Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:53:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Tế Quân đối diện với ánh mắt của Nguyễn Chi Nhiên, rõ ràng thấy sự bức thiết, mong bên cạnh . Anh hướng trong xe, chỉ tay một chỗ trống nhỏ, bảo , “ lên.”

 

Nguyễn Chi Nhiên đưa đến một khu chung cư mới khác, căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông, thích kiểu thiết kế của căn hộ , nhưng Từ Cạnh Nam bao giờ đề cập đến chuyện sẽ mua, giá nhà đắt đỏ đến mức nín thở.

 

Lần , Phó vẫn dẫn lên lầu. Nguyễn Chi Nhiên tự nhập mật mã để mở cửa, cửa sổ sát đất hình vòng cung bên ngoài, ô tô nhỏ bé như những con kiến bò quốc lộ, phân biệt chiếc nào là xe của Phó .

 

Như , Phó xem như để đây.

 

Không bên thế nào, Từ Cạnh Nam khó xử với .

 

Nguyễn Chi Nhiên ghế sofa trong phòng khách, lặng lẽ quan sát căn nhà. Bộ sofa màu đen trắng Lawrencep sắp xếp tỉ mỉ, trong đó một khối tự do đẩy ngẫu nhiên đến cửa sổ sát đất, nhưng phá hỏng tổng thể phối hợp, tùy tiện mà vẫn mắt, khiến Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

 

Sofa bày biện đúng với phong cách của Phó , trông sang trọng đến mức thể chạm , lạnh lùng xa cách, nhưng cách sắp xếp thoải mái và tinh tế, khiến khó hiểu. Thi thoảng thoáng qua chút ôn nhu.

 

Nguyễn Chi Nhiên cũng rõ Phó Tế Quân rốt cuộc là kiểu như thế nào.

 

Cậu sofa, mơ hồ suy nghĩ một lúc ngủ .

 

Cậu thực sự quá mệt.

 

Lúc tỉnh dậy, là chạng vạng, cuối thu, trời tối nhanh, năm sáu giờ đen kịt. Nguyễn Chi Nhiên ôm đầu gối sofa, xuất thần ngoài cửa sổ. Cảm giác mơ hồ mà an tâm, chắc là sẽ Từ Cạnh Nam tìm thấy nữa.

 

Đèn phòng khách đột nhiên bật sáng, ánh sáng chói lọi tràn căn phòng vốn bóng tối đè nén suốt cả ngày, khiến Nguyễn Chi Nhiên thích ứng mà chớp mắt liên tục. Cậu về phía cửa , thấy Phó đang ở đó lau tay.

 

“Phó !”

 

Nguyễn Chi Nhiên như thể thắp sáng một ngọn nến, cả khuôn mặt bừng sáng lên từ ánh mắt đến giữa chân mày. Cậu nhảy xuống sofa, chạy gần.

 

Phó Tế Quân cũng quên mất trong nhà còn . Nhìn Nguyễn Chi Nhiên lao đến , trong khoảnh khắc đó ngẩn , theo bản năng mở tay , nhưng Nguyễn Chi Nhiên chỉ mặt , tươi tắn, gọi . Đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm, ánh sáng nhỏ vụn lấp lánh từ khóe mắt rơi xuống, rót đôi má lúm đồng tiền, ngay cả đôi môi mỏng nhiều phúc khí cũng trở nên đáng yêu.

 

Phó Tế Quân thu cánh tay đang mở , đầu ngón tay còn đọng giọt nước rơi sàn. Anh rút khăn giấy lau tay, hỏi, “ bật đèn làm gì?”

 

"A, gì cần bật đèn để làm." Nguyễn Chi Nhiên đáp.

 

"Chuyện gì mà tắt đèn mới làm ?" Phó Tế Quân thuận miệng hỏi.

 

Nguyễn Chi Nhiên đang bỗng nhiên tròn xoe mắt, ý biến mất, khóe miệng cứng nhắc, nụ mặt cũng biến thành miễn cưỡng. Phó Tế Quân thấy đổi sắc mặt, lập tức đoán đang nghĩ gì, nhưng cố tình giải thích.

 

"Em, em chuẩn chút đồ." Nguyễn Chi Nhiên , hai bước đầu hỏi: "Tiên sinh, em ở phòng nào?

 

"Tùy em." Phó Tế Quân tháo lỏng cà vạt, dựa lưng quầy bếp, bước phòng ngủ phụ.

 

Anh thật sự ý gì khác, ai bảo thanh niên đầu óc mấy thứ màu vàng hỏng hóc.

 

Phó Tế Quân theo thói quen rót một ly rượu cho , nhưng cảm thấy tâm trạng hôm nay , cần rượu cũng . Anh đổ rượu bồn rửa, phòng ngủ chính rửa mặt.

 

Tắm xong, nhận hai cuộc điện thoại, xử lý công việc trợ lý trình lên. Vừa mới lên giường, cửa phòng gõ. Phó Tế Quân xuống cửa, dừng nửa phút mới : “Vào .”

 

Căn nhà giờ chỉ .

 

Nguyễn Chi Nhiên chỉ mặc áo choàng tắm dài, giường . Vừa mới tắm xong, khuôn mặt nhỏ nước hun đỏ, ngón tay xoắn chặt vạt áo.

 

“Phó , em … rửa sạch .”

 

Nói xong, mặt càng đỏ thêm hai bậc. Phó Tế Quân thấy từ tai đỏ tới tận cổ, cảnh tượng phía thấy qua, đêm đó cả hai đều tỉnh táo, vài đoạn ngắn hiện lên trong đầu , nhấc chăn xuống giường, bước đến mặt Nguyễn Chi Nhiên. Cậu khẽ run hàng mi ướt át mang theo nước, cố gắng đón lấy ánh mắt của .

 

Khi đàn ông cúi mắt , bờ mi dày che nửa ánh mắt, đuôi mắt nhếch lên, ánh bình thản, đôi mắt đen sâu như mực tan. Nguyễn Chi Nhiên ánh mắt của ép đến mức thể chống đỡ, bất lực mà lảng tránh.

 

Nhìn từ góc nghiêng, hàng mi run rẩy của Nguyễn Chi Nhiên càng rõ rệt, giống như cánh chim nhỏ ướt sũng, mỗi run lên đều dồn hết sức lực. Anh khẽ nâng cằm Nguyễn Chi Nhiên lên, phát hiện chỉ lông mi đang run, mà n.g.ự.c và cả cũng đang khẽ run, môi còn lưu dấu răng mới.

 

"Sợ ?" Phó Tế Quân hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-6.html.]

Nguyễn Chi Nhiên trợn to mắt, kinh hoảng lắc đầu, dừng một chút nhẹ nhàng gật đầu, “Sợ cần em.”

 

Phó Tế Quân lên tiếng, ngón tay lướt qua, chạm nhẹ gò má bên của Nguyễn Chi Nhiên, vuốt ve vết hằn da , nhéo nhẹ vành tai, “Còn đau ?”

 

“Không đau ạ.”

 

Miệng đau, nhưng lông mày vẫn vô thức nhíu . Phó Tế Quân thu hết dáng vẻ yếu đuối và mềm mỏng đáy mắt, dẫn đến phòng tắm gương, 

 

“Đứng ở đây.”

 

Phó Tế Quân rời , Nguyễn Chi Nhiên vẫn nhúc nhích, đầu xoay theo hướng bóng lưng , ánh mắt như chú cún nhỏ dõi theo. Phó Tế Quân thấy hình ảnh trong gương, khóe miệng khẽ cong lên.

 

Bé ngoan thì quà.

 

Phó Tế Quân đưa , năm đó phản nghịch khi cất chứa mấy chục viên khuyên tai, chọn lựa trong một góc viên bồ câu huyết hồng đá quý, mặt cắt như hạt lựu, sắc đỏ tươi thắm, tạo hình tinh xảo, quên mất là ở trong buổi đấu giá thấy , mua về cảm thấy keo kiệt.

 

Phó Tế Quân đặt lòng bàn tay xuống, gương, giơ tay giúp Nguyễn Chi Nhiên đeo lên khuyên tai .

 

Viên bồ câu huyết hồng đá quý nhỏ nhắn, ngại keo kiệt, nhưng vành tai trắng nõn của khít, như điểm một nốt chu sa làn da trắng muốt. Phó Tế Quân tựa khung cửa, thưởng thức kiệt tác của , bình luận: “Đẹp.”

 

Nguyễn Chi Nhiên mũi chân căng cứng, lời của Phó Tế Quân mới rốt cuộc thở , chắc chắn hỏi: "Tiên sinh, là, tặng, tặng em ? Có thể , hình như quý.

 

Phó Tế Quân thẳng , khom lưng , như là đang hỏi , như lẩm bẩm lầu bầu, “Em phẩm chất?”

 

"Một chút thôi." Nguyễn Chi Nhiên thường theo Nguyễn Tinh tham dự các loại yến tiệc, thứ nhiều lắm nhưng cũng thấy qua ít.

 

Phó Tế Quân khẽ "hừ", kéo nhẹ ngón tay mềm mại tinh tế của , như đang hỏi, như đang lẩm bẩm: “Được nuông chiều từ bé, cũng trải đời mà lá gan nhỏ xíu như chuột đồng, ai nỡ để em tới đây mặt rụt rè lấy lòng chứ?”

 

Lời làm Nguyễn Chi Nhiên run lên mạnh hơn, trong đáy mắt dâng lên một tầng đỏ nhạt, Phó Tế Quân thêm gì nữa, .

 

"Phó ." Nguyễn Chi Nhiên lấy hết can đảm, tiến gần Phó Tế Quân một bước, “Đã khuya ạ.”

 

Cậu nhón chân, chân mềm nhũn chịu nổi, ngã nhào n.g.ự.c Phó Tế Quân, môi mềm khẽ chạm qua cằm , dán lên đầu vai .

 

“Thật xin , thật xin , em...”

 

Nguyễn Chi Nhiên thẳng dậy, Phó Tế Quân đè eo , vỗ nhẹ hai cái.

 

“Mệt thì ngủ .”

 

Nói xong, Phó Tế Quân buông , phòng ngủ. Nguyễn Chi Nhiên theo ngoài, ở mép giường, bước chân lưỡng lự.

 

"Như thế nào, còn ngủ ở đây ?" Phó Tế Quân tự nhiên kéo chăn xuống, như đang nhạo Nguyễn Chi Nhiên si tâm vọng tưởng.

 

"Không, ạ." Nguyễn Chi Nhiên vội vã chạy khỏi phòng Phó Tế Quân, lao căn phòng đồ nhỏ của .

 

Được Phó thu nhận là điều , làm dám vọng tưởng chiếm phòng ngủ chính của nhà .

 

Cậu cũng chồng vợ của Phó .

 

Cậu dán ván cửa thở dốc, chậm rãi xổm xuống, ở bên Phó , luôn sợ hãi, sợ đ.á.n.h , ghét .

 

khi Phó đối với một chút thì càng sợ hơn, sợ với nhưng cần .

 

Nguyễn Chi Nhiên lén tháo xuống viên bồ câu huyết hồng, đặt trong lòng bàn tay, cẩn thận ngắm . Sau khi trưởng thành, Từ Cạnh Nam cũng từng tặng các loại trang sức quý giá, nhưng bao giờ dám kỹ, vì lưng những món quà sang quý là cái giá thể trả nổi.

 

Viên bồ câu huyết hồng trong suốt, phần đeo bằng vàng mười, qua chút quá mức rực rỡ, sắc đỏ tươi nổi bật, nhưng thiết kế đủ tinh xảo, làm giảm bớt cảm giác nặng nề của vàng, giống như một đóa hoa phú quý nở trong lòng bàn tay.

 

Lúc Phó giúp đeo lên, lòng bàn tay chạm vành tai , thấy trong gương vẻ mặt Phó khi ngắm .

 

Nguyễn Chi Nhiên thở dần dần bình , chống tay lên chân dậy, bò lên giường. Nệm mềm mại, Nguyễn Chi Nhiên vùi mặt gối, hương thơm lưu khi tắm rửa, thả lỏng cơ thể. Ngày hôm nay cuối cùng cũng an trôi qua.

 

Đáng tiếc, Phó cuối cùng vẫn cần .

Loading...