(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 111: Cô Gái Trong Gương

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:07:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

nhiều vây quanh cửa nhà Trần Bình Xuyên xem náo nhiệt. Ánh mắt Mạnh Chu Sơn lướt qua từng khuôn mặt hoặc xa lạ hoặc quen thuộc , cuối cùng chậm rãi dừng ở vị trí gần góc cầu thang——

Nơi đó một đàn ông đội mũ lưỡi trai đang . Cổ áo đối phương dựng cao, che khuất nửa khuôn mặt . Chỉ một đôi mắt lộ bên ngoài, lén lút như chuột trong hang. Gã giống những khác tiến gần xem náo nhiệt, chỉ từ xa bên ngoài đám đông quan sát, khi phát hiện Mạnh Chu Sơn đang chằm chằm , lập tức xoay lên lầu.

Mạnh Chu Sơn thấy thế hai tay chậm rãi đút túi, dùng mũi giày da đá đá Nghiêm Việt Chiêu, thấp giọng hiệu theo xem thử: “Có cá.”

Nghiêm Việt Chiêu lên lầu một cái, dậy khỏi bậc thang, phủi phủi bụi mông: “Bảo theo cũng , nhưng cho , tại điều tra vết bớt màu đỏ hổ khẩu.”

Chuyện kiếp rõ ràng cách nào giải thích.

Mạnh Chu Sơn chỉ đành bịa một lý do lừa gạt cho qua chuyện: “Lúc xảy vụ án từng thấy kẻ khả nghi lảng vảng gần đây, hổ khẩu vết bớt màu đỏ.”

“Không sớm.”

Nghiêm Việt Chiêu lẩm bẩm, lập tức xoay bám theo đàn ông đội mũ lưỡi trai . Anh mặc một bộ thường phục, cả buổi sáng hôm nay đều ẩn nấp trong bóng tối, hề để lộ phận cảnh sát, ngược sợ phát hiện.

Mà cuộc cãi vã cửa nhà Trần Bình Xuyên rốt cuộc cũng lắng xuống sự can ngăn của hàng xóm. Cô gái bán bảo hiểm lầu kéo Trần Bình Xuyên đang định đ.á.n.h với cảnh sát , dùng lời lẽ nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Anh Trần, cảnh sát cũng là phục vụ nhân dân, cứ bớt giận , xem, uống nhiều rượu thế , lát nữa chị dâu thấy tức giận cho xem.”

Xa thái bà sống ở tầng lụcgóa bụa nhiều năm, tính tình cổ quái, độc mồm độc miệng nhất, việc gì cũng thích khuấy nước chọc bùn, con dâu hành hạ nhẹ. Bà thấy náo nhiệt để xem, c.ắ.n hạt dưa, châm ngòi ly gián: “Trần Bình Xuyên, hôm nay đừng nhận túng, cảnh sát đều bắt nạt lên đầu , còn nuốt giận bụng như ?”

Viên cảnh sát trẻ tuổi bên cạnh đỏ bừng mặt, mặc kệ đồng nghiệp lôi kéo liền tiến lên lý luận với bà : “Thế nào gọi là bắt nạt, bà cho rõ ràng xem!”

Xa thái bà thấy thế lập tức cao giọng, dùng sức vỗ đùi : “Ây dô! Ây dô! Mọi mau đến xem, cảnh sát đ.á.n.h bà già đây, mau đến xem, còn thiên lý hả!”

việc gì cũng thích bới móc tìm cớ, trở thành một loại hành vi bệnh hoạn. Hàng xóm từ sự hào hứng lúc ban đầu, đến bây giờ xem đến phát ngán . Giọng bà lão the thé, ồn ào đến mức khiến đau tai, càng vây xem bà gào càng hăng, thấy thế đều nhao nhao tản về nhà.

Mạnh Chu Sơn thấy đám đông tản , bất chợt nhớ tới Tùy Nguyệt Thanh trong nhà, đang chuẩn về. Tuy nhiên xoay thấy thiếu niên từ lúc nào đẩy xe lăn ngoài.

“Chú,”

Trần Bình Xuyên ở ngay cách đó xa, ánh mắt Tùy Nguyệt Thanh vẫn luôn rơi Mạnh Chu Sơn, ngẩng đầu nhẹ giọng : “Thời gian còn sớm nữa, cháu về nhà .”

Mạnh Chu Sơn thực mấy thích trẻ con. Hắn từng giúp trông con trai của Nghiêm Việt Chiêu, nhưng bé đó quá nghịch ngợm, thực sự ngoan ngoãn đáng yêu bằng thiếu niên mặt .

Tùy Nguyệt Thanh đại khái coi là một ngoại lệ.

Mạnh Chu Sơn chậm rãi xổm xuống: “Được, nếu việc gì, cứ qua tìm bất cứ lúc nào.”

Xa thái bà còn la lối om sòm thấy cảnh sát rời , kịch để quậy, mất hứng chuẩn lên lầu về nhà. Tuy nhiên hai bước, đột nhiên phát hiện bóng dáng của Tùy Nguyệt Thanh, kinh ngạc ây dô một tiếng: “Nguyệt Thanh , cái chân của cháu vẫn còn liệt thế, chắc cũng nhiều năm nhỉ, khám bác sĩ ? mà khám cũng vô dụng thôi, bà a, chân liệt quá nhiều năm về cơ bản là hy vọng lên .”

Tùy Nguyệt Thanh cúi đầu gì, sắc mặt tái nhợt, mạc danh lộ vài phần chật vật và khó xử. Đầu ngón tay vô thức nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối của , lực đạo lớn đến mức suýt chút nữa lún da thịt.

lúc , một bàn tay rõ ràng khớp xương đột nhiên gỡ những ngón tay của . Lòng bàn tay ấm áp khô ráo, mang theo vết chai mỏng. Trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ nam, dây đeo bằng bạc áp sát da Tùy Nguyệt Thanh, một mảnh mát lạnh.

Tùy Nguyệt Thanh giương mắt, đối diện với ánh mắt trầm tĩnh của Mạnh Chu Sơn: “Đừng tự cấu .”

Mạnh Chu Sơn xong, chậm rãi thẳng lên, về phía Xa thái bà. Hắn dùng bật lửa châm một điếu thuốc, đại khái vì đeo một cặp kính gọng vàng, tăng thêm vài phần văn nhã và nghiêm cẩn, lời cũng mạc danh khiến tin phục. Trong một mảnh khói t.h.u.ố.c lượn lờ : “Thực còn một loại bệnh đáng sợ hơn cả liệt.”

Xa thái bà khơi dậy hứng thú. Bà thấy Mạnh Chu Sơn ăn mặc chỉnh tề, mạc danh liền thu liễm vài phần khó chơi đanh đá , hào hứng hỏi: “Bệnh gì?”

“Ung thư lời .”

Đầu ngón tay thon dài của Mạnh Chu Sơn kẹp điếu thuốc, khẽ búng một cái. Đôi mắt vì khói t.h.u.ố.c xông lên mà híp : “Loại bệnh thường phát ở già, quá nhiều sẽ dễ mắc ung thư, là một loại bệnh u ác tính. Đến giai đoạn cuối sẽ thối rữa miệng thối rữa lưỡi, cách nhất chính là cả đời ngậm miệng đừng chuyện.”

Hắn xong Xa thái bà đang mù mịt hiểu gì nữa, nắm lấy tay vịn xe lăn của Tùy Nguyệt Thanh, đẩy đến cửa nhà.

Lúc đó cô gái bán bảo hiểm lầu đang trong nhà, khuyên Trần Bình Xuyên đừng cãi với cảnh sát. Đồng thời để lộ dấu vết tiếp thị bảo hiểm của , từng điều khoản phúc lợi cám dỗ, thu hút Trần Bình Xuyên chìm trầm tư.

“Anh Trần, những gì cần em đều xong , suy nghĩ cho kỹ nhé. Thời gian còn sớm nữa, em xin phép về .”

Cô gái xong dậy khỏi sô pha, cáo từ rời . Khi thấy Tùy Nguyệt Thanh ở cửa liền đầy ẩn ý, lập tức phát hiện Mạnh Chu Sơn ở phía , ánh mắt rơi khuôn mặt tư văn tuấn mỹ của đàn ông, dời cũng dời .

Mạnh Chu Sơn hề , thẳng đẩy Tùy Nguyệt Thanh đến cửa.

Trần Bình Xuyên từng gặp Mạnh Chu Sơn, thấy ngoài cửa một đàn ông quen đó, theo bản năng dậy, nhíu mày: “Anh là ai?”

Mạnh Chu Sơn dập tắt tàn thuốc, đốm lửa vụt tắt, giải thích quá nhiều: “Hàng xóm cách vách.”

Hắn xong rũ mắt Tùy Nguyệt Thanh, đang chuẩn gì đó, thấy thiếu niên cũng đang , khiến khó phân biệt trong ánh mắt đó cất giấu cảm xúc phức tạp như thế nào.

“Vậy đây.”

Giọng Mạnh Chu Sơn ôn hòa, lờ mờ cảm thấy bất lực cho cảnh sống tồi tệ của thiếu niên.

Tùy Nguyệt Thanh lặng lẽ buông bàn tay đang nắm chặt góc áo , cẩn thận hỏi: “Vậy cháu vẫn thể sang tìm chú chứ?”

Mạnh Chu Sơn: “Đương nhiên là thể.”

Tùy Nguyệt Thanh rốt cuộc cũng mỉm , trong đôi mắt đen nhánh trong đêm thêm một tia sáng yếu ớt. Trong tòa nhà nguy hiểm rõ ràng đến , giống như chút ánh cuối cùng khi ngọn đèn đều vụt tắt.

Khi Mạnh Chu Sơn rời , Tùy Nguyệt Thanh chăm chú bóng lưng đàn ông hồi lâu, cho đến khi thấy nữa mới rốt cuộc thu hồi tầm mắt. Cậu đang chuẩn đẩy xe lăn nhà, thấy bậu cửa nhét một tờ rơi quảng cáo màu đỏ.

Tờ quảng cáo nhỏ, giẫm đầy dấu chân, bình thường căn bản phát hiện . Tùy Nguyệt Thanh xe lăn, tầm thấp, lúc mới thấy.

Cậu một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn, khom , nhặt tờ rơi lên.

Trần Bình Xuyên thấy Mạnh Chu Sơn rời , bực bội đá đá đống vỏ chai rượu thủy tinh chân, nhíu mày với Tùy Nguyệt Thanh: “Tối qua mày hoang ở , nhà cũng lau, cơm cũng nấu. Bây giờ mới về, tao quản mày nữa ?!”

Tùy Nguyệt Thanh ngửi thấy một mùi t.h.u.ố.c lá chói mũi sặc sụa, quả nhiên thấy mặt đất là một đống tàn thuốc. Lặng lẽ đẩy xe lăn nhà, tìm giẻ lau chuẩn dọn dẹp vệ sinh.

Trần Bình Xuyên nén cơn giận, bước tới đá xe lăn của một cái: “Mấy giờ còn dọn dẹp vệ sinh, mau nấu cơm, giống hệt mợ mày, đầu óc bệnh!”

Tùy Nguyệt Thanh khựng : “Cậu, trong nhà hết thức ăn .”

Trần Bình Xuyên nhíu mày: “Vậy thì xuống mua.”

Tùy Nguyệt Thanh nhẹ giọng : “Hết tiền …”

Trần Bình Xuyên càng thêm nổi lửa. Gã nghiện rượu ảnh hưởng đến công việc, công ty dạo ý định sa thải gã , hơn nữa giữa tháng mới phát lương.

là đồ đòi nợ!” Trần Bình Xuyên lục lọi trong túi nửa ngày, ném một tờ tiền giấy năm tệ nhăn nhúm lên đùi Tùy Nguyệt Thanh, “Mau mua thức ăn nấu cơm !”

Tùy Nguyệt Thanh cất tiền , một tiếng, đó đẩy xe lăn nhà, tìm thấy chiếc túi vải thường dùng để đựng thức ăn trong gian nhỏ chật hẹp bên trong.

Trần Bình Xuyên bắt đầu xem trận bóng đá của gã, tín hiệu tivi tồi tệ, kêu xèo xèo.

Bên ngoài bệ cửa sổ gian nhỏ đặt một chậu hoa màu xanh lam, mặt trời phơi nắng ấm áp, bất quá dự báo thời tiết chiều nay sẽ mưa. Tùy Nguyệt Thanh mang chậu hoa , tưới non nửa cốc nước trong, đầu ngón tay tỉ mỉ vuốt ve mép chậu hoa, ánh mắt mang theo vài phần dịu dàng u ám.

Cậu nhớ tới chuyện gì, động tác chậm rãi dừng , lấy tờ rơi màu đỏ nhặt ở cửa , đó tỉ mỉ trải phẳng.

Đây là tờ rơi khai trương của một quán ăn, chất giấy thô ráp và rẻ tiền. Điểm khác biệt duy nhất đại khái chính là, mặt của tờ giấy dùng mực đỏ vẽ một ký hiệu Rắn ngậm đuôi, bên một hàng chữ nguệch ngoạc:

Ta nuốt chửng tội ác, đạt vĩnh sinh.

Tùy Nguyệt Thanh tay trái cầm tờ rơi, tay vuốt ve chậu hoa nảy mầm , đôi mắt rũ xuống, đang nghĩ gì. Một lát , tay trái nhẹ nhàng vươn ngoài cửa sổ, buông lỏng đầu ngón tay——

Tờ rơi màu đỏ nhẹ nhàng rơi xuống, xoay nhất vòng giữa trung, lập tức gió thổi bay về phía đường lớn ngõ nhỏ.

Ban đêm trời đổ mưa rả rích, lạnh càng thêm buốt giá. Tòa nhà nguy hiểm sừng sững trong mưa gió bão bùng, dường như thể ầm ầm sụp đổ bất cứ lúc nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-111-co-gai-trong-guong.html.]

Mạnh Chu Sơn thích bản thảo trong kiểu thời tiết , bởi vì những cơn mưa ẩm ướt và màn đêm tăm tối, dễ dàng nảy sinh tội ác nhất. hôm nay vì trong nhà thêm một vị khách mời mà đến, khiến chút tâm thần bất ninh.

“Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng! Tôi là cảnh sát, bắt, còn mau giơ tay đầu hàng!”

Một bé 7 tuổi giơ khẩu s.ú.n.g đồ chơi, chĩa về phía Mạnh Chu Sơn b.ắ.n phá một trận, hy vọng thể phối hợp một chút. Bất quá đáng tiếc, Mạnh Chu Sơn nửa phần phản ứng.

“‘Cảnh sát Nghiêm’ nhỏ, khuyên cháu bây giờ nhất nên làm bài tập ngoại khóa , bắt cướp là việc cháu làm khi lớn lên.”

Bảo mẫu trong nhà xin nghỉ phép về thăm , Nghiêm Việt Chiêu đang theo dõi nghi phạm, thực sự dứt để quản vị tổ tông sống . Sau khi đón từ trường về chỉ đành tạm thời ném sang nhà Mạnh Chu Sơn, nhờ giúp trông nom.

Không thể Nghiêm Việt Chiêu tâm cũng lớn thật, nơi nguy hiểm như cũng dám vứt con cái sang đây.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Nghiêm Hướng Minh bĩu môi, vứt khẩu s.ú.n.g đồ chơi trong tay : “Cậu, mua cho cháu một khẩu s.ú.n.g đồ chơi mới , bố mua cho cháu.”

Mạnh Chu Sơn thầm nghĩ bình thường. Nghiêm Việt Chiêu tiêu tiền như nước, khi ly hôn vợ giúp quản lý tài chính, nào đến cuối tháng cũng nghèo kiết xác.

Mạnh Chu Sơn đặt bút máy sang một bên, mở máy tính lên hỏi: “Mua s.ú.n.g đồ chơi cho cháu, cháu sẽ im lặng ?”

Nghiêm Hướng Minh lập tức bò đến bên bàn, nhỏ giọng lẩm bẩm, chút tủi : “Cháu còn máy tính bảng mới để vẽ tranh chơi nữa. Lần cháu thi hạng nhất, bố hứa mua cho cháu, bố mãi mua.”

Những vấn đề thể giải quyết bằng tiền đều là vấn đề. Mạnh Chu Sơn chậm rãi lăn chuột, lướt xem hàng hóa: “Bố cháu hứa, liên quan gì đến ?”

Nghiêm Hướng Minh kéo ống tay áo làm nũng: “Cậu, cháu làm ồn nữa , bây giờ cháu làm bài tập ngay đây.”

Đây là một mầm non độc nhất vô nhị cưng chiều sinh hư, ngoại trừ tính cách ồn ào một chút, ngược khuyết điểm gì lớn. Mạnh Chu Sơn chọn cho bé một chiếc máy tính bảng, mua thêm một khẩu s.ú.n.g đồ chơi mô phỏng, Nghiêm Hướng Minh quả nhiên bò lên bàn ngoan ngoãn làm bài tập.

Mạnh Chu Sơn bất chợt nhớ tới thiếu niên trầm mặc xe lăn , suy nghĩ một lát, đặt hàng máy tính, mua thêm một chiếc điện thoại di động đời mới.

Bên ngoài tiếng mưa rả rích, trong phòng yên tĩnh đến mức khiến làm .

Mạnh Chu Sơn đang sửa bản thảo nộp cho nhà xuất bản, bên trong một nội dung quá đẫm máu, biên tập bắt buộc tiến hành cắt xén chỉnh sửa.

Hắn cách nào mỹ hóa những câu chuyện tàn nhẫn đó, thế nên điều thể làm chỉ cắt xén chỉnh sửa.

Nghiêm Hướng Minh thấy Mạnh Chu Sơn trầm tư sáng tác, dám làm ồn . Làm xong bài tập, lặng lẽ bò đến bên bàn : “Cậu, cháu khát nước.”

Mạnh Chu Sơn đầu cũng ngẩng lên, cầm chai thủy tinh ở góc bàn rót cho bé một cốc nước: “Uống .”

Nghiêm Hướng Minh: “… Cậu, rót là rượu vang.”

Mạnh Chu Sơn rốt cuộc cũng hồn, lúc mới phát hiện rót nhầm , đành dậy khỏi chỗ rót cho bé một cốc nước cam.

Nghiêm Hướng Minh phát hiện một tờ giấy Mạnh Chu Sơn lót ở góc bàn, đó vẽ một ký hiệu Rắn ngậm đuôi, sáp tới kinh ngạc ồ lên một tiếng: “Cậu, cũng vẽ con rắn a.”

Mạnh Chu Sơn bước chân khựng , xoay bé: “Cháu còn từng thấy con rắn ở nơi khác ?”

“Có a,” Nghiêm Hướng Minh , “Lúc bố đón cháu từ trường về, cháu thấy tường lầu.”

Mạnh Chu Sơn sắc mặt đổi, đang chuẩn xuống lầu kiểm tra, đột nhiên nhớ để Nghiêm Hướng Minh một trong phòng an , dứt khoát bước tới bế bé cùng khỏi cửa phòng.

Nghiêm Hướng Minh thích ngoài ngày mưa, vô cùng tình nguyện: “Cậu, làm gì ?”

Mạnh Chu Sơn dùng áo khoác bọc , bước thang máy, giọng nghiêm túc: “Con rắn đó ở , lát nữa xuống cháu chỉ cho xem.”

Nghiêm Hướng Minh ồ một tiếng.

Hành lang tối đen, ánh đèn lờ mờ, bên dán đầy những tờ quảng cáo nhỏ. Muốn tìm thấy một ký hiệu từ một đống bức tường loang lổ xanh đỏ tím vàng thực sự dễ dàng.

Nghiêm Hướng Minh nhớ cảnh tượng đeo chiếc cặp sách nhỏ bước cửa, tìm kiếm nửa ngày xung quanh, cuối cùng chỉ một góc hòm thư : “Cậu, ở đây .”

Mạnh Chu Sơn bật đèn pin điện thoại, theo hướng bé chỉ, thấy bên cạnh một con dấu quảng cáo thông tắc cống quả nhiên một ký hiệu Rắn ngậm đuôi, bên còn một hàng chữ:

Kẻ dùng lời dối châm ngòi tội ác, đáng chịu khổ rút lưỡi.

Dòng chữ màu đỏ tươi giấu trong đống quảng cáo lộn xộn, thực sự dễ phát hiện. Chỉ con rắn vẽ tinh xảo tỉ mỉ, giống như một loại đồ đằng cổ xưa nào đó.

Mạnh Chu Sơn dùng phần bụng ngón tay miết mạnh lên tường một cái, vết mực ở rìa ký hiệu liền nhòe một chút, rõ ràng là mới vẽ lâu.

Hắn chằm chằm vết mực màu đỏ nhạt tay, bắt đầu suy nghĩ với tốc độ chóng mặt về ý nghĩa của câu .

Kẻ dùng lời dối châm ngòi tội ác, đáng chịu khổ rút lưỡi? Có ý gì?

Mạnh Chu Sơn mạc danh nhớ tới thập bát tầng địa ngục ghi chép trong Phật giáo, trong đó nhất tầng cửuh là Địa ngục Bạt Thiệt (Địa ngục rút lưỡi). Lúc còn sống ăn kiêng dè, lăng nhục thể khác, mở miệng là lời ác độc, khi luân hồi ắt Địa ngục Bạt Thiệt, Diêm Vương nhổ lưỡi.

Trong tòa nhà nguy hiểm ai phù hợp với điều kiện ?

Trong đầu Mạnh Chu Sơn bất chợt hiện lên hình ảnh Xa thái bà sống ở tầng lục. Hắn một mặt kéo Nghiêm Hướng Minh bay nhanh thang máy, một mặt dùng điện thoại gọi cho Nghiêm Việt Chiêu đang theo dõi lầu, đổ chuông 4 năm tiếng mới kết nối.

Nghiêm Việt Chiêu trong giờ làm việc sợ nhất là làm phiền, ở đầu dây bên hạ thấp giọng nhíu mày : “Có rắm mau phóng!”

Giọng Mạnh Chu Sơn dồn dập: “Mau đến tầng lụccanh chừng, căn hộ thứ ba bên hành lang, nghi ngờ bà là mục tiêu tiếp theo của hung thủ!”

Nghiêm Việt Chiêu vẫn đang ở tầng thập nhịtheo dõi đàn ông đội mũ lưỡi trai , giọng điệu nghi hoặc: “Thật giả ?”

Thang máy mở cửa dừng ở mỗi tầng nhấtchút, nhưng bên ngoài trống . Mạnh Chu Sơn nhíu mày, vẫn luôn dùng sức ấn nút đóng cửa: “Mặc kệ là thật giả, cứ qua đó xem thử , lỡ như cư dân hại thì làm ?!”

Nghiêm Việt Chiêu đành cúp điện thoại, chạy như bay xuống lầu đến nhà Xa thái bà. Anh ở cửa gõ liên tiếp hai tiếng cửa phòng đều ai thưa, trong lúc tình cấp chỉ đành lùi vài bước, tung một cước đá văng cửa——

“Rầm——”

Tấm ván cửa chắc chắn cho lắm ầm ầm đổ xuống đất, lộ căn phòng đơn sơ chật hẹp bên trong. Xa thái bà đang trong phòng khách nhặt rau, bất thình lình thấy một gã đàn ông thô kệch râu ria xồm xoàm đá đổ cửa nhà , sợ đến mức cũng ngây .

Thế nên khi Mạnh Chu Sơn dẫn theo Nghiêm Hướng Minh chạy tới, liền thấy Xa thái bà đang túm lấy cổ áo Nghiêm Việt Chiêu đ.á.n.h lấy đ.á.n.h để: “Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp! Cái đồ đáng c.h.é.m ngàn đao gây nghiệp , vô duyên vô cớ đá cửa nhà làm gì! Đền tiền! Đền tiền!”

Nghiêm Hướng Minh thấy thế lập tức xông lên gia nhập vòng chiến, nhảy cẫng lên cản bà : “Bà dựa mà đ.á.n.h bố cháu! Bà dựa mà đ.á.n.h bố cháu!”

Lúc hiện trường đang là một mớ hỗn độn, ai chú ý tới, thang máy từ từ lên .

Mạnh Chu Sơn thấy Xa thái bà bình an vô sự, tiên là thở phào nhẹ nhõm, lập tức cảm thấy chỗ nào đó đúng. Hắn ngẩng đầu lên nóc nhà, cố gắng phát hiện điều gì, tuy nhiên tiếng mưa ồn ào che lấp tất cả.

Nghiêm Việt Chiêu khó khăn lắm mới dùng năm trăm tệ đuổi Xa thái bà, thấy Mạnh Chu Sơn là giận chỗ phát tiết, đang chuẩn tiến lên tìm tính sổ, tuy nhiên thấy Mạnh Chu Sơn đột nhiên xoay về phía màn hình hiển thị tầng của thang máy——

Thang máy dừng ở tầng bát.

Mạnh Chu Sơn hiệu cho Nghiêm Việt Chiêu đừng lên tiếng, vươn tay nhẹ nhàng ấn một cái nút thang máy. Bọn họ trơ mắt thang máy từng chút từng chút xuống, đó dừng , đinh một tiếng mở cửa .

Nghiêm Việt Chiêu theo bản năng che mắt con trai , mạc danh chút căng thẳng bất an, tuy nhiên thang máy từ từ mở , bên trong trống , bất cứ thứ gì.

“Cậu ở đây, lên tầng bátxem thử.”

Mạnh Chu Sơn chỉ một câu như , lập tức xoay chạy lên lầu. Trái tim bất an đến cực điểm, bên tai là tiếng gió rít gào, lờ mờ cảm thấy chuyện gì đó thoát khỏi sự khống chế của .

Tầng bátchỉ một hộ dân sinh sống.

Đợi khi Mạnh Chu Sơn chạy như bay lên lầu, đá cửa xông nhà, liền thấy bên trong tối đen như mực. Một cô gái tóc dài lưng về phía ghế, nhúc nhích, đối diện đặt một tấm gương soi cao ngất.

“Đoàng đoàng——!”

Bên ngoài đột nhiên xẹt qua một tia chớp, dường như x.é to.ạc bầu trời, cả căn phòng trong nháy mắt sáng rực lên, bên trong gương soi rõ ràng dáng vẻ c.h.ế.t chóc đáng sợ của cô gái.

Loading...