Thương Quân Lẫm cúi đầu cọ gương mặt của Thẩm Úc: "Nghĩ cái gì ?"
"Bệ hạ cũng với những chuyện ." Giờ khắc , Thẩm Úc thêm những chuyện về Thương Quân Lẫm.
"Chuyện của trẫm ? Không nhiều chuyện để lắm, trẫm tiếp tục chờ ở trong cung nữa nên tự xin biên quan, tuy rằng ở biên quan gian khổ nhưng thật vẫn hơn những ngày tháng ở trong cung. Sau trẫm lập công, lúc trở kinh thành thì cũng còn ai dám bất kính* với trẫm. Tiên đế mấy hoàng tử đó châm ngòi liền tới tìm trẫm làm khó, kết quả là tự rước giận về , bọn họ cũng tới trêu chọc trẫm nữa."
Vốn dĩ Thương Quân Lẫm nghĩ rằng sẽ thích nhắc chuyện cũ, hiện giờ mới phát hiện những chuyện từng tự cho là mãi mãi thể quên sớm hoá thành những thứ râu ria trong năm tháng vô tận.
"Bãi cỏ là của bệ hạ ?" Từ đến nay Thẩm Úc từng kinh thành một nơi như .
"Đây là thứ trẫm sai đặt mua khi lên ngôi," Thương Quân Lẫm gật đầu, "Lúc ở biên quan lâu nên vẫn luôn cảm thấy quá thích nghi với việc sinh hoạt ở kinh thành, những lúc việc gì thì sẽ tới đây để dạo."
"Chắc ít đến nơi nhỉ?" Từ khi bọn họ tiến đây đến bây giờ cũng từng thấy nào.
"Ngoại trừ mấy hầu ở đây từ đầu thì cơ bản là còn ai tới, ngoài thì...Hình như từng một thiếu niên vô tình lạc , đó đầy bụi đất, trẫm sai đưa đó ngoài. Lúc trẫm mới trở về từ chiến trường nên khí thế tàn sát vẫn còn nặng, dường như doạ đó sợ nên dù hỏi gì thì đó cũng ."
"Bệ hạ trị tội quấy nhiễu thánh giá* ?" Thẩm Úc đầu . (Như hoàng thượng.)
"Ở trong lòng A Úc, trẫm là kẻ g.i.ế.c như ngoé ?" Thương Quân Lẫm , dường như vẫn còn nhớ đôi mắt đen nhánh của thiếu niên.
Lúc thấy cặp mắt như con thú con , Thương Quân Lẫm mất hết hứng thú truy cứu, cũng trừng phạt trông coi mà chỉ sai đưa đứa trẻ ngoài sửa những chỗ tổn hại. Từ đó về , cũng còn nào vô tình bước đây.
"Một đứa trẻ mà thôi, chính nó cũng đây bằng cách nào, chính là ở bên ," Thương Quân Lẫm chỉ tay bên trái ở mặt, "Lúc trẫm thấy nó ở đó."
Thẩm Úc về hướng mà Thương Quân Lẫm chỉ.
"Lúc ở đó rào tre, phá hủy."
Thẩm Úc căn cứ những lời Thương Quân Lẫm và hiện hình ảnh đó ở trong đầu, ban đầu mấy cái rào tre đó cũng vấn đề gì, chỉ là khi phơi gió quá nhiều thì tổn hại, ngã trái ngã ở cùng một chỗ...
Thẩm Úc trừng mắt, giọng điệu vẫn nhẹ: "Bệ hạ điều tra phận của đứa bé ?"
"Lúc trẫm chỉ ở kinh thành mấy ngày thì biên quan báo nguy, trẫm thì việc cũng tạm gác , nếu hôm nay nhắc tới thì cũng chắc trẫm nhớ tới," Thương Quân Lẫm nhận gì đó đúng, "Sao A Úc để ý đến chuyện như ?"
"Bệ hạ ? Khi còn nhỏ một đám rõ phận đuổi giết, lúc đó chạy tới một mảnh cỏ nào, vì nhận , còn khiến cả lẫn mặt trông thật dơ, đó một cơn mưa lớn, tránh mưa rào tre rách nát và cầu mong mưa ngừng rơi, lúc một cái áo choàng giáng từ trời xuống và che cho ."
Dù trải qua hai đời nhưng trong lòng Thẩm Úc vẫn còn khắc sâu chuyện , ngày đó y mắc mưa, khi trở về sốt cao, kí ức về việc đuổi g.i.ế.c cũng trở nên mơ hồ, điều duy nhất y nhớ rõ ràng là chiếc áo choàng giáng từ trời xuống .
Lần kinh ngạc biến thành Thương Quân Lẫm, cánh tay đặt ở eo Thẩm Úc tự chủ mà nắm chặt , trong giọng điệu tràn đầy sự thiếu chắc chắn: "Đứa trẻ lúc trẫm gặp là A Úc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-302.html.]
"Hèn gì ngày đó trẫm phát hiện một đám đáng nghi ở gần trại nuôi ngựa, lúc trẫm còn nghĩ mục tiêu của bọn họ là trẫm, hoá là A Úc ?"
Lúc , quan hệ giữa Đại Hoàn và các quốc gia khác căng thẳng, mà nội bộ của Đại Hoàn cũng nhiều vấn đề khác nên lâu lâu Thương Quân Lẫm sẽ gặp một đám ám sát , hình thành thói quen nên lúc hỏi cũng hỏi mà xử lý luôn.
Hắn cần hỏi sai bọn họ tới ám sát là ai, chỉ cần lấy sổ sách ghi từng khoản một là .
"Hoá bệ hạ từng cứu từ sớm như , những đó cũng còn xuất hiện nữa, giờ nghĩ mới nhận chắc là vì bọn họ e ngại sự tồn tại của bệ hạ." Giọng điệu của Thẩm Úc cũng căng lên, hoá trong lúc y , Thương Quân Lẫm che chở y lâu như . (Vì TQL g.i.ế.c đám nên mấy còn rén, sợ TU bảo kê nên tay=> Hành động của TQL góp phần tạo nên sự an trong quá trình trưởng thành của TU.)
Thương Quân Lẫm than thở một tiếng, đầu gác lên vai của Thẩm Úc: "Biết như thế thì trẫm mang ngươi về, dù là hỏi nhiều thêm một câu cũng ."
Vấn đề là hết đến khác, từng hỏi mà chỉ giao đứa trẻ hôn mê cho hạ nhân, cũng vì đủ loại chuyện mà hỏi đến nữa.
Thẩm Úc giơ tay sờ mặt của Thương Quân Lẫm khẽ giọng : "Như , chúng bỏ qua ."
Thương Quân Lẫm nghiêng đầu hôn Thẩm Úc, giờ nghĩ , trong lòng dâng lên một nỗi sợ, nếu lúc xảy một chút lệch lạc thì sẽ bỏ lỡ A Úc ?
Thẩm Úc nghiêng đầu ôm lấy cổ của nam nhân chủ động hôn tiếp.
Nụ hôn , Thẩm Úc chủ động, Thương Quân Lẫm thể cảm nhận dục vọng chiếm hữu của Thẩm Úc đối với từ nụ hôn , dục vọng trong lòng nháy mắt nổi lửa.
Càng hôn sâu, bàn tay đang đặt eo Thẩm Úc của Thương Quân Lẫm càng nắm chặt hơn.
Hai dính sát nên nếu thể của đối phương bất cứ biến hóa gì thì đều thể cảm nhận .
"A Úc......" Một nụ hôn kết thúc, Thương Quân Lẫm cọ gương mặt của Thẩm Úc, giọng khàn như sắp mất tiếng.
Thẩm Úc dựa bả vai của Thương Quân Lẫm, thể y giật giật, Thương Quân Lẫm bỗng chốc nắm chặt dây cương.
"A Úc?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Giọng của càng khàn hơn.
"Trẫm đưa ngươi trở về." Nói xong, Thương Quân Lẫm kéo dây cương, để ngựa đầu .
Thẩm Úc đè tay , trong mắt còn mang nước tiêu tan, y lẩm bẩm : "Ta trở về."
Màu đen trong mắt Thương Quân Lẫm cuồng, cố kìm nén để nuốt bụng.
Nào ngờ con mồi lựa chọn những cảm kích mà còn tiến lên trêu chọc: "Ta ở đây, lưng ngựa, màn trời chiếu đất, chỉ bệ hạ và ..."
"Bệ hạ nghĩ ?"