Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:17:23
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì cách đút thuốc đặc thù nên khác với gương mặt tái nhợt, đôi môi của Thẩm Úc hồng hào quá mức, tựa như tầng tuyết trắng điểm lên màu đỏ son, càng thêm câu .

Thương Quân Lẫm còn nhớ rõ cảm giác khi chạm nó.

Vị đắng của thuốc che lấp cảm giác ngọt thanh đó.

Đầu lưỡi đỏ thắm ló từ cặp môi, còn đảo qua đôi môi hồng nhuận đó, ánh mắt Thương Quân Lẫm ánh thâm trầm.

Buông đồ trong tay , Thương Quân Lẫm duỗi tay xoa trán Thẩm Úc, xem xét nhiệt độ cơ thể, lạnh giống như .

Hắn dần dần yên lòng.

Cố thái y nếu Thẩm Úc tỉnh thì quá đáng ngại.

Thẩm Úc một loại động tác của Thương Quân Lẫm làm cho sửng sốt, "Bệ hạ, rốt cuộc xảy chuyện gì?"

"Đã còn việc gì nữa."

" Đến bây giờ bệ hạ còn gạt ?" Thẩm Úc híp híp mắt, áo xám rõ ràng làm gì đó mới thể khiến cho y phát bệnh.

Biết Thẩm Úc dễ lừa như , Thương Quân Lẫm đành bất đắc dĩ hết những chuyện xảy ở núi Thương Kỳ: "Trẫm bảo Ẩn Long Vệ cùng cấm quân bắt , nhanh sẽ kết quả."

Thẩm Úc liên tục ban ngày nên hiện tại cảm thấy thoải mái, đặc biệt là trong miệng. Y thể bỏ qua cảm giác chua xót như bóng với hình trong miệng , hương vị hề giống bất cứ loại thuốc nào y từng uống trong trí nhớ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thẩm Úc chống thể, dậy, Thương Quân Lẫm thấy thế, đỡ y lên, đặt lưng y một cái đệm mềm: "Hiện tại cảm thấy như thế nào?"

"Cũng , chỉ là trong miệng đắng," Thẩm Úc nhíu chặt mày, oán giận, "Cuối cùng dùng thuốc gì mà đắng tới như ?"

Thương Quân Lẫm dậy, bưng một chén nước tới: "Uống một chút."

Thẩm Úc nhanh chóng nuốt xuống sự cay đắng trong miệng nên cầm lấy cái ly uống một hớp lớn.

Ồ?

Là ngọt.

Thẩm Úc mím môi, cái miệng nhỏ tiếp tục uống.

Thương Quân Lẫm thấy mày y giãn , mới trả lời: "Là phương thuốc mới của Cố thái y, vì thuốc thể tạo hiệu quả nhất nên thêm thuốc giảm đắng ."

"Khó trách mặc dù đang hôn mê nhưng vẫn cảm giác sự cay đắng quanh quẩn dứt," Thẩm Úc hiểu rõ, "Này là mật ong pha nước ? Lúc uống vị ngọt nhẹ."

" ," Thương Quân Lẫm gật đầu, "Lo lúc ngươi tỉnh cảm thấy đắng miệng nên trẫm cố ý chuẩn ."

Uống xong một chén nước, Thẩm Úc sai Thương Quân Lẫm lấy mứt hoa quả tới cho , khi ăn đồ ngọt xong, cuối cùng cảm giác chua xót trong miệng cũng biến mất.

Thẩm Úc cũng ý định theo đuổi một vài vấn đề khác, ví dụ như......

"Bệ hạ, thuốc đắng như , làm uống hết ?" Thẩm Úc hiểu rõ trình độ tuỳ hứng của về phương diện uống thuốc. Lúc ai chiều chuộng còn đỡ, nếu tình huống chiều chuộng, y tuyệt đối thể uống hết thuốc đắng như , đặc biệt là trạng thái hôn mê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-103.html.]

Kiếp cũng từng nhiều phát bệnh mà rơi trạng thái hôn mê, mỗi đều khiến cho cấp và đại phu bó tay, biện pháp. Chỉ khi nào chính y tỉnh táo mới thể uống thuốc.

Đại phu chữa bệnh cho y chỉ một với y mỗi y hôn mê, đều lo lắng y sẽ ngủ mãi tỉnh. Còn y đổi tính tình, lúc y rơi trạng thái hôn mê cũng đừng kháng cự chuyện uống thuốc như , dù lúc y tỉnh táo thì cũng uống thuốc dứt khoát.

Thẩm Úc thầm nghĩ: Lúc tỉnh táo cũng uống thuốc, mỗi đều mặt đổi sắc uống hết thuốc còn bởi vì biện pháp nào khác . lúc hôn mê thì thể bản năng nắm giữ, chẳng qua là thể hiện bản năng uống thuốc đắng mà thôi.

Thẩm Úc hồi tưởng vị cay đắng lúc mới tỉnh , hương vị chỉ hơn chứ kém so với kiếp . Đó tuyệt đối thứ lúc y đang hôn mê mà thể ngoan ngoãn uống hết, nghĩ thế càng tò mò hơn.

Hỏi xong, Thẩm Úc về phía Thương Quân Lẫm.

Thương Quân Lẫm sắc mặt đổi: "Nếu quý quân tò mò thì đợi lát nữa trẫm đút thuốc cho quý quân thêm một nữa, quý quân sẽ thôi."

Thẩm Úc nghĩ nghĩ, ném vấn đề qua một bên, hỏi chuyện quan trọng hơn: "Ta nhớ rõ khi gặp mặc áo xám liền phát bệnh, là bởi vì cái áo xám ?"

Thương Quân Lẫm nắm lấy tay Thẩm Úc, xoa xoa, "Có khả năng cao là như , thế nhưng cũng thể loại trừ các nhân tố khác mặt lúc đó."

là bởi vì điểm nên Thương Quân Lẫm mới sai Ẩn Long Vệ và cấm quân vây kín núi Thương Kỳ. Từ lúc bọn họ xuống xe ngựa cho đến lúc gặp áo xám, giữa chừng gặp bất cứ kẻ nào cũng đều khả năng vấn đề.

"Bệ hạ, ngoài dạo một chút." Nằm cả buổi chiều, Thẩm Úc cũng ngủ .

Thương Quân Lẫm lấy tới quần áo, mặc giúp Thẩm Úc. Thẩm Úc hình thành thói quen vua của một nước thích hầu hạ cho , thò cánh tay để Thương Quân Lẫm giúp y mặc áo ngoài , còn phủ thêm áo choàng.

Gương mặt tái nhợt ẩn giấu lớp lông trắng của áo choàng, còn trắng hơn cả tuyết. Thương Quân Lẫm giúp y sửa sang mái tóc, ôm ngang lấy đai lưng y cùng khỏi phòng.

Một nữa phát bệnh dường như cướp hơn phân nửa tinh thần và sức lực của Thẩm Úc. Chân y đạp mặt đất nhưng vẫn luôn một cảm giác mơ hồ, Thẩm Úc dùng sức liền dứt khoát dựa nửa Thương Quân Lẫm, để nam nhân mang .

Còn hai bước, Thương Quân Lẫm cảm thấy nặng hơn, thanh niên đang trắng trợn mượn sức của để , buồn : "Quý quân thế nào, trẫm ôm ngươi nhé?"

Thẩm Úc lắc đầu, kiên cường quyết định tự .

Thương Quân Lẫm từ chối cũng giận, đặt hơn phân nửa sức nặng của Thẩm Úc lên , chậm rì rì mang y theo dạo quanh sân.

Bầu trời còn tối đen, ánh nắng chiều lan tràn ở đường chân trời, lúc nó đang nhuộm hồng một tầng gian.

Thẩm Úc ngửa đầu cảm thán: "Thật , chỉ tiếc là bỏ qua cảnh đêm."

"Hôm nay thấy thì ngày mai vẫn còn thể , gì đáng tiếc cả." Thương Quân Lẫm đánh vỡ sự thương cảm còn kịp sinh sôi trong lòng Thẩm Úc.

"Bệ hạ đúng," Thẩm Úc thuận thế sang chuyện khác, "Vừa bệ hạ đến Cố thái y, Cố thái y trùng hợp gặp chúng ?"

Thương Quân Lẫm trả lời: "Hắn dẫn đến núi Thương Kỳ hái thuốc, khi ngươi hôn mê thì xung quanh náo động khá lớn, ở trong đám thấy liền tới."

"Vậy hiện tại Cố thái y đang ở ?"

"Đương nhiên cũng đang ở thôn trang ." Dường như tiếp theo Thẩm Úc hỏi cái gì nên Thương Quân Lẫm bổ sung luôn, "Đệ cũng ở đây."

Thẩm Úc bộ một lát mới phát hiện hình như đây là nơi vẫn luôn mang Thương Quân Lẫm tới, ngạc nhiên : "Sao bệ hạ tới nơi ?"

"Lúc tình huống khẩn cấp, tỳ nữ của ngươi nơi cũng khá gần, nên mới tới đây."

Loading...