Mấy năm nay, tuy rằng Túc Bắc và Bắc Mạc ngừng cọ xát với nhưng cũng thật sự đánh , một là vì hai bên đều giữ đường sống, hai là vì năm đó Thương Quân Lẫm dẫn đến đánh quá tàn nhẫn, Bắc Mạc dám hành động khác.
Mấy năm trôi qua, thời gian xoá bỏ sự sợ hãi và cổ vũ lòng tham của Bắc Mạc.
Đặc biệt là khi thuận lợi qua với các viên quan cấp cao của Túc Bắc thì càng khiến bọn họ cái sai lầm rằng "Túc Bắc quân chẳng qua cũng chỉ như thế mà thôi", đợt hạn hán càng khiến bọn họ cho rằng chạm cơ hội nhất, cầm quyền cũng thể chống cự nổi sự mê hoặc đó.
"Hiện tại tình hình của Túc Bắc quân thế nào ?" Thẩm Úc tò mò hỏi.
"Trẫm sai Ẩn Long Vệ Túc Bắc cũng là vì tìm hiểu xem mấy năm nay Túc Bắc quân phát triển thể nào, cũng xem là khiến trẫm thất vọng, những thứ cần tập cũng vứt mất. Mấy năm nay, Túc Bắc quân nhận thêm ít mới, bọn họ vẫn trải nghiệm chiến trường thật sự, trẫm thông qua để khiến bọn họ trưởng thành."
Binh lính trải qua chiến tranh thì dù thoạt mạnh đến mức nào nữa thì lúc lên chiến trường, biểu hiện như thế nào cũng khó đoán, Thương Quân Lẫm cần những binh lính như , thứ là những binh lính thể vì Đại Hoàn mà tác chiến.
"Bệ hạ thể kể cho chuyện năm đó của Túc Bắc ?" Thẩm Úc chớp chớp mắt, chống cằm Thương Quân Lẫm.
"Sao đột nhiên cái ?" Thương Quân Lẫm xuống bên cạnh y.
"Muốn hiểu bệ hạ thêm một chút, những chuyện bệ hạ trải qua chỉ mới từ miệng của khác, hiện tại từ chính miệng bệ hạ ." Thẩm Úc Thương Quân Lẫm đầy chăm chú.
Đôi mắt của y , lúc nó chăm chú nào đó thì bên trong sẽ những mảnh sáng nhỏ vụn, phảng phất như khắp thiên hạ lọt mắt y chỉ y đang , ai thể chống cự ánh mắt đó.
Thương Quân Lẫm cũng thế.
Hắn nắm lấy tay của Thẩm Úc chậm rãi kể chuyện năm đó.
"Lúc thật sự đối đầu với Bắc Mạc là lúc trẫm lên ngôi, tiên đế tin những kẻ gian nịnh, cắt Túc Bắc nhường cho Bắc Mạc để đổi lấy sự bình an, nhưng sói đói sẽ thỏa mãn, lui một bước chỉ thể khiến bọn họ càng voi đòi tiên hơn. Có Túc Bắc, Bắc Mạc vẫn thấy hài lòng, bọn họ nhiều đất đai dồi dào hơn, lúc đó trẫm lên ngôi, trẫm lười dong dài với các đại thần trong triều nên dẫn binh mã tới Túc Bắc."
Trong tay Thương Quân Lẫm cũng binh lính của riêng , đó là lực lượng tích lũy từng chút một lúc tòng quân thời trẻ, những theo sinh tử, hỗ trợ từ hai bàn tay trắng lên làm chủ của một quốc gia, chứng kiến mỗi một thời kì trưởng thành của và cũng bước từng bước một trong quá trình dành đất đai Đại Hoàn mất .
"Bởi vì Túc Bắc là nơi tiên đế chủ động giao nên cần trải qua những cuộc chiến quy mô lớn, khi của Bắc Mạc tiến đơn phương xé bỏ hiệp ước làm hại đến dân chúng ở Túc Bắc, đốt g.i.ế.c đánh cướp, chuyện ác nào bọn họ làm, lúc trẫm dẫn binh tới thì Túc Bắc chủ động tổ chức nên một đội ngũ phản kháng của Bắc Mạc, nếu thật sự nêu rõ thì đội ngũ mới xem là khởi đầu của Túc Bắc quân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-325.html.]
Nhớ những gì qua, gương mặt Thương Quân Lẫm bất cứ biểu cảm nào, Thẩm Úc dùng một tay khác phủ lên mu bàn tay của Thương Quân Lẫm: "Vậy quân đội ban đầu trấn giữ ở Túc Bắc thì ?"
"Rút lui một bước, trong lúc tuổi già, tiên đế g.i.ế.c hại ít hết lòng vì nước, vì dân, ông căn bản thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của những ." Giọng của Thương Quân Lẫm trở nên lạnh lẽo.
Kinh thành cách Túc Bắc xa, tiên đế ở trong hoàng cung sống mơ mơ màng màng, nào nghĩ đến chuyện bởi vì một quyết định đơn giản của ông mà nhiều dân trôi giạt khắp nơi.
"May mà lúc bệ hạ ở đó nên mới cứu Túc Bắc khỏi tình trạng dầu sôi lửa bỏng." Thẩm Úc nhẹ nhàng .
"Sau khi trẫm tới Túc Bắc tổng hợp những binh lính đánh tan rã hợp cùng đội ngũ ở đó tự phát động để phản kháng, nhắc đến cũng buồn , Bắc Mạc cho rằng của Đại Hoàn đều dễ bắt nạt nên căn bản hề nghĩ đến một ngày sẽ đánh , trấn chiến đầu tiên thua một cách triệt để."
"Sau đó càng ngày càng nhiều dân tự nguyện gia nhập, đánh hơn một tháng, Bắc Mạc đầu hàng, trẫm để ý tới, dân chúng ở Túc Bắc cũng chấp nhận nên trẫm đưa bọn họ đánh đuổi bọn chúng khỏi lãnh thổ của Đại Hoàn."
Giọng của Thương Quân Lẫm trầm thấp, cho dù ngữ điệu của bình thường nhưng Thẩm Úc vẫn nhịn mà theo lời kể của để tưởng tượng tình hình năm đó của Túc Bắc.
Thẩm Úc chuyện sẽ đơn giản như những gì Thương Quân Lẫm , nhưng Thương Quân Lẫm nhắc nhiều nên Thẩm Úc cũng hỏi nhiều.
"Lúc trẫm ở bên ngoài quanh năm, ít nhiều gì cũng nhờ Lệ Vương định tình hình trong triều, trẫm bồi dưỡng của , Lệ Vương cũng dần hạ thấp cảm giác tồn tại. Trẫm nhớ đến sự giúp đỡ của ông lúc ban đầu nên nhiều chuyện, trẫm cũng nhắm mắt cho qua." Bây giờ Thương Quân Lẫm nghĩ , làm sai chuyện .
"Quan hệ giữa bệ hạ và các vị vương gia chứ?" Thẩm Úc chỉ quan hệ giữa Thương Quân Lẫm và các cùng cha khác nhạt nhoà, dường như những vương gia bối phận cao cũng về phía Thương Quân Lẫm.
"Ngoại trừ Lệ Vương và An Vương thì còn quan hệ gì với những khác." Thương Quân Lẫm sớm qua cái tuổi mong chờ tình , đến cả phụ của mà cũng thèm để ý thì càng cần đến những thúc, bá* khác. (Chú, bác)
Thẩm Úc cũng cảm thấy quá ngoài dự định, lúc mấy vương gia đó thấy Thương Quân Lẫm đều như mèo thấy chuột, ban đầu y còn tưởng là bọn họ dọa sợ, hiện giờ xem là ngày từ đầu, bọn họ sợ Thương Quân Lẫm .
"Bên cạnh trẫm chỉ A Úc," Thương Quân Lẫm thở dài một ôm thanh niên trong lồng ngực, "A Úc thể rời khỏi trẫm, nếu ngày đó thì trẫm trẫm sẽ làm chuyện gì ."
Tất cả tình cảm của đều đặt lên của Thẩm Úc, lúc yêu Thẩm Úc, từng cho rằng đời của chỉ thể một ngai vàng lạnh như băng, việc Thẩm Úc đến khiến thấy một dáng vẻ khác của đời .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Sẽ rời ," Thẩm Úc vỗ phía lưng của nam nhân như trấn an, trong lòng cũng thấy kì lạ, "Sao bệ hạ cứ luôn nghĩ sẽ rời ? Xa bệ hạ cũng chỗ để ."
Thẩm Úc phủ nhận chuyện ban đầu y ý định rời , y định đợi khi chấm dứt hết tất cả ân oán thì sẽ chọn một nơi thanh tịnh để vượt qua quãng đời còn , chỉ là trong quá trình ở chung với Thương Quân Lẫm, suy nghĩ biến mất lúc nào .