến cực hạn, phát một trận âm thanh khiến ê răng. Y từ từ nheo mắt, trong ánh mắt lưu lộ sát cơ lạnh lẽo, chỉ nhạt giọng năm chữ ——
"Tiên tru Đông Lâm Hầu." (Trước tiên g.i.ế.c Đông Lâm Hầu)
Chẳng bao lâu , chuyện Yên Niên công chúa và phò mã Yến Phượng Thần đại hôn truyền khắp các nước, thể là hỷ sự thịnh thế. Hoàng thượng và Hoàng hậu ban xuống của hồi môn, lễ vật kéo hết xe đến xe khác, đúng là 10 dặm hồng trang chân chính.
Dung Tuyên vốn định cùng Cơ Phàm tới hiện trường tiệc cưới xem náo nhiệt, nhưng ngờ Nạp Lan Xuân tìm tới cửa , trực tiếp lôi kéo tới công chúa phủ, mỹ danh là phúc cùng hưởng.
"Hoàng đế coi như bỏ vốn liếng lớn, ngay cả Xuân Sơn Hàn Tuế trân tàng trong cung cũng ban xuống ba vò. Đó là mỹ tửu 100 năm, thường xem mà thấy, gì cũng uống cho đời, chớ chiếu cố ngươi."
Dung Tuyên thầm nghĩ rượu thời cổ đại nồng độ thể cao đến mức nào. Hắn trong xe ngựa thong thả lắc lắc quạt, vì hôm nay là tham gia tiệc cưới, hiếm khi mặc một bộ cẩm bào đai ngọc màu xanh nhạt, khá ý vị "mạch thượng nhân như ngọc, công t.ử thế vô song". "Nghe , ngươi Hoàng thượng đuổi thành bắc trồng cây?"
Nạp Lan Xuân: "Đừng nhắc nữa, xui xẻo! Ta về còn đ.á.n.h cho một trận, m.ô.n.g giờ còn khỏi hẳn. Trong cung tới hai tên thái giám c.h.ế.t tiệt âm dương quái khí, ngày nào cũng chằm chằm lên núi trồng cây, 1 ngày mười gốc, trồng suốt 100 ngày đấy!"
Dung Tuyên thầm nghĩ đây là chuyện mà, hậu thế nếu biên soạn lịch sử trồng rừng, nhất định một phần công lao của Nạp Lan Xuân, chuyển sang nhắc tới một chuyện khác: "Ta và công chúa vốn quen , đường đột tới tiệc cưới, liệu lắm ?"
Nạp Lan Xuân: "Sợ cái gì, mèo mả gà đồng ở tiệc cưới nhiều lắm, ai quản chúng chứ. Những đại thần trong triều chỉ phái vãn bối , đều là một đám con em chơi bời lêu lổng, góp vui thôi, ngươi tưởng là hoàng đế lên triều, còn đối chiếu danh tính từng một chắc?"
Dung Tuyên hỏi: "Yến thái t.ử cũng chứ?"
Nạp Lan Xuân: "Đương nhiên , là chủ t.ử của Yến Phượng Thần, thì ai ."
Trong lúc chuyện, xe ngựa tới công chúa phủ. Chỉ thấy trạch viện rộng rãi xa hoa, bốn phía chăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt. Nạp Lan Xuân và Dung Tuyên bước xuống xe ngựa, mệnh khiêng hạ lễ đưa cho quản gia kiểm kê, lúc mới nghênh ngang .
Khéo làm , Cơ Phàm tới bọn họ một tuần . Lúc Dung Tuyên , chỉ thấy y giữa bàn rượu, cầm chén hàn huyên với chúng thần, bên môi mang theo nụ nhàn nhạt, khiến bắt bẻ sai nào.
Người cũng bỏ bộ đồ trắng mặc, chuyển sang một bộ trang phục hoàng tộc nước Yến, cũng vặn là màu xanh lam.
Nạp Lan Xuân thấy cảm thán một câu: "Ngươi Yến thái t.ử thật là bình tĩnh, sứ thần nước Yến đón về nước, Đông Lâm Hầu ngăn trở. Ta mà là thì tức c.h.ế.t , làm còn nổi."
Dung Tuyên khựng , đó nhớ trong nguyên tác dường như thực sự chuyện như , ánh mắt phức tạp rơi Cơ Phàm, lơ đãng hỏi: "Sao, ngươi đang bất bình ?"
Nạp Lan Xuân gãi gãi đầu: "Ta chỉ cảm thấy rời xa quê hương thật đáng thương. Ta rời xa mấy ngày nhớ chịu , rời 7 năm, chắc hẳn cũng là nhớ cha , hoàng đế cứ giữ mãi cho về là chuyện gì chứ."
Hắn là xích thành hiếm trong hoàng thất, chỉ là trong nguyên tác vì Thái t.ử và Liễu gia đấu đá, đó c.h.ế.t tay Đông Lâm Hầu, trở thành vật hy sinh của triều chính.
Dung Tuyên vỗ vỗ vai , gì đó, nhưng thế nào, chỉ đành : "... Chuyện thế gian nhiều chuyện là bất do kỷ, ngươi sẽ hiểu thôi... Có điều lẽ hiểu mới là chuyện , ngươi cứ mãi như cũng tệ."
Cơ Phàm vô tình ngước mắt, vặn thấy Dung Tuyên đang cách đó xa chuyện với Nhữ Lăng quận vương. Ánh mắt rơi bàn tay đang khoác vai bá cổ , dấu vết nheo mắt , thầm nghĩ Dung Tuyên xuất hiện ở đây?
"Nhữ Lăng tiểu quận vương ——"
Bên tai Dung Tuyên bỗng nhiên vang lên một giọng quen thuộc, theo bản năng theo tiếng , thấy Cơ Phàm đang chắp tay về phía bên , theo phản xạ rụt cái vuốt đang đặt vai Nạp Lan Xuân về.
#C.h.ế.t tiệt, bắt quả tang thế #
Cơ Phàm từ khi kinh, ít khi tranh đấu với khác, thỉnh thoảng cũng sẽ cùng con em quý tộc ngoài săn b.ắ.n uống rượu, cho nên giao tình với Nạp Lan Xuân cũng coi như tệ. Y Dung Tuyên, ánh mắt rơi Nạp Lan Xuân mỉm : "Tiểu quận vương, lâu gặp, dạo khỏe ?"
Nạp Lan Xuân xua tay: "Khỏe cái gì mà khỏe, cũng thôi... , giới thiệu với ngươi một chút, đây là Dung Tuyên Dung công tử, ngày tỷ võ chiêu đó các ngươi còn từng giao thủ đấy."
Cơ Phàm nhàn nhạt "ồ" một tiếng: "Hóa là Dung công tử, cô nhớ ngươi, thiếu niên tài, kiếm thuật siêu quần, quả thực khác biệt."
Dung Tuyên bộ dạng của Cơ Phàm là y nhất định ghen , thấy bốn phía ai chú ý tới đây, như nhếch môi, đầy ẩn ý : "Tại hạ cũng nhớ Thái t.ử điện hạ, khí độ bất phàm, thấy là quên cả trần tục, quả thực là tuyệt sắc hiếm đời."
Nạp Lan Xuân hiểu bọn họ đang gì, tuy đều là những từ ngữ khen ngợi , nhưng càng càng thấy đúng vị nhỉ? Đặc biệt là Dung Tuyên, giống như đang trêu ghẹo ?
Cơ Phàm trong lòng thầm mắng mồm mép trơn tru, vô cảm liếc Dung Tuyên một cái, đó mượn cớ tửu lượng kém, tới sương phòng dành cho tân khách nghỉ ngơi.
Nạp Lan Xuân từ đĩa trái cây bên cạnh bốc một nắm lạc, chia cho Dung Tuyên một nắm, từng hạt từng hạt ném miệng, chằm chằm bóng lưng Cơ Phàm nghi hoặc lên tiếng hỏi: "Ơ, , ngươi chọc giận ?"
Dung Tuyên hỏi ngược : "Ta chọc giận? Ta từng chữ từng câu đều đang khen , chỗ nào chọc giận chứ?"
Nói xong hỏi: "Phò mã công chúa tới, sương phòng ở , một lát."
Nạp Lan Xuân nghi hoặc nhíu mày: "Vừa tới , ngươi cũng tửu lượng kém?"
"Ta thắng nổi lạc," Dung Tuyên khẽ huýt sáo một tiếng, trực tiếp ném nắm lạc trong tay lòng , "Ta một cái bệnh cũ, thấy khác ăn lạc là thấy chóng mặt."
Hắn xong cũng hỏi Nạp Lan Xuân, tìm một gia đinh hỏi đường, trực tiếp tới sương phòng nơi Cơ Phàm đang ở. Hộ vệ ở cửa cũng nhận dặn dò , hề ngăn cản .
Dung Tuyên tránh né đẩy cửa phòng, liền thấy Cơ Phàm đang bên bàn tự rót , tùy ý kéo một chiếc ghế thấp bên cạnh, hứng thú hỏi: "Giận ?"
Cơ Phàm liếc một cái: "Đã cô sẽ giận, còn cùng khác khoác vai bá cổ?"
Dung Tuyên tiện là nhớ tới kết cục của trong nguyên tác, trong lòng chút bùi ngùi nhất thời cảm thán, cân nhắc một lát mới hỏi: "Ta Đông Lâm Hầu ở mặt Thánh thượng ngăn trở chuyện ngươi về Yến?"
"Trong dự liệu."
Cơ Phàm rũ mắt nhấp một ngụm nước , nhếch môi khẽ một tiếng : "Một cản, liền g.i.ế.c một , 10000 cản, liền g.i.ế.c 10000 , g.i.ế.c đến cuối cùng, liền ai dám cản nữa."
Y tuy cảm xúc d.a.o động, nhưng hắc hóa độ lặng lẽ tăng lên 3%, thể thấy trong lòng vẫn mang theo sự u ám. Gần 7 năm ẩn nhẫn ẩn nấp, ai thể nhẹ nhàng buông xuống.
Dung Tuyên thấy trong lòng bỗng nhiên khẽ nhói một thoáng, đó là một cảm giác tinh vi, tính là đau, nhưng xua . Hắn dốc sức phớt lờ cảm giác đó, đưa tay kéo Cơ Phàm lòng , giống như đây tai tóc chạm , ôm y thật chặt thật chặt, thở dài một tiếng : "Ngươi dù cũng nhớ kỹ, cô một , dù làm gì, đều giúp ngươi."
Cơ Phàm trong lòng hẳn là cực hận. Nước Yến lúc nếu trưng binh xâm phạm, chẳng khác nào coi y như quân cờ bỏ rơi, đặt an nguy của y thế màng. Mà Chu quốc hủy bỏ minh ước, đối với con đường về Yến của y thêm nhiều ngăn trở, thực sự là tiến thoái lưỡng nan.
【 Đinh, mời túc chủ chú ý, phản phái hắc hóa độ giảm xuống còn 49% 】
Cơ Phàm thấy lời Dung Tuyên , hiểu , cảm giác cô tịch bao trùm nhiều năm trong lòng bỗng nhiên nhạt . Y ngước mắt về phía Dung Tuyên, ánh mắt đen láy dịu một thoáng, miệng vẫn : "Ngươi thích nhất là dối lừa , ai ngươi lời thật ?"
Dung Tuyên hôn y một cái: "Lừa ngươi là rùa đen vương bát đản, ?"
Hắn hôn một cái liền rời , ai ngờ bỗng nhiên giữ chặt gáy, ép hôn sâu xuống. Đầu lưỡi Cơ Phàm linh hoạt mềm mại vô cùng, y quấn quýt lấy môi răng Dung Tuyên, trăm phương ngàn kế trêu chọc, cuối cùng thở lúc mới từ từ tách , một sợi chỉ bạc mập mờ cũng kéo đứt .
Cơ Phàm hôn Dung Tuyên một cái, thấp giọng : "Ngươi vốn dĩ chính là rùa đen vương bát đản."
Dung Tuyên nhướn mày: "Sao, ngươi cắm sừng ?"
Bọn họ nếu kết hôn , Cơ Phàm chính là bên trong hôn nhân, quyền yêu cầu bồi thường.
Cơ Phàm thẳng hình, liếc một cái: "Ngươi đúng là thật dám nghĩ."
Dung Tuyên cũng trêu y nữa, bỗng nhiên nhớ tới chuyện hôm qua, từ trong lòng lấy một bức thư đưa cho Cơ Phàm, đem chuyện nguyên văn kể cho y một : "Ta nhớ tên khất cái đó má nốt ruồi đen, nam tử, ngoài 20 tuổi. Ngươi giúp tìm một chút, nếu cha e là ngủ yên giấc ."
Ai ngờ Cơ Phàm xong diễn biến câu chuyện, nhàn nhạt nhướn mày: "Vậy thì cần đoán nữa, vụ án bạc cứu tế Tĩnh Châu là do Đông Lâm Hầu chỉ thị, Chân Nguyên Trọng năm đó chính là của ông phái diệt khẩu, trốn thoát một gia bộc võ công. Tên khất cái huyết thư của Chân Nguyên Trọng, nghĩ hẳn chính là tên gia bộc trốn thoát đó ."
Dung Tuyên nhíu mày: " tại đưa chứng cứ cho con?"
Cơ Phàm , thầm nghĩ Dung Tuyên cũng lúc phạm sai lầm: "Vụ án bạc cứu tế Tĩnh Châu, tất cả quan liên quan đều xử trảm diệt khẩu, chỉ cha ngươi trốn thoát . Hắn một tên khất cái nhỏ bé, tự nhiên sức lật vụ án, nhưng giữ bức thư là một mầm họa, chẳng thà đem củ khoai lang nóng bỏng tay ném cho các ngươi, cũng coi như tận chút tâm lực cuối cùng đối với Chân gia. "
Cơ Phàm xong suy đoán: "Hắn là gia bộc của Chân Nguyên Trọng, ở Tĩnh Châu từng gặp cha ngươi, tất nhiên rõ tính tình con ông . Tờ lệnh truy nã hẳn là ý đe dọa, trái , đang tỏ ý . Sao, ngươi tra vụ kiện ?"
Dung Tuyên vài phần ý vị ngoài lời : "Sao, ngươi cũng đang tra?"
Cơ Phàm thốt lời kinh : "Không chỉ cô, Triệu Tố cũng đang âm thầm điều tra."
Nói tóm , tính cả Dung Tuyên và Cơ Phàm, cộng thêm bên phía Thái tử, hiện giờ tổng cộng ba nhóm đều đang âm thầm điều tra vụ án bạc cứu tế Tĩnh Châu, mượn chuyện để làm thịt Đông Lâm Hầu.