Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 368

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:28:57
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Quân Lẫm chỉ chằm chằm Thẩm Úc mà hề chớp mắt.

Thẩm Úc đẩy cái ly trong tay gần hơn nữa.

Cặp lông mi dài rũ xuống, đàn ông cứ thế mà uống ly ở ngay trong tay Thẩm Úc.

Thẩm Úc cầm cái ly rời , vốn y đặt cái ly trở bàn nhưng y còn kịp bước qua đó thì phát hiện ống tay áo của nắm lấy.

Y đầu thì thấy Thương Quân Lẫm đang nắm lấy tay áo của , cuối cùng cũng mở miệng câu đầu tiên trong ngày hôm nay: "Đừng ."

Thẩm Úc cách ngắn ngủi giữa và cái bàn đàn ông đang cố chấp giữ lấy tay áo của , cuối cùng y bất lực trở .

Mộ Tịch tới cầm lấy cái ly ở trong tay Thẩm Úc.

Cuối cùng Thẩm Úc cũng nhận hôm nay Thương Quân Lẫm kì lạ.

Thẩm Úc duỗi tay xoa lên mặt của Thương Quân Lẫm: "Bệ hạ, xảy chuyện gì ? Sao ngài như mất hồn mất vía ?"

Y gần đây Thương Quân Lẫm bận nhưng mà dù bận hơn nữa thì cũng sẽ giống như hôm nay, cả cứ như choáng váng như .

Y chằm chằm đôi mắt của Thương Quân Lẫm, trong tròng mắt đen nhánh của đàn ông đang phản chiếu hình bóng của y một cách rõ ràng.

Đột nhiên, đàn ông duỗi tay ôm lấy eo y kéo y lòng n.g.ự.c và ôm chặt lấy y: "Hôm nay trẫm gặp Việt Vương."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Bệ hạ gặp làm cái gì?"

Thấy trong giọng điệu của Thẩm Úc gì khác thường thì Thương Quân Lẫm mới bình tĩnh hơn một chút, ở nơi Thẩm Úc thể thấy, trong mắt của hiện lên một tia phức tạp.

"Hắn với trẫm vài lời, vì em giận dỗi nên em mới quyết định cung."

Lúc những lời Thương Quân Lẫm cũng trong lòng đang nghĩ cái gì, lẽ là đang nghĩ gì đó nhưng cũng lẽ là nghĩ gì cả, vốn dĩ giấu chuyện ở trong lòng và mãi mãi bao giờ .

Mặc kệ là vì Thẩm Úc cung, chỉ cần hiện tại trong lòng em , giai đoạn đầu của cuộc sống Thẩm Úc sự tham gia của nên cũng tư cách so đo, cho rằng thể làm như thế nhưng lúc đến giờ khắc nhận rằng thể làm như thế.

Bất kể là lúc Thẩm Úc gặp khi gặp , chỉ cần là mỗi một chuyện xảy Thẩm Úc thì đều thể nào thèm để ý đến.

Hắn khát vọng đáp án nhưng cũng thấy sợ khi đáp án.

Hắn cố gắng tự nhủ với bản rằng đó là những chuyện trong quá khứ mà kịp tham dự nên nên để trong lòng nhưng những lời Việt Vương như là những chiếc ung nhọt ở trong xương của , càng cố gắng tự nhủ đừng để ý đến thì trong đầu càng ngừng vang vọng.

Hắn tự hỏi chính : Mình thật sự thể thèm để ý đến chuyện ?

đáp án là sự phủ định, thể làm , sẽ trách cứ gì Thẩm Úc mà sẽ chỉ hận Việt Vương vì vì một câu châm ngôn mà lập trăm phương ngàn kế để tiếp xúc với Thẩm Úc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-368.html.]

Thẩm Úc cảm nhận sự bất an nồng đậm truyền đến từ của Thương Quân Lẫm, y ngẩng đầu một cái nhưng nhấn chặt trong lồng ngực, chỉ thể duy trì mỗi tư thế đó.

Thẩm Úc thở dài một nâng tay lên ôm vòng eo rắn chắc của đàn ông: "Bệ hạ để ý đến mấy lời Việt Vương gì làm cái gì cơ chứ, hiện tại chỉ là một tù nhân, cũng tự thể xoay chuyển tình thế nữa cho nên mới những lời khiến bệ hạ thấy thoải mái. Mà quả thật lúc cung, nếu tính thì quả thật cũng một chút quan hệ với Việt Vương, a—"

Cánh tay của đàn ông đột nhiên dùng đến nhiều lực hơn, bên hông của y cũng truyền đến một chút cảm giác đau đớn, Thẩm Úc vỗ eo của Thương Quân Lẫm như đang trấn an tiếp: "Trước hết cứ cho xong cái ."

Lực tay của đàn ông thả lỏng hơn một chút nhưng vẫn gần như là nhốt lấy Thẩm Úc, cho y bất cứ cơ hội rời nào.

Thẩm Úc cũng thèm để ý đến mà tiếp tục : "Tuy rằng cũng quan hệ với Việt Vương nhưng hề giống như những gì , nếu giận dỗi thì hàng trăm hàng ngàn cách khác để làm, vì cố ý chọn cách nhất là cung chứ? Ta chọn cung thứ nhất là vì bệ hạ, nhiều chuyện về bệ hạ từ miệng của những khác, thật xem bệ hạ thật sự trông như thế nào, nếu suốt ngày Trấn Bắc Hầu nhốt ở trong phủ thì chừng gặp bệ hạ từ lâu ."

Thẩm Úc nửa đùa nửa thật : "Nếu gặp bệ hạ thì nào còn chuyện của Việt Vương, mỗi một chỗ của bệ hạ đều khắc sâu trong lòng của ."

Sương mù dày đặc và xám xịt ở trong lòng Thương Quân Lẫm cuối cùng cũng dần tan theo những lời của Thẩm Úc, cúi đầu dụi mặt của Thẩm Úc.

"Lại đến Việt Vương tiếp , thật sự phiền phức, cho rằng gì cả nên giả vờ thành dáng vẻ để xuất hiện mặt , nhưng chỉ cảm thấy giả tạo nên hề diễn kịch. Hẳn là bệ hạ cũng thử điều tra chuyện giữa và Việt Vương, lúc ở với thì vẫn luôn lạnh lùng, khi phận của thì nghĩ rằng cung là một cách khá để thể thoát khỏi ."

Thẩm Úc hề dối, lúc sống thì quả thật y phận thật sự của Việt Vương nhưng chuyện thể điều tra nữa, mà khi sống thì y càng bất cứ vướng mắc nào với Việt Vương cho nên mới dứt khoát chọn một con đường khác với kiếp .

Không Việt Vương thích Thẩm Thanh Nhiên , y sẽ tác thành cho bọn họ.

"Bệ hạ đừng nghĩ nhiều vì những lời của Việt Vương, bệ hạ chuyện của thì cứ hỏi thẳng ."

Càng tiếp xúc nhiều thì Thẩm Úc càng thể cảm nhận cảm giác bất an của Thương Quân Lẫm, y Thương Quân Lẫm thấy bất an nhưng y tình nguyện dùng hết khả năng của để khiến thấy an tâm hơn.

Thương Quân Lẫm lẳng lặng ôm lấy ở trong lòng ngực, thật sự hi vọng rằng thời gian thể dừng mãi mãi ở trong khoảnh khắc .

"A Úc sẽ mãi mãi ở bên cạnh trẫm đúng ?"

Theo những lời đó chính là một nụ hôn in lên thái dương Thẩm Úc.

"Không ở bên cạnh bệ hạ thì còn thể cơ chứ?"

Lực ôm của Thương Quân Lẫm thoáng thả lỏng, Thẩm Úc cố gắng khiến thoát khỏi lòng n.g.ự.c của đàn ông vòng tay qua cổ của để ép cúi đầu xuống, áp trán của lên trán của : "Ta cần tự minh oan cho một chút, thật sự hề thích Việt Vương, bất kể là quá khứ, hiện tại là tương lai thì cũng sẽ chỉ thích một bệ hạ."

Nói xong, y hôn lên đôi môi đang ở gần trong gang tấc.

"Có một việc nếu thật sự thích thì sẽ làm với đó, lẽ Việt Vương vẫn còn gì đó với bệ hạ nhưng bệ hạ đừng tin."

Nếu chỉ mỗi Việt Vương thì đương nhiên Thương Quân Lẫm sẽ để ý giống như hiện tại, thứ chân chính khiến thể buông bỏ chính là những lời với ở trong ngục tối.

Ông rằng Thẩm Úc vận mệnh sắp đặt cho về phía của Việt Vương, vận mệnh quy định như thế nên với sức thì sẽ thể nào đổi , cho dù quá trình đó lệch khỏi quỹ đạo nhiều nhưng trăm sông vẫn sẽ đổ về một biển.

Vào khoảnh khắc , ý định g.i.ế.c c.h.ế.t Việt Vương trong lòng Thương Quân Lẫm đạt tới mức cao nhất.

Thẩm Úc chủ động hóa giải nỗi bất an trong lòng Thương Quân Lẫm, ôm lấy Thẩm Úc đảo khách thành chủ, cứ như là đang giận dữ đòi hôn trở .

Loading...