Thẩm Úc trừng mắt : "Đến cuối cùng là đang phạt là phạt bệ hạ?"
Thẩm Úc cũng quên chuyện mỗi xong chuyện là y sẽ vài ngày, vì là phạt Thương Quân Lẫm thì bằng là khen thưởng Thương Quân Lẫm.
"Đương nhiên là phạt trẫm, A Úc làm như thế nào cũng ."
Giọng Thương Quân Lẫm nhẹ như đang lẩm bẩm, bên trong còn chất chứa sự mờ ám khó tả, nó tựa như cái móc xẹt qua trái tim của Thẩm Úc.
Hai tựa sát , Thẩm Úc cũng cảm nhận sự biến hoá nam nhân, y cố ý cọ qua nơi nào đó và y cũng thấy biểu cảm nam nhân đổi đúng như ý .
"Bệ hạ làm gì sai " Thẩm Úc cố ý , "Sao trừng phạt bệ hạ?"
Thấy đạt mục đích, Thương Quân Lẫm thấy mất mát, vẫn còn cảm nhận một A Úc nhiệt tình và chủ động, thế nhưng mặt hiện chút biểu cảm nào: "A Úc cần thì cần."
Sóng mắt Thẩm Úc lay chuyển, y nắm lấy cổ áo của Thương Quân Lẫm nheo mắt : "Đây là yêu cầu của chính bệ hạ nên đến lúc đó ngài đừng hối hận."
"Đương nhiên ."
Thương Quân Lẫm còn cầu mà .
Thẩm Úc buông tay rời khỏi cái ôm của nam nhân: "Chuyện tối ."
Thương Quân Lẫm đạt mục đích nên cũng để ý đến chuyện chờ thêm một lát, đến bên chiếc trường kỷ xuống, : "A Úc mấy phiên vương đó mang cho trẫm niềm vui bất ngờ lớn đến thế nào ?"
"Thứ bệ hạ chính là đống đồ bọn họ đưa đến Túc Bắc ?" Thẩm Úc theo tới đó xuống bên cạnh.
"Không sai, bọn họ làm trẫm mở rộng tầm mắt, nếu tài sản riêng của bọn họ giàu hơn quốc khố cũng là giỡn." Thương Quân Lẫm cũng mấy phiên vương đó giàu , nếu bọn họ cũng sẽ vì lấy lòng Thẩm Úc mà bỏ biểu vàng bạc như , thế nhưng cũng ngờ những thứ trong tay bọn họ còn nhiều hơn tưởng tượng của .
Không chỉ Thương Quân Lẫm, lúc mấy đại thần giám sát chuyện quyên góp truyền tin trở về cũng khỏi hít hà một , nếu cơ hội thì chỉ sợ bọn họ vĩnh viễn rằng các phiên vương giàu như .
"Hèn gì quân vương đời nào cũng đề phòng các phiên vương."
"Còn , các ngươi mấy thứ , đây chỉ là đồ của một đất phong thôi mà cũng thua kém gì đống đồ lấy từ kho bạc, Đại Hoàn cũng chỉ một vùng đất phong thôi ."
"Lúc bệ hạ để phiên vương góp một phần sức , là ai phản đối? Còn phiên vương cũng khó khăn, chúng nên làm khó khác, đây là khó khăn của bọn họ ? Tiền nhiều quá tiêu hết là một chuyện khó khăn ?" Hộ Bộ thượng thư nhịn mà gia tăng âm lượng.
Làm việc với nhiều năm nên các quan viên khác cũng hiểu rõ tính tình của Hộ Bộ thượng thư, vì với mấy chuyện bọn họ cũng thấy nhiều nên trách.
"Đừng vội tức giận," Công Bộ thượng thư vỗ bả vai của Hộ Bộ thượng thư nhắc nhở, "Đây chỉ mới là đống đồ đầu tiên thôi , chừng vẫn đủ để đáp ứng nhu cầu của Túc Bác ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-241.html.]
"Ngươi đúng, nếu bọn họ giàu như thì lấy thêm nhiều hơn, may mà vẫn kịp, quả thật biện pháp của bệ hạ là một biện pháp đúng đắn."
Những khác xong cũng thầm nâng khoé miệng lên, bọn họ cũng âm thầm mặc niệm cho những phiên vương Hộ Bộ thượng thư lựa chọn.
Hộ Bộ thượng thư sửa sang danh sách, đó ông bắt đầu chuẩn cho giai đoạn gom góp đồ đạc tiếp theo, cũng chỉ xem như sờ soạng phần đáy, tiếp theo nếu thể khiến các phiên vương đau đến nhỏ m.á.u thì ông xứng làm Hộ Bộ thượng thư!
Các phiên vương vẫn rằng đống đồ của bọn họ Hộ Bộ thượng thư nhớ thương.
"Điện hạ, nhiều đồ như , chúng thật sự đưa đến Túc Bắc hết ?" Trên mặt quản gia của vương phủ lộ vẻ rối rắm.
"Không cho cũng giờ," Phiên vương cũng bất đắc dĩ, "Triều đình và dân trong thiên hạ đang đấy, dân chúng mà cũng góp sức, chúng làm gì cả là đang cảm thấy bệ hạ đủ chướng mắt khi thấy chúng ?"
Phiên vương lấy mấy thứ ? Đương nhiên là , ai ngại việc nhiều tiền quá chứ?
đường lui của bọn họ phá hỏng từ lâu , nếu như cho thì chẳng bọn họ đang tuyên bố với thiên hạ rằng hai lòng với Đại Hoàn ? Đầu năm bọn họ Thương Quân Lẫm uy h.i.ế.p một , hiện tại bọn họ đối đầu với thêm nữa.
"Người mà bổn vương để kinh thành thử liên hệ với quý quân, quý quân nếu chúng biểu hiện thật thì bệ hạ cũng sẽ vui, nếu bệ hạ vui thì chừng ngài sẽ bỏ qua chuyện cũ, hơn nữa còn thể nhận gia thưởng*, bổn vương cần gì cả, chỉ cần bệ hạ đặt ánh mắt lên bổn vương là ."(thưởng cho trong nhà(?))
Hắn rằng phàm là Thương Quân Lẫm chú ý thì sẽ kết quả .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhìn Lệ Vương xem, lúc toả sáng đến cỡ nào, bây giờ cũng xoá tên khỏi dòng dõi hoàng thất, xem thử Việt Vương , hiện tại vẫn còn nhốt ở kinh thành đó, đời cũng chả tham vọng gì, chỉ hy vọng thể an mà sống nửa đời còn .
Rất nhiều phiên vương suy nghĩ tương tự, bọn họ từng tận mắt chứng kiến một Thương Quân Lẫm tàn bạo, bọn họ tàn nhẫn đến mức nào, những thể sống an đến bây giờ ai ngu ngốc cả, bọn họ đấu Thương Quân Lẫm , càng đừng là hiện tại, đối đầu với vị hoàng đế cứng cánh.
Chẳng qua nên tiếc của thì vẫn tiếc.
Ở đất phong của Việt Vương.
Bởi vì Việt Vương- chủ nhân của nơi ở đây nên chuyện gom góp cũng do quan viên triều đình phái tới hợp tác với quan viên ở đất phong của Việt Vương xử lý.
Có Thương Quân Lẫm phái đến tìm hiểu nên bọn họ cũng đất phong của Việt Vương thể bỏ bao nhiêu, quan viên triều đình cũng hiểu rõ điều đó nên cuối cùng bọn họ quyết định lượng đồ bọn họ lấy sẽ vượt qua năng lực tiếp nhận của đất phong nhưng vẫn thể khiến đống tài sản Việt Vương tích góp nhiều năm nhỏ máu. (Cạn kiệt:)))
Hiện giờ Việt Vương vẫn còn đang ở kinh thành, ai thế nào nên mấy quan viên ở đất phong của cũng dám làm gì, bộ quá trình đều thuận lợi.
"Nếu Việt Vương tin tức thì sẽ tức đến mức nào." Nghe Thương Quân Lẫm xong, Thẩm Úc nhịn nổi.
"Trẫm sẽ sai cho ." Trong giọng của Thương Quân Lẫm còn mang sự chán ghét.
Thẩm Úc phát hiện gần đây Thương Quân Lẫm càng ngày càng thích bộc lộ cảm xúc mặt y, lúc y mới cung y còn cảm thấy Thương Quân Lẫm là một vị quân vương luôn ở trong trạng thái tức giận.