(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 158: Không Được Cười Đùa Với Nữ Tử Khác
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:09:16
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôi làng bọn họ ở cực kỳ hẻo lánh, lưng tựa núi rừng. Sau khi màn đêm buông xuống, một vầng trăng bạc treo cao bầu trời, thấp thoáng còn thể thấy tiếng sói hú truyền đến từ đằng xa, vô tình tăng thêm vài phần thương lương cô tịch.
Dung phu nhân đặt một bức tượng Phật ở giữa chính đường, mỗi ngày đều quỳ tượng Phật thành tâm tụng kinh. Sức hạn, bà nên dùng cách nào mới thể cứu phu quân đang giam cầm trong ngục tối, vì đành gửi gắm hy vọng thần Phật.
Dung Tuyên thấy giờ lành còn sớm, tới khẽ gọi bà một tiếng: “Mẫu , để con đỡ về phòng nghỉ ngơi.”
Dung phu nhân lặng lẽ mở mắt. Đôi lông mày của bà cực , Dung Tuyên cũng thừa hưởng từ bà, chỉ tiếc mắt phủ một lớp màng trắng nhạt, vô tình hiện vài phần ảm đạm: “Con ngủ , nương ở một một lát, phòng ngủ xa, sẽ ngã .”
Dung Tuyên bà là vì chuyện Dung Chính Thanh sắp xử trảm mà tâm thần bất định, nhưng bọn họ quyền thế, dù cứu cũng vô kế khả thi.
Dung phu nhân thấy động đậy, mở miệng khuyên: “Đi ngủ , sáng mai tiếng gà gáy nhớ dậy luyện kiếm, ngủ nướng.”
Bà thì dịu dàng, thực chất nghiêm khắc. Dung Tuyên mỗi ngày luyện kiếm nếu xảy sai sót hoặc dậy muộn, liền trung bình tấn một canh giờ, gì cũng xong.
Dung Tuyên từng nếm mùi đau khổ, tự nhiên dám kháng lệnh: “Mẫu , con về phòng .”
Dung phu nhân nhắm mắt gật đầu, nghĩ tới điều gì, đột nhiên lên tiếng dặn dò: “Vị công t.ử thương trong phòng con nhớ chăm sóc kỹ lưỡng, y là Khanh tử, con tuyệt đối hành vi lỗ mãng.”
Dung Tuyên bà sợ khinh phù lãng đãng, mạo phạm Cơ Phàm, đành thấp giọng : “Mẫu yên tâm, đêm nay con ở trong phòng sách, nhất định sẽ cẩn thận chăm sóc y.”
Dung phu nhân gật đầu, lúc mới cho phép về phòng.
Cơ Phàm mấy ngày nay trọng thương hôn mê bất tỉnh, Dung Tuyên đều bò bàn mà ngủ. Hắn đẩy cửa phòng, thấy Cơ Phàm giường vẫn ngủ, thuận miệng hỏi một câu: “Sao ngươi còn nghỉ ngơi?”
Cơ Phàm vẫn luôn cố gắng nhớ là ai, tuy nhiên chẳng thu hoạch gì, càng nghĩ càng đau đầu. Y ngẩng đầu Dung Tuyên, khuôn mặt trắng bệch ánh nến chiếu rọi rốt cuộc cũng thêm vài phần ấm áp, mím môi, do dự lên tiếng: “Bên ngoài hình như tiếng sói hú...”
Dung Tuyên tới bàn sách xuống, cảm thấy chuyện bình thường: “Gần đây là núi, đương nhiên sẽ tiếng sói hú.”
Nói chừng còn thể thấy hổ lớn chứ.
Hắn dứt lời cúi đầu lật vài trang sách, nhưng mãi thấy Cơ Phàm trả lời, chậm chạp phản ứng điều gì đó, ngước mắt đối phương, giọng điệu đầy vẻ khó tin hỏi: “Chẳng lẽ ngươi sợ tiếng sói hú ?”
“...”
Cơ Phàm gì, đầu ngón tay vô thức nắm chặt cửa tay áo, nên thừa nhận phủ nhận.
Dung Tuyên thấy mí mắt giật giật, khỏi rơi trầm tư, thầm nghĩ mất trí nhớ đối với một ảnh hưởng lớn đến ? Hắn dậy tới bên giường xuống, bất động thanh sắc quan sát Cơ Phàm, chút nghi ngờ mặt tráo đổi .
Cơ Phàm thấy Dung Tuyên chằm chằm , kìm mà run rẩy hàng mi, kéo theo bóng râm mặt cũng như cánh bướm vỗ cánh mà động đậy. Y rũ mắt xuống, đáy mắt tuy còn sự sắc bén và phòng như lúc mới tỉnh , nhưng vẫn là một mảnh u ám thể thấu, giữa lông mày một nốt ruồi chu sa đầy phong tình yêu dị: “Ngươi làm gì?”
Dung Tuyên khẽ một tiếng, vẫn sửa tính tình thích trêu chọc khác, hạ thấp giọng hỏi ngược : “Ta tự nhiên là thấy ngươi nên mới , nào, ?”
Cơ Phàm im lặng một lát, đó nghiêng đầu dời tầm mắt , thấp giọng : “... Ngươi là phu quân của , tự nhiên thể .”
“?!!”
Dung Tuyên ho . Sớm thế hôm nay nên ngứa mồm trêu chọc Cơ Phàm, đối phương bây giờ là những thứ khác nhớ, chỉ nhớ rõ hai chữ “phu quân”. Khổ nỗi Dung Tuyên là theo chủ nghĩa độc , đối với hai chữ dị ứng thần kinh.
“Ta nữa, ngươi ngủ .”
Dung Tuyên vẫn cảm thấy xem 《 Chu Luật 》 an hơn, tuy nhiên kịp dậy Cơ Phàm nắm lấy cổ tay. Đối phương từng học võ công, hơn nữa còn thấp, dù đang trọng thương cũng vài phần khí lực: “Ngươi ngủ ở ?”
Dung Tuyên cúi đầu bàn tay y đang nắm lấy : “Tự nhiên là bàn.”
Cơ Phàm thấy chỉ tán tận bạc trắng để chữa bệnh cho , còn ngày ngày gục xuống bàn mà ngủ, trong lòng đột nhiên dâng lên chút cảm xúc khác lạ. Ban đêm se lạnh, do dự một lát, khẽ vén một góc chăn: “Qua đây ngủ , ngươi và dù cũng là phu thê...”
“Khụ khụ khụ khụ khụ!”
Dung Tuyên sắp chính làm cho sặc c.h.ế.t, ho đến đỏ mặt tía tai, xua tay lia lịa: “Không , ngủ bàn là , ngủ bàn là .”
Tiểu Long Nữ ở trong cổ mộ bao nhiêu năm còn ngủ dây thừng , một đại nam nhân ngủ vài ngày bàn thì đáng là bao.
Cơ Phàm khẽ nhíu mày: “Chẳng lẽ ngươi cả đời đều ngủ bàn ?”
Dung Tuyên đương nhiên , nhưng... nhưng vì nhiều cái nhưng, thực sự thể ngủ cùng Cơ Phàm: “Hôm nay mua ngươi về làm vợ chỉ là lời đùa, cần coi là thật.”
Dung Tuyên dứt lời bất động thanh sắc rút tay , Cơ Phàm đột ngột nắm chặt. Vì lực đạo quá lớn, thậm chí chút đau, chỉ thấy đối phương ánh mắt âm trầm, từng chữ một: “Ngươi vứt bỏ ?”
Dung Tuyên ngẩn , phản ứng vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên là .”
Bỏ rơi trẻ em thiểu năng là phạm pháp đấy, phạt tù thời hạn 5 năm, cải tạo giam giữ hoặc quản chế. Hắn là một công dân tuân thủ pháp luật, tuyệt đối sẽ luật mà phạm luật.
Hơn nữa...
Ánh mắt Dung Tuyên rơi khuôn mặt tinh khiết tì vết của Cơ Phàm, rốt cuộc nhịn , dùng đầu ngón tay khẽ quét qua bên má đối phương, giọng điệu nghiêm túc pha chút ý : “Ngươi sinh đẽ thế , nỡ vứt bỏ ngươi chứ?”
“...”
Cơ Phàm chỉ cảm thấy bên má truyền đến một cảm giác ngứa, khẽ khựng , rốt cuộc chậm chạp buông tay Dung Tuyên . Vừa vặn lúc , bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng sói hú xa xăm, sắc mặt Cơ Phàm trắng bệch, chút chật vật trốn góc tường.
Dung Tuyên nhướng mày: “???”
Hắn nhớ Bắc Yến lạnh giá, nhiều nuôi tuyết lang, Cơ Phàm còn sợ tiếng sói hú?... Chẳng lẽ lúc nhỏ từng sói cắn?
Dung Tuyên nghĩ đến đây, càng nghĩ càng thấy khả năng. Hắn đưa tay kéo kéo Cơ Phàm đang quấn trong chăn, tránh cho y ngạt c.h.ế.t, đầy hứng thú : “Ngươi sợ cái gì, sói cũng chạy qua đây .”
Cơ Phàm từ trong chăn lộ một đôi mắt, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Y vốn là đôi mắt hồ ly xếch lên, lúc vì hoảng hốt mà mở to, tròn xoe chút giống mắt hạnh, im lặng lộ vẻ cảnh giác: “Đã thể thấy tiếng sói hú, chứng tỏ nó ở ngay gần đây, ngươi nó sẽ chạy qua đây?”
Xưa nước Kỷ lo trời sập, nay nước Yến sợ sói hú. Xem con chỉ cần mất trí nhớ, bất kể đây thông minh thế nào, đều sẽ trở nên ngốc nghếch.
Dung Tuyên nghiêm túc nghi ngờ Cơ Phàm nãy ngủ cùng y là vì y sợ sói. , bẩm sinh là làm hộ hoa sứ giả. Dung Tuyên tung cuốn sách trong tay lên trung hai cái, đó chộp lấy, nửa thật nửa giả : “Chạy qua đây thì , từng luyện võ công, nó tới cũng đ.á.n.h đuổi .”
Cơ Phàm thử thăm dò hỏi: “Thật ?”
Dung Tuyên: “Thật.”
Cơ Phàm dường như yên tâm hơn chút, do dự một lát, rốt cuộc chậm rãi chui khỏi chăn. Dung Tuyên nghiêng bên cạnh giường, dùng tay chống đầu, liếc y : “Ngươi ngủ , ở bên cạnh bầu bạn với ngươi.”
Trên thế giới nếu chỉ còn 10 , chín rưỡi đều thoát khỏi sự dịu dàng chu đáo của Dung Tuyên.
Cơ Phàm gì, thấy Dung Tuyên bắt đầu cúi đầu sách, trong lòng vô tình an hơn nhiều. Nhìn một lát, lúc mới từ từ nhắm mắt ngủ.
Góc bàn đặt một ngọn nến, sớm cháy quá nửa. Theo thời gian trôi qua, lặng lẽ cháy hết đoạn cuối cùng. Ánh nến vụt tắt, bốc lên một làn khói xanh, mà ánh sáng trong phòng cũng đột nhiên tối sầm xuống.
Dung Tuyên vặn xong trang cuối cùng của cuốn 《 Chu Luật 》. Hắn thấy nến tắt, mệt mỏi nhắm mắt bóp bóp sống mũi, ngáp một cái.
Cơ Phàm ngủ say. Y thấy bên cạnh vang lên một trận động tĩnh sột soạt, lặng lẽ mở mắt, bất thình lình đối diện với khuôn mặt phóng đại đang tiến gần của Dung Tuyên, đồng t.ử co rụt một chút.
Trên giường thực sự quá thoải mái, Dung Tuyên lười động đậy. Hắn tựa phía bên gối, mượn ánh trăng nhạt nhòa đ.á.n.h giá khuôn mặt Cơ Phàm, cũng lên tiếng.
Cơ Phàm nhịn lên tiếng hỏi: “... Ngươi làm gì ?”
Dung Tuyên lời nào.
Cơ Phàm khựng : “Sao ngươi để ý đến ?”
Dung Tuyên rốt cuộc mở miệng, là cố tình học theo tiếng sói hú: “Gâu u u u u ~~~”
Cơ Phàm: “...”
Cơ Phàm đang cố tình trêu chọc , thầm nghĩ Dung Tuyên cứ mãi đắn như , nhưng ghét. Y bất động thanh sắc nhích phía trong giường một chút, nhường một trống cho Dung Tuyên: “Bên ngoài lạnh, ngươi lên đây ngủ .”
Dung Tuyên : “Ngươi sợ là đăng đồ t.ử ?”
Trong lòng Cơ Phàm cảm thấy giống, rũ mắt xuống, giọng điệu bình thản : “Ngươi dù viên phòng, cũng đợi khỏi hẳn vết thương tính , hơn nữa ngươi và là phu thê, chung chăn chung gối cũng...”
“Khụ khụ khụ khụ khụ!”
Dung Tuyên sớm muộn gì cũng Cơ Phàm làm cho sặc c.h.ế.t, vội vàng giơ tay ngắt lời y: “Ngươi đừng nữa, ngủ lên là chứ gì, nhưng ngươi 10000 đừng cho nương .”
Cơ Phàm nghi hoặc nheo mắt: “Tại thể cho bà ?”
Dung Tuyên: “Suỵt, tóm là thể cho bà .”
Cơ Phàm tuy hiểu tại , nhưng vẫn gật đầu, và chia một nửa giường cho Dung Tuyên. Dung Tuyên ngủ mấy ngày ghế lạnh, đột nhiên giường, thoải mái thôi, đại não nhanh chóng trở nên mơ màng, lâu liền mơ màng ngủ , cũng vì mà bỏ lỡ tiếng thông báo của hệ thống:
【 Đinh! Mời túc chủ chú ý, hắc hóa độ của phản diện giảm xuống còn 80%, hãy tiếp tục cố gắng nha ~ 】
Bên ngoài truyền đến một trận tiếng sói hú xa xăm, trong màn đêm vẻ tĩnh mịch mà hoang vu.
Cơ Phàm đưa tay, trong bóng tối khẽ kéo kéo tay áo Dung Tuyên: “Có sói.”
Dung Tuyên mơ mơ màng màng lật : “Sợ cái gì, nó tới cũng là tha , mau ngủ ...”
Hắn buổi tối ngủ thói quen ôm gối, tuy nhiên theo thói quen đưa tay sờ soạng, sờ thấy chiếc gối mềm mại, chỉ sờ thấy một hình ấm áp. Dung Tuyên phát hiện cảm giác đúng, liền thu tay , nhưng trong lòng vẫn trống rỗng thoải mái, ôm lấy đó một nữa.
Hắn mơ thấy giấc mộng gì, lầm bầm lầu bầu một hồi những lời rõ, đó liền còn động tĩnh gì nữa. Mà Cơ Phàm đột ngột ôm lấy, sống lưng một trận cứng đờ, qua hồi lâu mới dần dần thả lỏng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-158-khong-duoc-cuoi-dua-voi-nu-tu-khac.html.]
Thôi ...
Mình bây giờ là vợ , ôm một cái cũng .
Cơ Phàm nhắm mắt , cưỡng ép bản giấc ngủ, ngờ cũng ngủ .
Sáng sớm ngày hôm , khi trời còn sáng, Cơ Phàm một trận tiếng xé gió sắc bén ngoài viện làm cho tỉnh giấc. Y vốn cảnh giác, thấy động tĩnh liền lập tức mở mắt, đưa tay sờ một cái, thấy bên cạnh trống , sớm thấy bóng dáng Dung Tuyên nữa.
Sắc mặt Cơ Phàm biến đổi, lập tức dậy xuống giường, ôm vết thương về phía cửa. Lại thấy ngoài viện một nam t.ử áo trắng đang luyện kiếm cây phong đỏ, chính là Dung Tuyên. Mà Dung phu nhân thì một bên, lên tiếng chỉ dẫn chiêu thức của :
“Chiêu ‘Bế môn tạ khách’ con rốt cuộc vẫn chậm một chút, bằng tốc độ của phụ con, nhưng linh hoạt thừa, ngược thắng qua nhiều lắm.”
Dung phu nhân tuy bệnh về mắt, vật rõ, nhưng chỉ dựa âm thanh là thể phán đoán tốc độ và phương hướng kiếm của Dung Tuyên. Dung Tuyên đành đem chiêu thức nãy luyện một nữa, lúc mới khiến bà hài lòng.
Cơ Phàm thấy tiếng xé gió, còn tưởng bên ngoài xảy chuyện gì, ngờ là Dung Tuyên đang luyện kiếm. Y bất động thanh sắc buông lỏng tâm tình, cửa lặng lẽ nửa buổi, thầm nghĩ hóa thực sự võ công, lừa .
...
Cơ Phàm cúi đầu bàn tay , luôn một cảm giác quen thuộc khó tả, giống như...
Giống như y cũng từng luyện kiếm ?
“Ngươi tỉnh lúc nào thế, gọi một tiếng?”
Dung Tuyên luyện kiếm xong, ánh mắt vô tình liếc qua, phát hiện Cơ Phàm từ lúc nào cửa. Hắn thu kiếm bao tới, nhớ tới cảnh tượng sáng sớm tỉnh dậy ôm Cơ Phàm trong lòng, khó tránh khỏi cảm thấy chút kỳ quái, chỉ thể may mắn là tỉnh sớm phát hiện: “Ngươi rửa mặt , trong bếp nấu cháo, múc cơm cho ngươi.”
Dung phu nhân thấy tiếng động, mò tới. Tầm của bà mờ ảo, rõ dung mạo Cơ Phàm, chỉ thể lờ mờ thấy ngũ quan đoan chính và nốt ruồi đỏ giữa lông mày của đối phương, đoán chừng là một hậu sinh tuấn tú xinh .
Dung phu nhân tên họ Cơ Phàm, chỉ thể dùng công t.ử thế: “Vị công t.ử , thương thế của ngươi lành, xuống đất ?”
Cơ Phàm khựng , thấy chuyện là một phụ nhân khí độ ôn nhã, trong lòng đoán chừng đại khái là mẫu của Dung Tuyên, chậm chạp mở miệng: “Thương thế ngại, đa tạ...”
Y cũng kẹt ở cách xưng hô, do dự một lát, cuối cùng chọn cách xưng hô giống hệt Dung Tuyên: “Đa tạ mẫu quan hoài.”
“?”
Dung phu nhân ngẩn , vô thức về phía Dung Tuyên bên cạnh.
Dung Tuyên cũng ngây , cái dạy nha, vội vàng lùi : “Mẫu ... hai ... hai cứ , con múc cơm.”
Vì câu xưng hô của Cơ Phàm, lúc ăn cơm sáng, khí bàn cực kỳ quái dị. Dung Tuyên ghé sát tai Dung phu nhân, hạ thấp giọng giải thích: “Mẫu , y từ núi ngã xuống hỏng não , lẽ thần trí hỗn loạn, nhận nhầm .”
Dung phu nhân nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy Cơ Phàm đáng thương, thở dài một tiếng : “Lát nữa con lên trấn mời một đại phu một chút về xem cho y , nếu thể khôi phục trí nhớ, thì đưa y về nhà, tránh để cha lo lắng.”
Dung Tuyên gật đầu .
Cơ Phàm võ công trong , đem cuộc đối thoại của bọn họ hết tai. Y đối diện, ngước mắt Dung Tuyên, trực tiếp đ.â.m thủng mặt nạ hồ ly của : “Não hỏng, là ngươi mua về làm vợ mà.”
Dung Tuyên tay đang ăn cơm khựng , trong lòng thầm kêu hỏng bét, lưng lạnh toát, dám sắc mặt của Dung phu nhân nữa .
Mà Dung phu nhân nhớ tới đứa con trai của mấy ngày cẩn thận va đầu, khi tỉnh tính tình đại biến, ngay cả góa phụ họ Tống bán đậu phụ sát vách cũng trêu chọc vài câu, trong lòng đoán chừng e là Dung Tuyên đang năng bậy bạ.
Bà mò vỗ vỗ tay Cơ Phàm: “Tuyên nhi vốn nghịch ngợm, ngươi cần để bụng, nó nếu chỗ mạo phạm, ngươi cứ việc với . Một cái xưng hô thôi mà, ngươi nếu gọi mẫu thì cứ gọi , cũng thích đứa trẻ ngoan ngoãn như ngươi.”
Dung phu nhân chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ, cực kỳ từ ái. Cơ Phàm nhớ rõ mẫu giống bà , nhưng ghét cảm giác , thần hình hốt hoảng một lát, thấp giọng : “Đa tạ mẫu .”
Dung phu nhân : “Mau ăn cơm , ăn xong để Tuyên nhi lên trấn tìm đại phu xem thương thế cho ngươi.”
Cơ Phàm do dự một lát : “Con cũng cùng, ?”
Dung Tuyên vốn đang húp cháo, vô thức về phía y: “Thương thế của ngươi lành, đường núi lâu như , là cứ ở nhà nghỉ ngơi .”
Dung phu nhân : “Ta nhớ nhà Lưu đại gia một chiếc xe bò, lão vốn nhiệt tình, con hỏi xem thể mượn dùng một chút , nhớ đưa chút tiền bạc.”
Dung Tuyên cũng thấy lý, dù nơi thực sự hẻo lánh, đại phu chịu qua đây còn là vấn đề, là đưa Cơ Phàm đến y quán xem thì hơn. Người của Đông Lâm Hầu nhất thời chắc tìm thấy nơi , cải trang một phen mới lên phố là .
Ăn xong bữa sáng, Dung Tuyên lục tung rương hòm tìm một bộ quần áo vải thô đưa cho Cơ Phàm, hiệu cho y , ai ngờ Cơ Phàm chịu, nhíu đôi lông mày dài hẹp: “Tại ngươi mặc quần áo vải thô?”
Dung Tuyên thật: “Nhà nghèo, chỉ mua nổi một bộ quần áo vải thô, nhường cho ngươi mặc đấy.”
Cơ Phàm vô thức liếc những chiếc rương xếp trong góc: “Bên trong là gấm vóc lụa là, các mua nổi quần áo vải thô?”
Dung Tuyên: “Đó là quần áo nhà mặc từ hồi còn giàu , mẫu thể mặc thì cứ mặc, cần thiết tốn tiền mua thêm quần áo vải thô.”
Cơ Phàm vẫn nghĩ một chuyện: “Tại chỉ mặc, ngươi mặc?”
Dung Tuyên , đưa tay nâng cằm Cơ Phàm lên, đầu ngón tay khẽ mơn trớn khuôn mặt nhẵn nhụi của đối phương, hạ thấp giọng dỗ dành: “Tự nhiên là vì ngươi sinh đẽ, vạn nhất ác bá trúng cướp thì , chẳng là mất vợ ?”
Hắn chính là sửa cái thói thích trêu chọc mỹ nhân.
Cơ Phàm nghiêng đầu tránh , cho sờ: “Ngươi sờ mặt .”
Dung Tuyên ngẩn : “Tại ?”
Cơ Phàm thản nhiên ngước mắt, dù làm gì cũng bẩm sinh mang theo một loại khí thế và phong tình: “Ngươi vợ ngươi, ngươi tự nhiên chạm .”
Dung Tuyên ngờ Cơ Phàm thù dai như , nhưng một đại mỹ nhân sống động đặt ngay mắt mà trêu chọc, đối với mà thực sự quá đau khổ.
Cơ Phàm lạnh lùng bổ sung: “Cũng ngủ cùng , càng giống như đêm qua ôm ...”
Dung Tuyên vội vàng bịt miệng y , thầm nghĩ đúng là gặp khắc tinh . Lời nếu để Dung phu nhân thấy thì còn thể thống gì nữa, hạ thấp giọng lo lắng : “Tổ tông ơi, lời 10000 !”
Cơ Phàm gạt tay xuống, lạnh lùng hỏi ngược : “Vậy vợ ngươi ?”
Dung Tuyên gian nan do dự giữa mỹ sắc và đạo đức một lát, cuối cùng vẫn chọn cái : “Ngươi đương nhiên là vợ , nhưng đợi kiếm đủ tiền mới cưới ngươi, bây giờ chúng ... tương kính như tân, tương kính như tân ngươi hiểu ?”
Cơ Phàm gật đầu, tỏ ý hiểu.
Dung Tuyên thấy mới buông bàn tay đang bịt miệng y : “Ngươi mau quần áo , nếu chợ sớm tan thì chẳng còn gì náo nhiệt để xem .”
Cơ Phàm quần áo cũng tránh né Dung Tuyên, trực tiếp cởi đai lưng, trút bỏ lớp áo lụa . Mái tóc đen như thác đổ, rủ thẳng xuống tận thắt lưng, một khuôn mặt đến mức phân biệt nam nữ. Vai rộng eo thon, thấp thoáng thể thấy đường nét cơ bắp cường tráng, rõ ràng là thành thạo cung mã kỵ xạ. Hai điểm đỏ thắm mê phơi bày trong khí, tôn lên mái tóc đen nhánh vô tình làm lóa mắt .
Dung Tuyên bất động thanh sắc xoay , bắt đầu cúi đầu thầm học thuộc lòng Chu Luật.
Cơ Phàm thích ứng lắm với bộ quần áo vải thô , khi xong luôn cảm thấy chút kỳ quái. Y thấy Dung Tuyên lưng về phía , lầm bầm lầu bầu đang lẩm bẩm cái gì, trực tiếp tới mặt : “Ta xong .”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Dung Tuyên liếc y một cái, vẫn cảm thấy khuôn mặt Cơ Phàm chút quá nổi bật. Nhìn quanh bốn phía nhất vòng, từ trong chậu hoa bên cạnh bốc một nắm đất, đó đưa tay bôi hai nhát lên mặt y, bôi y thành một con mèo hoa: “Được , thế còn tạm .”
Cơ Phàm nhíu mày: “Tại bôi đen mặt?”
Dung Tuyên vẫn là câu đó: “Ngươi quá , cướp thì ?”
Cơ Phàm liếc một cái: “Ngươi cũng mà, ngươi bôi?”
#Hỗ trợ thổi phồng #
Dung Tuyên phủi phủi bụi tay: “Ta Khanh tử, bọn họ cướp về cũng chẳng để làm gì.”
Cơ Phàm nghĩ cũng đúng, miễn cưỡng chấp nhận tạo hình mới xám xịt của .
Dung Tuyên đưa Cơ Phàm sang nhà Lưu đại gia sát vách mượn xe bò, kết quả bọn họ vặn cũng lên trấn làm việc, thể cho nhờ nhất đoạn.
“Đều là hàng xóm láng giềng cả, tiền bạc gì chứ, cứ lên xe , chỉ sợ chật một chút. Ta đang định đưa Thuyên Trụ lên trấn tìm chút việc làm, sẵn tiện đưa Xảo Anh sang nhà cô thẩm nó ở vài ngày.”
Lưu đại gia tóc mai bạc phơ, đội một chiếc nón lá đan bằng tre, dáng vẻ một lão nông dân thật thà bản phận, đang phía đ.á.n.h xe. Mà xe bò cháu gái Xảo Anh và cháu trai lớn Thuyên Trụ của lão.
“Vậy thì đa tạ đại gia, làm phiền . Chỉ là mẫu dặn vô lễ, mấy văn tiền ngài cầm lấy uống , xin đừng từ chối.”
Dung Tuyên bất chấp sự từ chối của Lưu đại gia, nhét mấy văn tiền tay lão, đó kéo Cơ Phàm cùng lên xe bò, chen chúc cùng đám Thuyên Trụ.
Khéo làm , Dung Tuyên vặn cạnh Xảo Anh. Hắn thấy đối phương là một cô nương thanh tú, cúi đầu yên lặng lời nào, thói cũ tái phát, đầy hứng thú ghé sát :
“Cô nương năm nay phương linh bao nhiêu? Đã từng sách gì ? Biết chữ gì ?”
“Đóa hoa dại bên tóc cô nương thật , nhưng theo thấy, còn kiều diễm hơn hoa...”
“Cô nương hứa hôn , dung mạo cô nương tiêu chuẩn thế , nhất định tìm một đấng lang quân mới ...”
Xảo Anh che miệng thầm, cảm thấy Dung Tuyên chuyện thật thú vị. Tuy nhiên kịp trả lời, liền thấy Dung Tuyên Cơ Phàm một tay kéo tuột phía ngoài, giật nảy .
Cơ Phàm trực tiếp kéo xuống cạnh . Y mặt cảm xúc chằm chằm Dung Tuyên, nhíu mày vui, thở quanh nguy hiểm, lạnh lùng lên tiếng: “Ngươi là phu quân của , đùa với nữ t.ử khác.”
Giống như khắc sâu bản năng trong cơ thể, y lặng lẽ bóp lấy yết hầu Dung Tuyên, giọng trầm thấp: “Nếu ...”
Nếu thì ?
Cơ Phàm chữ “Sát” hiện lên trong đầu làm cho giật .