Thẩm Úc ngẩn một lúc lâu.
Y chỉ tuỳ ý kể với Thương Quân Lẫm về chiếc xích đu, ngờ Thương Quân Lẫm nhanh chóng làm một chiếc xích đu ở Ngọc Chương Cung.
Một chiếc xích đu cũng tính là gì, thứ hiếm chính là Thương Quân Lẫm là một đế vương, thế nhưng vẫn luôn nhớ như in những chuyện của .
"Ta thích," Thẩm Úc đầu , đối diện với thứ tình cảm đầy dịu dàng trong mắt của nam nhân, y lặp nữa, "Thật sự thích, bệ hạ ."
"Qua thử xem." Thương Quân Lẫm nắm tay Thẩm Úc, cả hai cùng tới hướng của chiếc xích đu.
Bàn tay nam nhân ấm áp mạnh mẽ, tay Thẩm Úc lẳng lặng cuộn trong lòng bàn tay nam nhân, tựa như chú chim mỏi cánh tìm chốn che mưa che gió của .
Thẩm Úc đánh giá chiếc xích đu đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn mang cho y niềm vui bất ngờ . Dây thừng để buộc xích đu dày chừng hai ngón tay, phía chúng những dây leo xanh quấn quanh, những dây leo còn những đóa hoa nhỏ màu trắng. Phần ghế cũng lớn, đủ để y và Thương Quân Lẫm cùng xuống đu.
Thẩm Úc một vòng xung quanh chiếc xích đu, bỗng thấy chút chơi.
"Bệ hạ, lên , ngài đẩy cho ." Thẩm Úc xong, lên chiếc xích đu.
Vì để thoải mái, chiếc ghế còn trải một tấm thảm dày, thể che sự lạnh lẽo của chiếc ghế, còn giúp chiếc ghế trở nên mềm mại hơn.
Thương Quân Lẫm đến phía Thẩm Úc, chậm rãi đẩy chiếc xích đu.
Thẩm Úc ghế xích đu, theo sự lay động của chiếc xích đu, gió khẽ phất qua gương mặt y, khiến những sợi tóc khẽ phất phơ.
Mỗi một chiếc xích đu đáp xuống, tóc của Thẩm Úc sẽ theo sức gió mà bay lên , lên tay Thương Quân Lẫm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hai mắt y thích ý mà nheo , chơi một hồi Thẩm Úc mới đột nhiên nhận nãy giờ vẫn luôn bắt Thương Quân Lẫm đẩy cho , hình như như lắm, một đáp xuống, y nắm lấy tay áo của Thương Quân Lẫm.
"Làm ?" Thương Quân Lẫm vững vàng giữ lấy dây thừng của chiếc xích đu, khiến cho chiếc xích đu dừng .
Thẩm Úc nghiêng , đầu : "Muốn bệ hạ chơi cùng ."
Thương Quân Lẫm nghĩ một hồi, cuối cùng cũng thắng nổi ý nghĩ cùng xích đu với Thẩm Úc, đến bên cạnh Thẩm Úc xuống.
Bọn họ kêu cung nhân tới đẩy xích đu mà để mặc nó từ từ đung đưa, Thẩm Úc dựa vai Thương Quân Lẫm, kể cho về những chuyện khi còn nhỏ.
"Lúc đó, Thẩm Thanh Nhiên thích chạy tới khoe với , Trấn Bắc Hầu làm cho một chiếc xích đu ở trong sân, thích, còn kéo đến xem xích đu của ." Ánh mắt Thẩm Úc dần trở nên xa xăm. "Nhìn chơi xích đu."
Đã trôi qua nhiều năm, vốn dĩ Thẩm Úc cũng còn nhớ rõ chuyện , chỉ là hôm nay xích đu nên những ký ức đó xuất hiện.
"Hắn vui vẻ, lúc ở cách đó xa, thử chơi một , thử cảm giác bay lên sẽ như thế nào. mà , Thẩm Thanh Nhiên sẽ cho , luôn như , cái gì nhất định sẽ tới mặt khoe khoang."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-109.html.]
Nói đến đây, Thẩm Úc khẽ, "Lúc vẫn còn ôm ảo tưởng đối với Trấn Bắc Hầu, thậm chí còn ngây thơ chạy tìm Trấn Bắc Hầu, một chiếc giống như thế. Kết quả thì cũng thể đoán ."
"Là Trấn Bắc Hầu sai." Thương Quân Lẫm xoa xoa tóc Thẩm Úc.
"Sau đó từ từ hiểu , Trấn Bắc Hầu là một đáng để tin cậy, thứ gì thì cũng sẽ tìm nữa."
Thật một đứa nhỏ thì thể thứ đồ gì quý giá đây, chỉ đơn giản là khát vọng sự ấm áp của mang món đồ đó mà thôi. Đáng tiếc đến cả một chút ấm áp, Trấn Bắc Hầu cũng chịu bố thí cho y.
"Không đến chuyện Trấn Bắc Hầu nữa, về chiếc xích đu. Sau khi sắp trưởng thành, mang khế ước đất đai tới tìm , một ít đồ vật mẫu để cho , thôn trang cũng là một trong đó. Lúc đến thôn trang, sai làm xích đu cho , thử mới phát hiện nó giống như trong tưởng tượng của ."
"Sau sẽ ." Thương Quân Lẫm nắm chặt lấy tay Thẩm Úc.
"Hửm?" Thẩm Úc kinh ngạc hỏi.
"Sau A Úc sẽ trải nghiệm cảm giác thứ đồ ."
Thương Quân Lẫm thể đổi quá khứ mà Thẩm Úc từng trải qua, nhưng thể từng chút từng chút bù đắp quá khứ khiến y tiếc nuối . Hắn thể đảm bảo rằng chỉ cần thể tham gia tương lai của Thẩm Úc, nhất định sẽ khiến y nuối tiếc!
"Ta hiện tại còn là một đứa nhỏ, nếu thật sự cái gì cũng sẽ tự dành lấy nó." Thẩm Úc ngửa đầu trung, "Hiện tại khá , bệ hạ thỏa mãn."
Một đời vốn chính là may mắn nhặt , nắm giữ vận mệnh của ở trong tay, làm gì liền làm cái đó.
Sau mấy ngày trở về cung, cuộc sống dần bước quỹ đạo mà nó nên . Ngoại trừ việc phương thuốc mới khá đắng, còn chuyện gì khiến Thẩm Úc hài lòng cả.
"Thật sự thể bảo Cố thái y đổi phương thuốc mới ?" Thẩm Úc bưng chén thuốc trong tay, uống một cạn sạch. Sau khi uống xong, y lập tức lấy một miếng mứt hoa quả bỏ trong miệng.
"A Úc chịu khổ thêm mấy ngày, hết đợt trị liệu xong sẽ trở về với phương thuốc cũ."
Thẩm Úc sâu xa về nam nhân đang chuyện mà hề thấy chột : "Ngày hôm qua bệ hạ cũng như đó."
"Cố thái y nếu cho thêm thuốc để giảm bớt vị cay đắng của thuốc thì cũng sẽ giảm bớt hiệu quả của thuốc. A Úc nghĩ cho thể của , chịu khổ thêm mấy ngày." Thương Quân Lẫm cũng thấy Thẩm Úc khó chịu, sớm hỏi Cố thái y. So với việc uống thuốc đắng nên khó chịu vài ngày, vẫn hy vọng thể Thẩm Úc sẽ nhanh chóng trở nên hơn.
Mới chỉ qua mấy ngày, đống thịt vất vả chăm cũng biến mất. Mặt y cũng nhỏ hơn so với lúc sinh bệnh.
Thẩm Úc uống thuốc là vì cho thể của , chỉ là y vẫn nhịn mà oán giận với Thương Quân Lẫm, nghĩ đến nguyên nhân khiến sinh bệnh, Thẩm Úc hỏi: "Cái áo xám ? Rốt cuộc là ai tay với ?"
"Hỏi ai là phía màn, bất kể là dùng cực hình nào để tra tấn thì nọ cũng chịu mở miệng. Nếu phát hiện kịp thời, uống thuốc độc tự sát." Thương Quân Lẫm càng màn là ai hơn cả Thẩm Úc, nhưng manh mối bọn họ nắm giữ quá ít, đủ để tra.
Lần xảy chuyện ở Ngọc Chương Cung, hơn một nửa hầu hạ ở Ngọc Chương Cung mà vẫn thể bắt ai là nó. Lần chắc cũng khó.
"Người áo xám hẳn là tử sĩ*, hiểu rõ hướng của chúng , còn hiểu rõ cách hành động của cấm quân và Ẩn Long Vệ," Thẩm Úc suy tư, "Không tính đến hai cái , chỉ tính riêng việc hiểu rõ cách hành động của Ẩn Long Vệ thì thể Đại Hoàn cũng nhiều như thế."(Sẵn sàng c.h.ế.t cũng khai gì.)
Sự tồn tại của Ẩn Long Vệ cũng giống như các tử sĩ, bình thường chỉ hoạt động ở trong tối, nhiều đại thần chỉ trong tay Thương Quân Lẫm một thế lực, thế nhưng bộ dáng của Ẩn Long Vệ , làm việc như thế nào thì bọn họ hiểu rõ.