Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 188
Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:19:32
Lượt xem: 124
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Quân Lẫm ở cùng y cả một ngày, cho đến lúc chạng vạng mới rời vì các đại thần kêu bàn chuyện.
Thương Quân Lẫm cọ tới cọ lui, chịu rời , Thẩm Úc đẩy : "Bệ hạ vẫn nên xử lý chuyện ."
Thương Quân Lẫm còn biện pháp nào khác, đành rời .
Chờ lúc trở về, Thẩm Úc ngủ ở chiếc trường kỷ, ánh nến, Thương Quân Lẫm chằm chằm khuôn mặt của y, thả nhẹ động tác bế lên, đặt y lên giường.
Có thể là do đêm hôm qua quá mệt mỏi nên dù ôm tới ôm lui thì Thẩm Úc vẫn tỉnh dậy.
Ngày hôm , tinh thần của Thẩm Úc vẫn lắm, Thương Quân Lẫm thấy thế liền gọi Cố Thái y tới khám bệnh cho y.
Cố thái y xem xong mạch liền thoáng qua Thương Quân Lẫm, đành cúi đầu và suy nghĩ xem nên dùng từ gì cho thích hợp.
"Nếu chuyện gì Cố thái y cứ thẳng là ." Thương Quân Lẫm đang ôm Thẩm Úc, một bàn tay xoa bóp cho phần xương ngón tay của Thẩm Úc.
Cố thái y đành liều mạng, dùng hết năng lực để khiến ngữ điệu của vững vàng hơn: "Thân thể của quý quân vẫn khôi phục, bệ hạ cần hạn chế chuyện phòng the hơn."
Động tác tay Thương Quân Lẫm khựng .
"......Trẫm ."
Cố thái y phương thuốc xong liền rời , đường trở về nghĩ lắc đầu, quý quân thật sự vất vả.
Thẩm Úc héo tàn ba ngày liền, cuối cùng ngày thứ tư y cũng dần khôi phục .
"Mấy ngày nay ngươi còn thấy mấy lời bàn tán về chuyện tiến hậu cung ?" Thẩm Úc tự pha cho một ấm hỏi Mộ Tịch.
"Đã còn, bệ hạ cảnh cáo những gia tộc ý định đó, ít nhất hiện tại bọn họ cũng còn dám thể hiện ý định ngoài." Còn chuyện đáy lòng bọn họ nghĩ thế nào, Mộ Tịch cảm thấy công tử nhà quá đúng, chẳng lẽ nàng còn thể quản suy nghĩ trong lòng những ?
Nếu chuyện Thương Quân Lẫm giải quyết thì Thẩm Úc cũng hỏi nhiều nữa.
"Bệ hạ sai làm xích đu, công tử thử ?" Mộ Tịch cảm thấy hôm nay tinh thần của Thẩm Úc khá , vì nàng đưa lời đề nghị.
Thẩm Úc ở yên trong phòng mấy ngày, y cũng cảm thấy nên ngoài dạo một chút.
Chiếc xích đu ở trong viện khá giống với cái ở Ngọc Chương Cung, Thẩm Úc qua sờ thử đó mới xuống.
Chiếc xích đu đặt một cây cổ thụ, cành lá của cây cổ thụ tươi , lúc che khuất ánh mặt trời phía đỉnh đầu, Thẩm Úc cầm một cuốn tạp ký* chậm rãi .(sách hỗn hợp nhiều thể loại(?))
"Người nào tự tiện xông ?"
Bên ngoài truyền đến tiếng huyên ná, Thẩm Úc rút suy nghĩ khỏi cuốn sách: "Có chuyện gì ?"
"Nô tỳ cũng ," Mộ Tịch cũng đầy vẻ mờ mịt, "Nô tỳ sẽ xem thử."
Mộ Tịch xong liền xoay đến chỗ âm thanh truyền đến.
Chỉ một lát , Mộ Tịch trở , sắc mặt nàng chút khó coi: "Là một nữ tử, nàng gây rối đòi gặp bệ hạ."
Chuyện lập một bộ phận mới độc lập hơn trình lên để bàn bạc, gần đây Thương Quân Lẫm bận rộn như cũng là vì chuyện , hiện tại vẫn đang bàn chuyện với đám thừa tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-188.html.]
"Nàng nguyên nhân ?" Thẩm Úc đặt sách xuống.
"Không ," Mộ Tịch lắc đầu, "Nàng gọi đến nên thủ vệ* cho nàng tiến , nhưng như thế nàng càng tiến hơn, nô tỳ sai đuổi nàng ."(Thường là canh gác.)
Cho dù là đang ở hành cung thì chuyện gặp hoàng đế cũng là chuyện cứ là sẽ gặp, chỗ ở của Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cũng canh giữ nghiêm ngặt, nếu gọi đến thì thủ vệ sẽ để cho bất cứ nào tiến .
Người bình thường cũng sẽ vô duyên vô cớ mà xông , dù thì tội quấy nhiễu thánh giá* cũng chính là một tội nặng. (Làm phiền hoàng đế.)
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thẩm Úc dậy, rời khỏi chiếc xích đu : "Mang xem thử."
Còn đến gần mà Thẩm Úc thấy giọng dịu dàng của nữ tử, giọng mang cho Thẩm Úc một cảm giác quen thuộc, đến gần liền thấy nàng, quả nhiên là mấy ngày bọn họ bắt gặp.
Ngày đó, khi trở về, Thẩm Úc trộm gà còn mất nắm gạo, suýt chút nữa bỏ cả chính , hiện tại chỉ thấy mà y cảm thấy nơi nào đó đau đau.
Ngày đó, ngoại trừ việc tiến thì những chuyện nên làm nên làm cũng làm hết, đến cuối cùng, Thẩm Úc mệt đến nỗi thể nhấc nổi một ngón tay.
"Sao thế ?" Thẩm Úc ho nhẹ một tiếng, ngăn cản cuộc giằng co ở bên .
"Quý quân." Thủ vệ khom hành lễ, "Nữ tử bệ hạ đánh rơi đồ ở chỗ nàng, vì nàng gặp bệ hạ để trả đồ cho ngài , nhưng nàng gọi đến nên thuộc hạ cũng dám để nàng ."
"Sao đồ bệ hạ đánh rơi ở chỗ ngươi?" Thẩm Úc bình tĩnh qua nữ tử đang ở bên ngoài.
Nữ tử cắn môi : "Hôm đó bệ hạ đến Ẩn Ngọc Hiên, dân nữ cũng gặp bệ hạ ở đó, món đồ đó cũng đánh rơi ở chỗ đó."
"Ngươi đưa thứ đó cho , sẽ đưa cho bệ hạ ngươi." Thẩm Úc tính để , dù nữ tử cũng đang mơ mộng về việc tiến hậu cung, chỉ sợ mục đích nàng tới đây cũng đơn giản.
"Không , tự tay giao đồ cho bệ hạ." Nữ tử lui về phía một bước, hốc mắt ửng đỏ.
Thẩm Úc híp mắt: "Mục đích của ngươi là trả đồ cho bệ hạ là gặp bệ hạ? Nếu là vế thì ngươi cứ giao đồ cho là , còn nếu là vế thì khuyên ngươi đừng uổng phí tâm tư nữa."
Mục đích của nàng đương nhiên là ở vế , ngày đó nàng chờ ở trong rừng đến khuya mà vẫn thấy , khi trở về nàng nghĩ cả trăm cũng là vì , chỉ là ngày hôm nàng tin bệ hạ nổi trận lôi đình, cho bọn họ tiếp tục loại suy nghĩ , nàng đành yên lặng hai ngày, vì để giải sầu nên nàng dạo, nhưng lạc đường, ngờ trời xui đất khiến thế nào mà nhặt ngọc bội bệ hạ đánh rơi.
Khoảnh khắc , nàng hiểu đây chính là cơ hội của nàng.
Nàng cũng từng Thẩm quý quân đang ở trong cung là một thủ đoạn, trưởng còn dặn nàng đối đầu với , nàng vẫn đạt mục đích nên vẫn gây thù chuốc oán, thế nhưng nàng ngờ quý quân thẳng như .
Lúc cặp mắt như thông thấu tất cả thì dường như tất cả những mưu kế ở trong lòng nàng đều bóc trần, còn chỗ nào để che giấu nữa.
"Sao quý quân thể bôi nhọ dân nữ như , dân nữ chỉ trả ngọc bội bệ hạ đánh rơi, cũng hề suy nghĩ nào khác." Dù thế nào chăng nữa thì nàng cũng tuyệt đối thể thừa nhận tâm tư của .
"Ngọc bội? Ngọc bội bệ hạ đánh rơi ngươi nhặt về ?"
Biểu cảm của thanh niên khiến thể nào thấu nổi, trong lòng nữ tử chút bất an nhưng vẫn gật đầu.
"Ta mà, hai ngày bệ hạ đánh rơi một cái ngọc bội, hoá là do ngươi nhặt ." Vốn dĩ nó cũng chỉ đeo ở bên hông cho mà thôi, rơi mất thì Thương Quân Lẫm cũng thèm để ý, vẫn là do Thẩm Úc nhận thiếu mất một cái ngọc bội thì mới nhận làm rơi mất.
"Nếu là đồ rơi mất thì cũng cần lấy về, nhưng mà dù gì thì nó cũng là đồ ở bệ hạ, nếu để nó ở trong tay ngoài thì cũng lắm, Mộ Tịch, lấy ngọc bội qua đây ."
Mộ Tịch đến bên cạnh nữ tử, nàng thèm quan tâm đến sự giãy giụa của nàng mà cầm ngọc bội trở về, nàng đặt nó tay của Thẩm Úc.
Thẩm Úc cũng thèm mà trực tiếp ném nó xuống đất, trong nháy mắt miếng ngọc bội vỡ, chia năm xẻ bảy.
"Đồ khác nhúng chàm* thì cứ huỷ là ."(Làm bẩn mất.)