Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 338

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:28:05
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đã lúc thì còn cần cái gọi là phong độ , đương nhiên lợi ích tới tay là quan trọng nhất, năm bọn họ mở miệng đòi chúng , cũng thấy bọn họ làm là mất phong độ."

"Cũng đúng, cũng đúng."

Trong triều cũng vì việc mà tranh luận, Bắc Mạc trình thư đầu hàng lên, cũng chỉ thư đầu hàng, trừ cái bất cứ thứ gì để tỏ lòng.

"Không thể tính như ," thừa tướng , "Nếu dễ dàng buông tha thì sẽ khiến Bắc Mạc cảm thấy đánh thua chúng cũng , dù cũng cần trả bất cứ cái giá nào quá lớn, lúc nào cũng thể xâm chiếm Túc Bắc ?"

"Tuy là thế nhưng là một bước lớn, cũng thể hạ giá chủ động mở miệng đòi bồi thường đúng ."

"Có cái gì mà thể," thượng thư Bộ Hộ qua liếc mắt chuyện một cái, "Các ngươi thật sự nghĩ chúng chiến thắng là cũng bất cứ tổn thất nào ? Có cần liệt kê xem trong trận đánh chúng xài bao nhiêu tiền ?"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nói xong, thượng thư bộ Hộ mặc kệ phản ứng của nọ, bắt đầu lưu loát giấy tờ.

Bất kể là khi nào thì những tiêu tốn trong chiến tranh vẫn là lớn, nếu do năm nay việc cứu tế áp dụng hình thức mới chứ sử dụng kho bạc thì chừng mưu kế của Bắc Mạc thành công.

Số tiền mà chiến tranh tiêu hao thua kém gì tiền cứu tế, nếu đó thật sự dùng hết lực của kho bạc để cứu tế thì cuộc chiến tranh thể dẫn đến cái c.h.ế.t của kinh tế Đại Hoàn.

Thượng thư bộ Hộ xong, trong triều còn ai lên tiếng phản đối.

Phương Quân cũng dậy: "Cho dù là vì uy h.i.ế.p thôi thì cũng cần đối phương bồi thường, nếu thật sự cần trả giá thì Bắc Mạc tùy thời đều thể xâm lược, chỉ lúc khiến bọn họ cảm nhận nỗi đau thì khi phát động chiến tranh thêm nữa, bọn chúng cũng sẽ suy nghĩ kĩ càng hơn."

"Phương đại nhân lý, nếu chẳng khác sẽ nghĩ Đại Hoàn chúng dễ bắt nạt ? Tùy thời đều thể tay, cho dù thua trận cũng chịu tổn thất."

Tức khắc ý kiến đòi Bắc Mạc bồi thường ở trong triều bắt đầu áp đảo.

Thương Quân Lẫm ngai vàng, thấy bọn họ cãi sắp xong mới mở miệng : "Trước tiên thượng thư bộ Hộ tính toán tổn thất hãy cùng thừa tướng và các vị ái khanh bàn bạc cụ thể về việc bồi thường."

"Thần nhận chỉ." Thượng thư bộ Hộ chắp tay.

Tiếp đó, thứ cần bàn chính là việc luận công ban thưởng, nếu đánh thắng trận thì bên thăng chức, bên ban thưởng, tất cả đều thể thiếu.

Thương Quân Lẫm luôn luôn hào phóng đối với các tướng sĩ, đãi ngộ , phần thưởng cũng cho đủ, như , trực tiếp phá lệ, cho một gia nhập Túc Bắc quân, một trẻ tuổi vài thắng lợi thăng chức quan.

Các đại thần quen với việc Thương Quân Lẫm hào phóng về mặt nên cũng ai chọc vui.

Sau khi hạ triều, Thương Quân Lẫm giữ vài vị đại thần để đến Ngự Thư Phòng bàn chuyện.

"Trẫm cảm thấy dải thảo nguyên giáp với Túc Bắc tồi, thừa tướng cảm thấy thế nào?"

Thừa tướng huyền ca mà nhã ý*: "Thần cũng cảm thấy khá , Đại Hoàn đàng thiếu một dải thảo nguyên như ."

(Nghe tiếng đàn mà hiểu lòng gảy đàn, chung là thế cũng hiểu ý, cũng thuận theo=))

Các vị đại thần khác cũng sôi nổi bày tỏ thái độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-338.html.]

Thấy các đại thần đều hiểu ý , Thương Quân Lẫm thấy hài lòng: "Phương án bồi thường cụ thể hết các ngươi hãy đề đại khái , đưa trẫm xem qua."

"Thần tuân chỉ."

Bởi vì chuyện Bắc Mạc đầu hàng nên triều đình rơi sự bận rộn thêm một nữa, đường rời cung, thừa tướng một nữa thấy may mắn vì giữ Phương Quân , nếu bộ những việc đè lên ông, hiện tại gì cũng Phương Quân cùng ông gánh vác.

Lúc Thương Quân Lẫm , bên ngoài mưa nhỏ, Mạnh công công vội cầm dù đến: "Bệ hạ giờ thẳng đến Cung Ngọc Chương luôn ?"

"Ừm."

Cung nhân lấy áo choàng tới, Thương Quân Lẫm phủ thêm một lớp trong mưa.

Thẩm Úc đang vẽ tranh.

Chỉ vài nét bút ít ỏi, bóng dáng của đàn ông xuất hiện giấy.

Trời đầy khói bụi, mặt đất cháy đen, chiến hỏa lan tràn, chỉ đàn ông cầm kiếm đó.

Cờ xí đổ xuống, cột cờ gãy, sắc đỏ của m.á.u tươi b.ắ.n lên phía , trở thành sắc thái duy nhất trong bức tranh.

Thẩm Úc từng chút từng chút vẽ hình ảnh trong đầu .

Người đàn ông trong bức tranh để lộ mặt , mặc khôi giáp đen tuyền, mặt cũng mang mặt nạ làm từ huyền thiết*. (Loại thép quý hiếm.)

Thẩm Úc cúi đầu, dùng từng chút sắc bạc để vẽ nên hoa văn.

Lúc Thương Quân Lẫm tiến để cung nhân bẩm báo, Mạnh công công cũng ôm áo choàng và cầm dù ở ngoài cửa, thức thời theo phía .

Tiếng bước chân vững vàng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.

Thẩm Úc vẽ xong nét bút cuối cùng, ngẩng đầu lên.

Người đàn ông mặc miện phục* màu đen tuyền của đế vương dần tới phía y dần hợp làm một với đàn ông mặc giáp ở trong bức tranh, gương mặt mơ hồ lớp mặt nạ chớp mắt cũng trở nên rõ ràng. (Trang phục+ mũ miện.)

"A Úc đang vẽ cái gì ?" Thương Quân Lẫm qua đó.

"Vẽ bệ hạ." Thẩm Úc gác bút lên giá gác bút.

Thương Quân Lẫm qua đó, đánh giá Thẩm Úc một hồi mới đặt tầm mắt lên bức họa.

"Sao vẽ gương mặt trẫm đang đeo mặt nạ?"

"Bệ hạ cảm thấy thần bí như thế cũng ?"

Thương Quân Lẫm như suy tư gì đó: "Hoá A Úc thích như , trẫm sẽ sai làm một cái như thế, đeo cho ngươi xem."

"Đeo cả mặt nạ," Thương Quân Lẫm chậm rãi đến phía Thẩm Úc, gần tai y hạ giọng tiếp: "Có A Úc sẽ càng hưng phấn hơn ?"

Loading...