Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:28:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngồi xe đường về, trong lòng Nguyễn Chi Nhiên vui vẻ thấp thỏm. Vừa lúc Phó chuyện với Ôn Hướng Chúc và mấy , Cố Diễn đến khen cắt kéo , mời cắt tóc ở hội trình diễn. Biết điện thoại mà còn cố ý đưa cho một cái.

 

Còn điện thoại mã hóa , thể yên tâm sử dụng, sẽ theo dõi.

 

Lạ thật, Cố Diễn cứ như hiểu rõ lắm .

 

Nguyễn Chi Nhiên để tâm nhiều, nghĩ sâu xa mà chỉ nghĩ phòng của Phó .

 

Cửa sổ xe mở hé một khe, gió lùa làm tóc mái bay tung, để lộ cái trán đầy đặn.

 

Cậu thắng vì Phó , sự tồn tại của vô dụng như nữa.

 

Tuy điều đó cũng chẳng đổi những lời đàm tiếu của khác về Phó .

 

thắng .

 

“Ừ, đến ngay đây.”

 

Bắt từ khóa!

 

Nguyễn Chi Nhiên vểnh tai lén nội dung trong điện thoại, Phó sắp ?

 

“Nửa tiếng nữa đến.”

 

Người đàn ông xong điện thoại, với Nguyễn Chi Nhiên: “Chút nữa tài xế sẽ đưa em về nhà.”

 

“Ừm, ạ.” Nguyễn Chi Nhiên đóng cửa sổ xe , cúi đầu ngay ngắn ghế.

 

Trong lòng thì đắc ý thôi.

 

Phó còn điều hành Vĩnh Hi, còn chịu áp lực từ gia đình, việc đưa về nhà đương nhiên chuyện gì quan trọng. Cậu đang nghĩ gì chứ. Không buồn phiền vì chuyện , Phó với .

 

Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu vẫn giấu nụ , đôi mắt trăng non cong cong, ánh vô định rơi đôi chân .

 

“Hay là em với . Buổi đấu giá sẽ khá chán nên em suy nghĩ kỹ .”

 

Nguyễn Chi Nhiên nhổm dậy, nghiêng đầu nhẹ nhàng về phía đàn ông.

 

Người đàn ông thẳng về phía , phát hiện đang vui .

 

“Có thể thật chứ?” Nguyễn Chi Nhiên theo thói quen xác nhận với .

 

“Không gì là thể.”

 

Nguyễn Chi Nhiên rõ nếu theo sẽ chỉ thêm phiền phức, nhất vẫn là ngoan ngoãn về nhà, chờ Phó trở về như mới là một tiểu tình nhân lời. cưỡng khao khát trong lòng, thật sự ở cạnh đàn ông : “Vậy… em với .”

 

“Không về nhà ?”

 

Phó đang trò chuyện với ? Nguyễn Chi Nhiên lập tức bay bổng, tự gãi gãi gáy: “Không mà, chỉ là với … thì ở cũng hết.”

 

Rồi nhỏ giọng bổ sung: “ mà cuối cùng vẫn về nhà ạ.”

 

Xe đột ngột giảm tốc, cả xe khẽ rung lắc. Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng thắt dây an , sợ mà gọi: “Phó ?”

 

Người đàn ông thở dài một , gì.

 

Nguyễn Chi Nhiên bắt đầu âm thầm tự kiểm điểm, sai câu nào.

 

Lúc xuống xe, Nguyễn Chi Nhiên mới phát hiện gì đó đúng. Những đến đều mặc vest sang trọng, phụ nữ thì diện váy lễ phục trang nhã, chỉ mặc đồ thường ngày. Còn ở hàng ghế đầu nữa, những bên cạnh khi chào hỏi Phó đều sẽ liếc một cái.

 

Thật mất mặt.

 

“Phó .” Nguyễn Chi Nhiên kéo tay áo đàn ông: “Có em làm mất mặt ?”

 

“Nếu mặc đồ thường đến thì em sẽ thấy mất mặt ?”

 

“Dĩ nhiên là , vì là Phó mà.”

 

“Em cũng thôi.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nghĩ thầm, thể giống . Cậu chỉ là một món đồ trang trí của Phó thôi mà. Cũng đúng, ai để tâm một món đồ trang trí mặc gì chứ. Nguyễn Chi Nhiên , chỗ của là do đ.á.n.h giá tài sản mới sắp xếp.

 

Hiện tại, sở hữu 1/4 cổ phần của seven N, chỉ là thủ tục còn tất.

 

Ngồi ở chỗ đó, là danh chính ngôn thuận.

 

Người khác , chỉ đang suy đoán tại đột nhiên xuất hiện một trẻ tuổi tài sản khả quan như . Còn trẻ như thế nữa.

 

Nguyễn Chi Nhiên đến khó chịu, Phó thì vẫn bình thản. Cậu đủ tự tin để thừa nhận phận “tình nhân” , còn bằng thiếu niên tai mèo dáng gầy gò . Cố nhịn cho đến khi gần kết thúc, kéo tay áo đàn ông: “Phó , em WC.”

 

“Nguyễn Chi Nhiên, nhắc lời với em sáng nay.”

 

Nguyễn Chi Nhiên chột , nhỏ giọng lặp từng chữ: “Muốn mặc gì, ăn gì, WC , động , chủ động chủ động đều , sẽ hạn chế hành động của em.”

 

“Em thật là… lời.”

 

Mức độ lời của Nguyễn Chi Nhiên nữa vượt qua tưởng tượng của Phó Tế Quân.

 

Phó Tế Quân thong thả rõ ràng lệnh cho : “Đi .”

 

Nguyễn Chi Nhiên nhanh chóng rời khỏi hội trường. Phó Tế Quân theo bóng dáng , khó mà tưởng tượng thật sự nhớ từng câu từng chữ với như .

 

Từng lời , đều ghi nhớ trong lòng.

 

Nỗi lưu luyến của với chỉ giấu trong mắt, mà còn thể hiện qua từng hành động nhỏ nhặt. Giống như một hạt giống gió cuốn đến, rơi xuống bên cạnh , nhất định bám rễ mà sống cạnh .

 

Phó Tế Quân thể cảm nhận rõ ràng, thanh niên cần mệnh lệnh từ , cần sự thừa nhận từ và cần ánh mắt chú ý của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-30.html.]

 

“Phó tổng, Phó tổng.”

 

Người bên cạnh gọi hai , Phó Tế Quân mới thu ánh : “Chuyện gì?”

 

Nguyễn Chi Nhiên tránh trong nhà vệ sinh cách vách, trốn những ánh mắt đ.á.n.h giá . Cậu tính toán đợi đấu giá hội kết thúc sẽ lập tức chỗ Phó . Dù thì nơi cũng nguy hiểm, mà Từ Cạnh Nam thường xuyên xuất hiện ở mấy chỗ như thế .

 

Thời gian chờ đợi thật sự khó chịu, Nguyễn Chi Nhiên ước gì điện thoại thì . Sau khi chiếc điện thoại bẻ gãy, vẫn luôn dám mua cái khác, vì Từ Cạnh Nam là ba danh nghĩa pháp luật, định vị thông qua điện thoại thì quá dễ dàng.

 

Cậu xoay khuyên tai, tự với , Phó đang ở bên ngoài.

 

Người trong nhà vệ sinh dần dần nhiều lên, bên ngoài cũng trở nên ồn ào hơn.

 

Kết thúc . Nguyễn Chi Nhiên kéo mũ lên, cúi đầu khỏi nhà vệ sinh, xuyên qua hành lang tiến đại sảnh. Vị trí Phó khi nãy giờ trống .

 

"Phó ... ?" Trong đầu Nguyễn Chi Nhiên thoáng qua một trống.

 

Cậu cố hết sức đè nén xúc động hét lên, chen giữa đám đang chuyện trong đại sảnh.

 

Không thể nào, Phó sẽ bỏ rơi . Phó mang từ seven N về đây, lý nào bây giờ bỏ rơi .

 

“Nguyễn Chi Nhiên.”

 

Nguyễn Chi Nhiên như kéo mùa đông đóng băng, giá lạnh từ lòng bàn chân lan dần lên, bao trùm lấy , từng lỗ chân lông đều lạnh buốt. Cậu yên tại chỗ, chỉ rút sâu hơn trong chiếc mũ.

 

“Nguyễn Chi Nhiên!”

 

Lần thứ hai, là giọng của Nguyễn Tinh.

 

Nguyễn Tinh giẫm lên đôi giày cao gót đỏ bước nhanh tới.

 

Bốp ——

 

Âm thanh cái tát vang lớn đến mức át cả tiếng chuyện xung quanh hội trường.

 

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bên .

 

Chiếc mũ của Nguyễn Chi Nhiên hất bay, ánh , khuôn mặt lập tức đỏ bừng nóng rát, má bắt đầu sưng lên, khóe môi run rẩy, gương mặt co rúm vì đau đớn.

 

"Chạy hả? Ba đang tìm con khắp nơi đấy!" Giọng của Nguyễn Tinh to, giống như một hoảng loạn màng thể diện, đang mắng con giữa chốn đông .

 

Phó Tế Quân đang ở cửa đại sảnh, đường tới nhà vệ sinh thì quen gọi chuyện. Khi thấy tiếng ồn, qua thì thấy gương mặt thiếu niên sưng đỏ lên. Anh bước về phía , dừng đúng lúc Nguyễn Tinh thốt hai chữ "Ba đang—".

 

"Tiểu Nguyễn, đây." Từ Cạnh Nam với dáng vẻ cao xuống, kết hợp với ngữ khí mệnh lệnh của lâu năm sống trong địa vị cao, khiến Nguyễn Chi Nhiên khó lòng phản kháng.

 

Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên, như thể ba hồn bảy vía về cùng lúc. Cậu bỏ chạy, nhưng đầu óc rối tung, phương hướng. Cậu lo lắng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trong đám đông, thể cứu vẫn còn ở đây.

 

Anh sẽ cứu .

 

"Tiểu Nguyễn, về nhà với ba." Từ Cạnh Nam giống như một thợ săn lão luyện, chờ con mồi tự chui đầu lưới.

 

Hắn mười phần tự tin.

 

Ánh mắt của Nguyễn Chi Nhiên khóa chặt. Từ khi mười bốn tuổi, Từ Cạnh Nam bắt đầu dạy lời bằng cách đe dọa, ám chỉ, dỗ dành… Cuộc sống của Nguyễn Chi Nhiên Từ Cạnh Nam giam cầm trong một nhà tù vô hình.

 

Cậu thể phản kháng, cũng khả năng phản kháng.

 

“Không thấy ? Ba đang gọi con đấy.”

 

Nguyễn Tinh đẩy một cái, mạnh tay ép về phía Phó Tế Quân.

 

Nguyễn Chi Nhiên cuối cùng cũng tìm thấy thể cứu .

 

Chỉ trong đầy một phút, phận của Nguyễn Chi Nhiên bóc trần một cách chật vật mặt Phó Tế Quân.

 

Phó Tế Quân về phía thanh niên đang cách đó ba bước. Nguyễn Chi Nhiên hai tay run rẩy buông thõng bên sườn, khẩn thiết đến mức như sắp nổ tung, chỉ lập tức chạy tới bên . cho phép, nên chỉ bất an yên tại chỗ mà trông chờ .

 

Gương mặt sưng đỏ như trái hồng chín bóp nghẹn.

 

Anh sớm Nguyễn Chi Nhiên kiểu bán cầu vinh. Từ tính cách yếu đuối và sự tu dưỡng của , thể mơ hồ bóng dáng của một gia đình trung lưu nâng niu nuôi lớn. Có tài, thể diện, nhan sắc, nhưng đủ tự tin giống như chú gà con tưởng là vịt.

 

Không ngờ là con của một nhân vật tiếng trong giới, còn là đồng hành cùng .

 

Từ gia và Vĩnh Hi xưa nay như nước sông phạm nước giếng. Việc Phó Tế Quân nhúng tay chuyện nhà khác lúc đúng là quá nhiều chuyện, nhất là khi Phó Tây đang chờ phạm sai lầm để bám . Mang con nhà đối thủ về nhà, chuyện đúng là chút vượt giới hạn.

 

mà ánh mắt khát cầu đến ... Phó Tế Quân mở hai tay .

 

Chỉ vài bước thôi, Nguyễn Chi Nhiên liền chạy chầm chậm về phía , loạng choạng như ngã. Cuối cùng ngã lòng , đầu đập n.g.ự.c , tim đập thình thịch kịp bình tĩnh, giống như một con ốc sên giẫm bẹp, râu run rẩy chẳng nên thò rụt .

 

Từ Cạnh Nam vẫn giữ dáng vẻ điềm nhiên như chuyện gì xảy , đặt ly rượu xuống, chậm rãi bước về phía mà khách khí vươn tay về phía Phó Tế Quân: “Phó tổng, con thất lễ , để dẫn nó về mà khuyên dạy .”

 

Nguyễn Chi Nhiên vùi mặt trong n.g.ự.c Phó Tế Quân, run rẩy. Cậu thấy nét mặt của Từ Cạnh Nam, nhưng thể tưởng tượng biểu cảm lãnh đạm, ngữ khí nhẹ nhàng, như thể đang hỏi ý kiến, nhưng quanh tỏa khí thế áp đảo như Thái Sơn đè xuống, khiến thể chống đỡ.

 

“Em về nhà ?” Phó Tế Quân cúi đầu hỏi .

 

Nguyễn Chi Nhiên ngẩng đầu lên từ lòng , gật đầu một cái đối diện với ánh mắt bình tĩnh .

 

Tay trái của siết lấy vai , Nguyễn Chi Nhiên như thể rút hết xương cốt, chỉ bám lấy , chỉ hận thể trốn luôn trong quần áo : “Em về nhà.”

 

“Phiền Phó tổng, trả con trai cho .” Từ Cạnh Nam vẫn giữ nguyên tay đưa , kiên nhẫn và lễ phép.

 

em .” Phó Tế Quân vẫn giữ giọng điệu thương nhân nhẹ nhàng, bình tĩnh nắm lấy tay Từ Cạnh Nam: “Muốn về nhà .”

 

Dưới ánh mắt chăm chú của đám đông, cứ thế mang con nhà rời .

 

Nguyễn Chi Nhiên trong lòng vẫn còn sợ hãi, liệu đang mơ. Ánh mắt rời khỏi một giây, lặng lẽ nép ánh sáng thanh cao và khí thế uy nghi toát từ đàn ông .

 

Đó là sự tự tin trời sinh của con trai hai gia tộc lớn. Từ Cạnh Nam căn bản thể sánh bằng.

Loading...