Thẩm Úc gì, chỉ ngơ ngẩn , trông vẻ như dọa sợ.
Nhiệt độ trong phòng lạnh, lạnh thấu xương. Người còn quỳ mặt đất cúi thấp đầu, dùng hết lực mới đến nỗi thất thố.
Thương Quân Lẫm trầm mặc về phía Thẩm Úc, sát khí trong mắt ngày càng tăng.
Áp lực trầm thấp đè , như thúc giục y đến. Thẩm Úc bước lên phía hai bước, cách vũng m.á.u một xa mới dừng .
Thẩm Úc thể cảm nhận sự tồn tại của ánh mắt đang đặt . Khí áp tại Ngự Thư Phòng thấp tới cực điểm, nếu Thẩm Úc chút nhát gan, chỉ sợ chân sẽ lập tức mềm nhũn, mà ngã xuống mặt đất.
"Sẽ dơ quần áo mất. Bệ hạ, vì ngài qua bên với thần?"
Người đàn ông đang tức giận chợt khựng , khí áp quanh cũng biến mất. Ngay cả đàn ông đang quỳ gối một bên cũng nhịn mà ngẩng đầu lên.
Thương Quân Lẫm chút để ý liếc mắt một cái. Người nọ sợ đến mức lập tức cúi đầu xuống, dám làm gì nữa.
"Ồ," Thương Quân Lẫm đột nhiên tiếng, "Không ngờ gan của ngươi lớn như thế."
Ánh mắt như hoá thành thực thể rơi xuống Thẩm Úc, Thẩm Úc cũng né tránh ánh mắt của mà còn thẳng . Hai ánh mắt giao , Thẩm Úc Thương Quân Lẫm đang nghĩ gì nhưng y cảm thấy hình như tâm trạng của đối phương hơn nhiều.
Thương Quân Lẫm lấy một chiếc khăn lau tay, đó tuỳ ý ném vũng máu. Màu trắng trong nháy mắt nhiễm thành màu đỏ, Thương Quân Lẫm thèm liếc mắt một cái, nhanh chóng tới chỗ Thẩm Úc.
Thẩm Úc đó vị quân vương càng ngày càng tới gần . Mỗi bước sự lạnh lùng đối phương giảm một phần, lúc bước đến mặt y, của đàn ông còn sự lạnh lẽo đó.
Thẩm Úc giơ hộp đồ ăn trong tay : "Thần mang canh đến cho bệ hạ, ngài ăn một ít ?"
Thẩm Úc hề hỏi xem tại Ngự Thư Phòng xuất hiện cảnh tượng .
"Ngươi sợ ?" Trên mặt Thương Quân Lẫm tràn đầy hứng thú, hỏi.
Trên mặt Thẩm Úc hề chút sợ hãi nào. Tựa như trong mắt y, m.á.u và mặt đất cũng chẳng gì khác . Theo Thương Quân Lẫm tìm hiểu thì Thẩm Úc nên đến mấy chuyện mới đúng.
Ánh mắt tìm tòi nghiên cứu rơi khuôn mặt y. Thẩm Úc mặt đổi sắc, y đương nhiên sẽ sợ hãi. Đời chính tay y tạo nên những cơn gió tanh mưa máu, nó còn tàn khốc hơn so với tình hình mắt nhiều.
Thẩm Úc nghiêng đầu, liếc mắt đang trong vũng máu, chậm rì rì dời ánh mắt về phía đang quỳ. Cuối cùng, ánh mắt y về nam nhân mặt.
Nam nhân cao hơn Thẩm Úc gần một cái đầu. Hai sát , Thẩm Úc ngửa đầu mới thể mặt .
"Nếu chọc bệ hạ vui, thì trừng phạt đúng tội." Thẩm Úc chằm chằm đôi mắt Thương Quân Lẫm, gằn từng chữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-11.html.]
Con ngươi Thương Quân Lẫm bất giác co rút , giơ tay nắm cằm Thẩm Úc: "Trẫm ngờ quý quân nghĩ về trẫm như thế."
Ngữ điệu nam nhân bình đạm, mang theo chút vui sướng nào. Thẩm Úc vẫn luôn chăm chú mặt nam nhân nên dễ dàng nhận những biến hoá trong mắt đối phương.
"Bệ hạ," Thẩm Úc duỗi tay bắt lấy bàn tay đang niết cằm , mập mờ , "Ta là của bệ hạ, đương nhiên chuyện hướng về bệ hạ."
"Ngươi nhất nên khắc ghi lời của chính ." Thương Quân Lẫm buông tay , biểu tình trở nên ôn hòa "Không mang canh đến cho trẫm ? Đưa trẫm nếm thử tay nghề của quý quân nào."
Gánh nặng tay Thẩm Úc đột nhiên nhẹ bẫng. Hộp đồ ăn Thương Quân Lẫm xách . Ngay đó tay chợt nóng lên, tay nam nhân dùng lực nắm lấy.
Tay y đối phương nắm lấy kéo y vòng qua vũng máu, ngự án.
Thương Quân Lẫm cũng phân phó cung nhân mà tự mở hộp đồ ăn . Trong nháy mắt,mùi hương thức ăn bay phảng phất,làm kìm mà phân bố nước miếng chờ ăn.
Chỉ là......
Mùi hương của thức ăn thể át mùi m.á.u tươi. Hai mùi kết hợp với tạo cảm giác quái dị nên lời .
Thẩm Úc xuống phía một cái, sự phân phó của Thương Quân Lẫm, ai dám hành động. Thấy Thương Quân Lẫm ý định trực tiếp ăn canh, Thẩm Úc kéo kéo tay áo .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Thế nào? Cuối cùng quý quân cũng cảm giác sợ hãi ?"
Mặt mày nam nhân chút tối nhưng khó nhận .
"Không , bệ hạ cảm thấy......" Thẩm Úc tạm dừng một chút, "Ăn trong cảnh như , khó nuốt trôi ?"
Ở phương diện nào đó, Thẩm Úc một loại chấp nhất kì lạ khi dùng cơm. Khi dùng cơm y thích bất luận thứ gì chướng mắt xuất hiện ở mặt.
Đối với quỳ mặt đất và trong vũng máu, Thẩm Úc quan tâm nguyên nhân bọn họ chọc giận Thương Quân Lẫm. Dù hiện tại Thương Quân Lẫm còn là bạo quân g.i.ế.c vô tội, làm những chuyện như đều lý do nhất định. Mà y cũng định tham gia chuyện triều đình.
Nhìn thấy sự ghét bỏ chợt loé lên trong mắt Thẩm Úc, động tác tay Thương Quân Lẫm dừng một chút. Hắn đặt chén trong tay xuống bàn, nhẹ giọng : "Mạnh Thường."
Cánh cửa Ngự Thư Phòng khẽ "Kẽo kẹt" mở . Ánh sáng ấm áp từ ngoài cửa tiến , Mạnh công công mang theo mấy mặc đồ màu đen .
Trên mặt bọn họ đều mang theo mặt nạ, chỉ lộ một đôi mắt. Thẩm Úc từng thấy qua cách ăn mặc như , tò mò thêm vài .
Những động tác nhanh nhẹn, cảm giác tồn tại cao, đến một khắc( mười lăm phút), Ngự Thư Phòng khôi phục như lúc ban đầu. Người quỳ mặt đất cũng bịt miệng kéo ngoài, bộ quá trình phát một chút tiếng động nào. Nhìn động tác bọn họ vẻ quen thuộc, xem bình thường cũng thường xuyên làm .
"Đó là Ẩn Long Vệ."
Đột nhiên một âm thanh vang lên kéo Thẩm Úc thoát khỏi dòng suy nghĩ. Y hồn, phát hiện quân vương đang dùng biểu cảm rõ đánh giá .