Viên đá quý nhất cũng bằng ánh sáng trong cặp mắt , khiến cho chăm chú nó tự chủ mà ngã , từ đó chịu bước .
Hơi thở mang tính xâm lược của Thương Quân Lẫm quá mạnh mẽ, Thẩm Úc chớp chớp mắt, tự nhiên mà nhích một chút, bỗng nhiên y cảm thấy ánh mắt Thương Quân Lẫm ở hiện tại khác với .
Cũng may lúc cung nhân bưng thức ăn lên, Thương Quân Lẫm thu hồi ánh , khí khiến Thẩm Úc tự nhiên cũng biến mất.
Cung nhân hết thức ăn bàn, Thương Quân Lẫm im lặng một lát mới : "Nên ăn lúc ."
Mùi thơm mê xốc lên, Thẩm Úc cũng rảnh nghĩ về sự khác thường của Thương Quân Lẫm lúc nãy nữa, y nếm thử vài miếng, cảm thấy tồi liền gắp trong chén của Thương Quân Lẫm : "Bệ hạ, ăn cùng với ."
Mọi hành động của hai đều các đại thần phía thấy rõ ràng nhưng bọn họ mới Thẩm Úc cho ăn quả đắng nên căn bản tự chuốc lấy cực khổ nữa, vì bọn họ chỉ thể làm bộ thấy gì hết.
Việt Vương ở vị trí của các Phiên vương, vị trí khá gần với chỗ của Thương Quân Lẫm và Thẩm Úc, thể mơ hồ thấy những lời truyền đến từ .
Nghe Thẩm Úc mềm giọng chuyện với Thương Quân Lẫm, Việt Vương yên lặng siết chặt cái chén trong tay.
Lúc , khi tiếp cận Thẩm Úc, y vẫn luôn giữ thái độ lạnh lùng như lúc tiếp xúc với những khác, giống đang như hoa ở mặt Thương Quân Lẫm chứ, mỗi một hành động đều loá mắt đến mức khiến cho thể rời mắt nổi.
Cho nên...... Hắn thật sự chỉ là thế trong lúc Thẩm Úc nhàm chán ?
Nếu điều kiện cho phép thì thật sự tự hỏi một câu, rốt cuộc kém Thương Quân Lẫm ở chỗ nào? Dựa cái gì mà chỉ xem như món đồ thế ?
Đáng tiếc từ gặp mặt đó tìm cơ hội để chuyện với Thẩm Úc nữa, dùng tất cả phương thức để truyền tin cho Thẩm Úc, cũng kêu đưa đồ vật cho Thẩm Úc nhưng ngoại trừ những đồ vật đưa trả về nguyên vẹn thì những bức thư đều như đá chìm đáy biển, bất cứ lời hồi âm nào.
Gần đây thường xuyên gặp những chuyện phiền toái, ốc còn mang nổi ốc, càng đừng việc tìm cơ hội gặp mặt một cung như Thẩm Úc.
Thật cũng dùng các cọc ngầm trong cung truyền tin cho Thẩm Úc, chỉ là Thương Quân Lẫm giữ chặt, thủ vệ của Ngọc Chương Cung nghiêm ngặt, một khi của ngoi đầu lên thì sẽ bắt.
Nghiệp lớn thành, tuyệt đối thể bại lộ ngay lúc .
"Hình như tâm trạng Việt Vương lắm." Lệ Vương uống xong một chén rượu, chú ý thấy sắc mặt khó coi của Việt Vương, theo tầm mắt , lướt qua thì tròng mắt xoay chuyển.
"Không Lệ Vương cũng thế ?" Đối với Lệ Vương- sớm về phía Thương Quân Lẫm thì thái độ của Việt Vương thể nổi.
"Tâm trạng của bổn vương lắm là bởi vì tính sai, còn Việt Vương thì ?" Lệ Vương ngại tự bóc vết sẹo của , "Theo những gì bổn vương thì Việt Vương điện hạ quá nhiều liên hệ với hai vị mà nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-44.html.]
"Chuyện của bổn vương cần ngươi quản," Việt Vương nhấp một ngụm rượu, sự tác dụng của cồn, thái độ của càng thêm ác liệt, "Lệ Vương vẫn nên quan tâm chính , bởi vì suy tính của mà chọc giận Thẩm quý quân- đang thánh sủng, tiếp theo cố gắng đừng để mất thánh tâm."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Thẩm quý quân,"Giọng của Lệ Vương trầm xuống, "Nếu y là một nhân vật lợi hại như thế thì sẽ để y tiến cung!"
"Việc y cung là vì bệ hạ tự chọn ?" Việt Vương nhạy bén nhận thấy gì đó, cố ý hỏi.
"Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ y là thiên mệnh lựa chọn , nếu lén làm gì thì cung thể là Trương thị, Vương thị...... Không nhất định là Thẩm thị." Lệ Vương sâu xa giải thích.
Ánh mắt Việt vương thâm trầm, quả nhiên như thế.
"Vốn tưởng chỉ là một viên đá dò đường, ai ngờ biến thành một tảng đá chặn đường." Lệ Vương tự rót cho một chén rượu, "Thật sự thể ngờ tới."
"Trước khi các ngươi xác nhận đưa cung các ngươi thử tra xem đó là thế nào ?" Việt Vương nhịn hỏi.
"Hiện tại cái còn ích gì," Lệ Vương bưng chén rượu lên cụng ly cùng Việt Vương "Giờ nghĩ xem làm thế nào để dọn tảng đá chặn đường ."
"Các ngươi lăn lộn ở đây bao lâu nay mà vẫn tự vác đá nện chân ."
Nghĩ đến Thẩm Úc liền nhớ tới chuyện biến thành thế , ngữ điệu của Việt Vương càng khó chịu hơn.
"Sao Việt Vương điện hạ trút giận lên bổn vương, chọc ngươi tức giận cũng là bổn vương, nên oan đầu nợ chủ mới đúng" Lệ Vương uống cạn rượu trong ly mới chậm rãi mục đích chân chính của "Nếu Việt Vương điện hạ ngại thì khi kết thúc cung yến hãy tới 'Hoa Đường Cư' một lát."
Việt Vương túm chặt cái ly trong tay, trầm mặc một lát mới mở miệng: "Được."
Lệ Vương cảm thấy mỹ mãn trở chỗ của chính , vị trí của hai tương đối gần , cuộc giao lưu ngắn ngủi của họ cũng khiến cho nhiều chú ý.
Thẩm Úc vẫn luôn chú ý tới hành động của Việt Vương nên cũng thu hết những hành động của Việt Vương và Lệ Vương trong đáy mắt, y chút để ý thu hồi tầm mắt, tự rót một chén rượu.
Còn kịp đưa trong miệng thì cái tay đang cầm chén Thương Quân Lẫm nắm lấy.
"Bệ hạ?" Thẩm Úc mờ mịt.
"Cố thái y từng qua nhất đừng để ngươi uống rượu."Bàn tay to lớn bao lấy ngón tay Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm cúi , ở trong tư thế uống cạn rượu trong chén.
"...... Đó là chén của ." Thẩm Úc khẽ .
Động tác của Thương Quân Lẫm khựng một chút, môi khẽ cọ qua ngón tay của Thẩm Úc, giọng trầm thấp như sắp mất tiếng: "Quý quân đang ghét bỏ trẫm ?"