Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-05-02 16:27:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Liêu Đạm định cần thiết”, mấy thứ đó Phó Tế Quân đều . khi thấy ý chí chiến đấu mãnh liệt trong mắt Nguyễn Chi Nhiên, liền im lặng.

 

Hắn đại khái cũng hiểu vì Nguyễn Chi Nhiên Phó Tế Quân mang theo bên .

 

Hoạt động kết thúc một vòng, Liêu Đạm chẳng còn tâm trạng làm chủ nữa, bâng quơ: “Có thể chứ, thì .”

 

Nguyễn Chi Nhiên thật lòng cảm ơn, Phó bạn bè ai nấy đều chuyện dễ . Cậu ngó quanh một vòng, hỏi nhỏ: “Nơi đàn violin ?”

 

"Đàn violin?" Liêu Đạm nghiêng đầu một cái với ánh mắt đầy hoài nghi.

 

Thỏ ti hoa bình thường đều luyện ca hát, khiêu vũ, những kỹ năng khiến khác thưởng thức là chủ yếu. Đàn violon chỉ là thử thách với bản , còn là khảo nghiệm với kim chủ. Mà bản Liêu Đạm thì thích nhạc cổ điển lắm.

 

Một buổi biểu diễn âm nhạc dài đến hai tiếng, thể ngủ ngon lành luôn.

 

Bị Liêu Đạm đ.á.n.h giá bằng ánh mắt đầy nghi ngờ, Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu.

 

Có lẽ đối phương cũng nghĩ đang tính câu dẫn ai đó.

 

"Để tìm thử cho xem." Liêu Đạm .

 

Chỉ chốc lát mang đến một cây đàn violon, Nguyễn Chi Nhiên đón lấy, mân mê đàn một chút. Là đàn dành cho mới bắt đầu, nhưng ngày thường dùng là loại thủ công do nghệ nhân châu Âu chế tác riêng, kích cỡ 4/4.

 

"Có ?" Liêu Đạm hỏi.

 

Nguyễn Chi Nhiên nhíu mày, gật đầu: “ừm, cũng thôi.”

 

Cũng thôi.

 

Liêu Đạm: “Cũng thôi???”

 

Cái kiểu bắt bẻ chẳng khác gì Phó Tế Quân, đúng là cùng một loại mà, một ổ chăn chui nổi hai khác .

 

Nguyễn Chi Nhiên còn điều chỉnh xong cây đàn, Liêu Đạm vẫy lên biểu diễn. Nguyễn Chi Nhiên bước nhẹ nhàng, dáng vẻ chuẩn chỉnh tiến về phía sân khấu biểu diễn violon theo tiêu chuẩn ba phương cúc cung. Cậu đặt đàn lên xương quai xanh, vai trái nâng nhẹ, ánh mắt tập trung lên cây đàn, ngón tay linh hoạt lướt dây đàn.

 

Tiếng đàn vang lên hai nốt nhẹ, một nốt trầm, một nốt cao.

 

Điều chỉnh xong, đôi mắt cong cong như trăng non. Cậu nghiêng đầu, để đàn dựa lên gương mặt phúng phính, cằm áp nhẹ, tay trái giữ nguyên ở vị trí lý tưởng để kiểm soát cao độ và rung âm.

 

Khi dây đàn vang lên bản “Duy Wahl đông”, đó giữa ánh mắt chăm chú của , khẽ ngẩng đầu, vai lưng thẳng tắp, thể khẽ đung đưa theo tiết tấu. Phó Tế Quân vốn tựa lưng thư giãn lập tức thẳng dậy, ánh mắt dán chặt thiếu niên giữa sân.

 

Ốc sên nhỏ lúc nào cũng trong trạng thái đề phòng, mà giờ phút thả lỏng. Bộ đồ ở nhà cũng che hình thon gọn săn chắc của , vòng eo nhỏ căng lên, cơ mỏng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ.

 

Đây là ốc sên nhỏ nhút nhát đáng thương lời của .

 

Ôn Hướng Chúc kẹp một miếng cá hồi, treo lơ lửng giữa trung nửa ngày, mờ mịt hỏi Phó Tế Quân: “Cậu ngoan ?”

 

Phó Tế Quân cũng ngẩn , nhưng càng nhiều là vẻ thưởng thức: “Em vốn là như mà.”

 

Dù là lúc thiếu niên lấy hết can đảm chạy đến bên , khi mềm mại nhào lòng đòi ôm, hoặc say mê thiết kế mấy mẫu họa tiết cầu kỳ, quá mức lời... Nói chung là, lúc nào cũng mang đến những phản ứng vượt ngoài dự đoán.

 

Ôn Hướng Chúc: “Đại ca , đang tự hào cái gì thế? Có liên quan gì đến ?”

 

Phó Tế Quân chỉ mỉm .

 

Ôn Hướng Chúc bỏ đũa xuống. Trong cái vòng tròn , là một trong ít thể thật sự thưởng thức biểu diễn violon. Mẹ là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, bản mười bảy tuổi từng biểu diễn solo tại Đại Sảnh Vàng Vienna.

 

Ôn Hướng Chúc sắc mặt dần nghiêm , ánh mắt cũng dán chặt giữa phòng, như thể đang lạc gian âm nhạc dần dần đắm chìm.

 

Những khác cũng phản ứng tương tự.

 

Không hiểu thưởng thức nghĩa là dở. Ra mấy nơi cao cấp lâu ngày, mưa dầm thấm đất cũng một buổi biểu diễn nên tư thế . Không ai còn cầm đũa uống rượu nữa. Tay cũng rút khỏi đùi tình nhân, ngay ngắn.

 

Ngực Phó Tế Quân nóng lên. Người thường chỉ cần một câu nặng lời liền , trêu chọc chút là đỏ mặt. Mỗi ngày chỉ chờ về nhà, đứa nhỏ trong ánh đèn sân khấu rực rỡ lóa mắt hơn bất cứ ai.

 

Nguyễn Chi Nhiên rốt cuộc là ai và vì xuất hiện bên cạnh ?

 

Cậu căn bản màng đến tiền.

 

Rất nhiều nghi vấn, xen lẫn một chút khó chịu như lừa dối, đang cuồng trong lòng Phó Tế Quân. tất cả đều một cảm xúc khác mạnh mẽ lấn át. Anh chờ mong, chờ mong thiếu niên sẽ về phía dù chỉ một giây.

 

Nguyễn Chi Nhiên kéo đàn nghiêm túc lắm, trong lòng còn thấy bực. Mới hơn một tháng luyện tập, kỹ thuật rõ ràng tuột dốc. Cậu nhắm mắt lắng từng âm thanh kéo , chuyên tâm từng nốt nhạc.

 

Đáng tiếc, hiếm khi Phó chịu xem , phát huy nhất.

 

Kéo xong, cũng quá vui, chỉ theo tiêu chuẩn biểu diễn cúi đầu chào lui xuống.

 

Ánh mắt lập tức về phía vẫn luôn dõi theo , chạm một khắc , thoáng hiện chút ngượng ngùng.

 

Ôn Hướng Chúc là đầu tiên vỗ tay, lắc đầu, khẽ bật một câu lời: “Oa.”

 

Nguyễn Chi Nhiên sang , Ôn Hướng Chúc lập tức giơ ngón tay cái rung liên hồi.

 

Phó Tế Quân vui liếc Ôn Hướng Chúc một cái.

 

"Hoa rơi nhà ai thì cần nhiều nhỉ." Liêu Đạm chậm rãi , nhân viên phục vụ nâng khay phần thưởng tới mặt Nguyễn Chi Nhiên.

 

phục cho tình nhân của : “Cái tính gì chứ, so xong còn chen ngang.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-29.html.]

“Ai bảo ai hơn ha, bản lĩnh thì để của lên biểu diễn thử xem.”

 

Nguyễn Chi Nhiên kinh ngạc, đến cả Quý Tuần cũng lên tiếng bênh vực cho .

 

Liêu Đạm tỏ ý kiến: “Nguyễn Chi Nhiên, chọn .”

 

Thấy Nguyễn Chi Nhiên còn do dự, còn tinh ý giải thích: “Giải ba chọn mất , vẫn còn một chiếc siêu xe và tư cách hội viên seven N Svip, thể chọn một.”

 

Hắn nhấn mạnh đặc biệt khi đến hội viên Svip.

 

Nguyễn Chi Nhiên nghĩ Phó là hội viên , nên dứt khoát chọn xe.

 

“A?” Quý Tuần là đầu tiên lên tiếng: “Cậu ngốc , chọn cái kìa!”

 

“Quý Tuần, đến lượt bất bình hả?!” Người cãi với Quý Tuần lập tức chen : “Liêu Đạm mà tặng cho Phó Tế Quân thì chẳng là tay trái đưa tay .”

 

Nguyễn Chi Nhiên giữa trung tâm, tay trái cầm violin, tay cầm chìa khóa xe, bối rối căng thẳng hai , sang Phó Tế Quân cầu cứu bằng ánh mắt.

 

Phó Tế Quân vẫy tay gọi .

 

Nguyễn Chi Nhiên trả violin cho nhân viên hậu cần, lúc ngang qua Liêu Đạm thì dừng bước mà cúi cảm ơn : “Cảm ơn .”

 

Cậu trở chỗ của , mở tay : “Phó , cho nè.”

 

Chìa khóa xe trong lòng bàn tay , ánh mắt thiếu niên lấp lánh, chăm chú về phía Phó Tế Quân. Tim Phó Tế Quân khựng một nhịp, che giấu bằng tiếng : “Cho ?”

 

Có lẽ vì chột , giọng lớn hơn bình thường. Hơn nửa trong phòng đều đang chú ý đến nên bây giờ đây, cả hai mới cãi cũng im lặng qua.

 

Phó Tế Quân sưu tầm đủ tất cả các kiểu xe từ khi trưởng thành nên cần nữa mà chỉ đơn giản là vì thích.

 

Quý Tuần định chen miệng chiếc xe thưởng còn bằng một chiếc bất kỳ trong gara của Phó Tế Quân, nhưng khác nhanh miệng chen lời : “Hội viên seven N đổi mười cái xe còn dư.”

 

Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác: “A?”

 

Ốc sên nhỏ vẫn đáng thương như , đang định rụt tay về. Phó Tế Quân lấy chìa khóa từ lòng bàn tay : “Coi như là quà cảm ơn, chuyển tư cách hội viên của cho em. Sau cọ sang từ em mới .”

 

Cả căn phòng im lặng.

 

Seven N là của Liêu Đạm, nhưng hơn một nửa tài sản thuộc về Phó Tế Quân.

 

Seven N thể nhiều hoạt động giải trí cao cấp và hệ thống nghiệp vụ phong phú như là vì mô hình kinh doanh nơi sử dụng hình thức đầu tư bằng tư cách hội viên. Phí hội viên trời là vé cổng, mà là quyền chia cổ phần. Người thể trả nổi mức phí đó, đương nhiên bình thường. Những lợi ích của đám đó gắn chặt với seven N, vì thế bọn họ tự nhiên sẽ bảo vệ seven N hết lòng. Do đó việc kiểm tra doanh thu hàng năm của seven N luôn thuận lợi, phồn hoa đến tận ngày nay dù ở vùng biển hẻo lánh.

 

Ý tưởng ban đầu là do Liêu Đạm , ba trẻ tuổi ngông cuồng lúc đó thực hiện nó thành công. Giờ đây Phó Tế Quân chuyển tư cách hội viên của cho Nguyễn Chi Nhiên thì địa vị của Nguyễn Chi Nhiên cần cũng .

 

“Quá quý .” Nguyễn Chi Nhiên vẫn còn ngốc nghếch tưởng rằng hội viên chỉ đơn giản là đắt tiền, cảm thấy nhận món hời từ : “Vẫn là thôi .”

 

Phó Tế Quân xoa đầu .

 

Nguyễn Chi Nhiên liền thỏa hiệp: “Vậy , em chính là của Phó .”

 

“Ngoan lắm.” Phó Tế Quân khen, thiếu niên vẫn mong chờ .

 

Phó Tế Quân nhịn bật , tiếp tục khen: “Kéo tồi.”

 

Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy mỹ mãn, mím môi thẳng dậy, hai má đỏ hồng.

 

Phó Tế Quân từng gặp qua thiếu niên như , tinh thần rạng rỡ, như nhành liễu non ánh mặt trời, vô ưu vô lo mà nhẹ nhàng đung đưa, tỏa thở tươi mát của mầm xanh. Thiếu niên đầu , trong mắt chỉ phản chiếu hình bóng một .

 

“Về nhà nhé?” Phó Tế Quân kịp suy nghĩ thì câu bật từ đáy lòng.

 

Thiếu niên gật đầu thật mạnh. Cậu cũng ăn mứt cay xí nữa.

 

 

Phó Tế Quân chào hỏi ai cả, sớm nửa bước rút khỏi cái vòng tròn . Những tháng ngày tuổi trẻ vô tri nông nổi, khi trưởng thành dần dần hóa thành ký ức u ám. Tình cảm nông cạn chống nổi lợi ích gia tộc nên chỉ Liêu Đạm và Ôn Hướng Chúc tiễn họ.

 

hỏi Quý Tuần: “Cậu nhóc rốt cuộc là ai ? Tình nhân của Phó thiếu mà khí chất cao ngất như thế , trình độ kéo đàn violin cũng bình thường.”

 

“Đó là em trai của bạn Phó thiếu, bớt linh tinh , thấy cổ đeo vòng cổ do chính tay Ôn Hướng Chúc làm ?” Quý Tuần đắc ý , khí xung quanh như nhiễm chút liên hệ mong manh giữa với Phó Tế Quân: “Giờ tác phẩm thủ công của Ôn Hướng Chúc còn ai chịu bán nữa , hôm qua Phó thiếu còn trò chuyện với cả nửa tiếng đó.”

 

Tản bộ tới bãi đỗ xe, Liêu Đạm cũng giữ , bọn họ hiểu rõ tình hình của gần đây: “Đưa tới đây thôi, hôm khác tới tìm , giờ đưa chìa khóa xe cho .”

 

“Đồ đưa mà còn đòi ?”

 

“Cậu bệnh hả?” Liêu Đạm cởi bỏ vẻ lễ phép ngụy trang, thẳng thắn : “Gara của bao nhiêu xe, chọn chiếc ?”

 

Phó Tế Quân đưa chìa khóa lên, nhẹ nhàng đ.á.n.h giá: “Đây là quà tặng, hiểu ?”

 

Liêu Đạm gượng: “Dùng đồ của mà tặng quà?”

 

“Đó là em mà giành .” Phó Tế Quân , giọng điệu vẫn nhẹ nhàng, như thể gió thoảng qua, miệng nhếch lên một chút.

 

Liêu Đạm trong đầu hiện lên hai chữ lớn: Xong !

 

“Cậu thật sự định đưa tư cách hội viên cho nhóc đó ? Seven N hiện giờ doanh thu tồi , mặc dù vẫn kém Vĩnh Hi nhưng đừng tùy tiện quá như .”

 

“Cái cho thì cũng lấy .” Phó Tế Quân , giọng kiên quyết.

 

Liêu Đạm cảm giác như nổ tung, bởi vì Seven N là một phần trong tay cùng những tài sản trị giá hàng triệu vẫn chảy qua tay Phó Tế Quân như nước chảy.

Loading...