Thương Quân Lẫm là quân vương nên đương nhiên cách và cách khác .
"Vốn dĩ trẫm cho rằng ngươi bày vở diễn là vì để dân chúng chấp nhận chuyện quyên góp, ngờ ngươi còn ý nghĩ sâu xa hơn, lúc ngươi trẫm đợi thêm một thời gian nữa trẫm còn thắc mắc, hoá là vì đợi cơ hội ."
Thẩm Úc gật đầu: "Ta vẫn luôn cảm thấy những đó còn sự chuẩn ở phía nữa, nếu bọn họ dám đoạt một đống đồ thì chắc chắn bọn họ sẽ trơ mắt chúng gom góp thêm đồ để đưa đến Túc Bắc thêm một nữa ."
Thương Quân Lẫm: "Điều khiến trẫm lo nhất là chuyện của Bắc Mạc thâm nhập nội bộ quan viên của Túc Bắc, dựa theo những tin tức Ẩn Long Vệ truyền tới thì thể thấy bọn họ tạm thời vẫn phát hiện dấu vết của Bắc Mạc."
Thẩm Úc: "Nếu trong chuyện Túc Bắc gặp tai hoạ nghiêm trọng, ai là lợi nhất thì chắc chắn là của Bắc Mạc. Nếu sự đe dọa của Túc Bắc quân thì còn gì để nghi ngờ nữa, Túc Bắc sẽ trở thành vật trong tay Bắc Mạc, vì thế nên nếu bệ hạ cảm thấy bên trong chuyện liên quan tới Bắc Mạc thì cũng gì kì quái, thế nhưng thiên về trường hợp chuyện là do của Đại Hoàn làm hơn, bệ hạ cũng đừng quên rằng Việt Vương vẫn còn đang ở trong ngục tối."
Thương Quân Lẫm: "A Úc nghi ngờ chuyện là do lưng Việt Vương làm ?"
Thẩm Úc: "Nếu Việt Vương cái vị trí thì lương thực và vàng bạc đều là những thứ thể thiếu, bệ hạ phái đến đất phong của Việt Vương ?"
Việt Vương nhốt ở kinh thành lâu như mà ở đất phong của vẫn làm hành động nào, đây cũng là một chuyện bình thường.
"Vừa lúc bệ hạ thể lấy cái cớ quyên tặng để thăm dò đất phong của Việt Vương."
Sau một thời gian đủ để uống một chén nhỏ, nửa vở kịch còn cũng trình diễn, tiếng bàn tán ở bên cũng dần biến mất, dù thì tất cả cũng tập trung sự chú ý vở kịch.
Ở phòng bên cạnh.
Tiền thái y thấy Cố thái y tập trung lắm liền rót cho một chén hỏi: "Đang nghĩ cái gì ?"
"Vừa nãy hình như thấy quen," Cố thái y sửng sốt một chút, cầm lấy chén , "Không là bọn họ thật là do nhầm nữa."
"Là bạn của ngươi ? Nếu ngươi ngại thì cứ mời bọn họ qua đây."
Cố thái y lắc đầu: "Không cần , nghĩ chắc bọn họ cũng chúng quấy rầy ."
Nghe thế, Tiền thái y cũng nhiều lời nữa.
Sau khi vở kịch kết thúc, đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Cái kết của vở kịch thật đúng là làm sảng khoái mà, bọn tham quan đáng như , nên c.h.é.m đầu bọn họ để nhắc nhở dân trong thiên hạ!"
"Li Nương bỏ trăm cay ngàn đắng, cuối cùng nàng cũng đoàn tụ với yêu, tình ắt về chung một nhà, cảm thấy thỏa mãn."
"Cái giá mà Li Nương bỏ cũng uống phí, kẻ ác cuối cùng cũng chịu trừng phạt, cũng nhận những điều lành, nếu tình hình thiên tai giải quyết kịp thời thì những kẻ địch nhân cơ hội để xâm chiếm lãnh thổ cũng sẽ đánh bại, thật là sảng khoái mà!"
Người tới xem diễn cả nam tử lẫn nữ tử, dù điểm chú ý của hai bên giống nhưng bất kể là bên nào thì cũng lòng với cái kết của câu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-221.html.]
Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm khỏi toà lâu diễn, dọc theo đường đều thể thấy âm thanh nghị luận của những chung quanh.
Ngoại trừ nội dung của câu chuyện xưa thì điều nhắc đến nhiều nhất là hành động của Li Nương.
Li Nương là hoá của những nữ tử thế gian , nàng sự mềm mại và tinh tế của nữ tử nhưng nàng cũng khí khái và sự quả cảm thua bất cứ nam tử nào, nàng dám và dám làm, nàng cũng lời của những khác đả động đến tâm tính .
"Nếu Li Nương trong truyện thành công thì nó đang chứng minh rằng chúng cũng thể thực hiện biện pháp ?"
"Ta cũng đang tự hỏi vấn đề , ngươi và đều là thương nhân cả, trong hiện tại, Đại Hoàn cũng đối xử với các thương nhân hơn so với triều đình cũ nhiều, Li Nương trong vở kịch rơi tình cảnh gian nan như mà cuối cùng nàng vẫn thực hiện thành công chuyện, thế nàng còn làm đổi tình cảnh của các thương nhân lúc bấy giờ nữa, nếu chúng thể bỏ chút sức lực vì Túc Bắc thì chúng cũng thể đổi cái về thương nhân trong mắt ?"
Sĩ nông công thương, đó là quan niệm truyền qua nhiều thế hệ, khó để đổi quan niệm , cho dù Đại Hoàn đối xử khắt khe với các thương nhân nhưng cũng vì những quan niệm cũ đó nên địa vị của các thương nhân cũng cao cho lắm.
Trong tay bọn họ nhiều tiền thì thế nào chứ, nếu bỏ một đống vàng bạc để lót đường thì sẽ dễ tổn thất tài sản, hơn nữa còn tổn thất nặng nề nữa. Dù chỉ dùng tiền để mua chút an tâm, mua một thứ gì đó để bảo đảm thôi thì bọn họ cũng tình nguyện mua.
mà đại đa là ném tiền qua cửa sổ cả, dù lo lót sẵn cho mối quan hệ đó thì đối phương vẫn thể đổi ý bất cứ lúc nào.
Thẩm Úc đưa hai trường hợp là tài trợ và quyên góp, cả hai đều thể tránh xảy trường hợp .
Vở kịch Thẩm Úc biểu diễn ở kinh thành mấy ngày, các gánh hát ở các địa phương khác cũng bắt đầu diễn vở kịch , đối với các gánh hát mà , chỉ cần xem thì diễn vở nào cũng giống như .
Còn mấy nhân cơ hội để kể chuyện xưa của Li Nương cho các quán , quán rượu, như thế thì các vị khách cũng sẽ thích hơn, bọn họ cũng thể kể chuyện một cách vui vẻ hơn.
Chỉ qua mấy ngày thì quan phủ nhận thư tình nguyện quyên góp của dân chúng.
Không chỉ ở chỗ của các quan phủ mà ngay cả Đại Lý Tự, Hộ Bộ và các quan phủ ở những nơi khác cũng nhận những bức thư tình nguyện.
Lúc lên triều, Hộ Bộ thượng thư trực tiếp lấy thư tình nguyện : "Khởi bẩm bệ hạ, thần nhận mấy bức thư đến từ dân gian."
Mấy vị đại thần khác cũng : "Khởi bẩm bệ hạ, thần cũng nhận ."
"Đưa lên đây trẫm xem xem."
————-
Ở ngoài cung, Nghênh Tinh Lâu.
Nghiêm Tranh và mười mấy vị thương nhân lớn bé cùng trong phòng riêng, cầm đầu bọn họ là một nam tử vẻ ngoài ba mươi tuổi, trông nhã nhặn, bọn họ cũng mới danh sách quyên góp để gửi tới quan phủ.
Ở một bên khác, những đó đều là dân chúng bình thường, thế nhưng tất cả bọn họ cũng danh tiếng ở quê nhà, bọn họ tụ tập ở chỗ cũng là vì chuyện dâng danh sách lên.
"Mọi cứ yên tâm, cũng chút quan hệ với mấy vị đại nhân Hộ Bộ, hôm nay Hộ Bộ thượng thư sẽ báo thỉnh cầu của chúng cho bệ hạ." Nam tử trông vẻ nhã nhặn .
"Chúng vẫn luôn tin lời của Kim công tử mà."