Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 18

Cập nhật lúc: 2026-04-24 07:22:01
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Chi Nhiên ý là gì.

 

chê sát gần ? Bàn tay đàn ông buông , càng nhẹ nhàng mà dựa , lông tơ mềm mại lướt qua làn da trong sườn của Phó Tế Quân.

 

… Phó Tế Quân nữa đè tay xuống, buông nữa.

 

Cuộc họp vẫn tiếp diễn với những nội dung khô khan tẻ nhạt, bộ tham gia đều là tinh , Phó Tế Quân nhanh chóng tập trung trở , một tay thao tác bảng điều khiển, lướt qua các tài liệu, bên tai vẫn những lời trao đổi bằng tiếng nước ngoài hàm ý sâu xa.

 

Cuộc họp kéo dài thêm ba tiếng đồng hồ nữa, đến khi kết thúc, ngoài cửa sổ sắc hồng chiều tà cũng tan biến, chỉ còn ánh đèn đường lẻ loi miễn cưỡng soi sáng thế giới.

 

Phó Tế Quân định dậy thì trọng lượng đùi ngăn động tác.

 

Thanh niên cứ thế đè một bàn tay, dựa lên đùi , ngủ mất .

 

Cũng thật là, đủ để khiến đau đầu mà.

 

Phó Tế Quân ngả lưng dựa ghế, ngón tay kẹp lấy vành tai thanh niên, chạm chiếc khuyên tai hồng ngọc hình bồ câu, mềm mại xen lẫn chút cứng rắn, giống như phá vỡ lớp da thịt để lấy viên châu quý giá.

 

Thanh niên đùi cựa , bàn tay nắm chặt quấn lấy bắp chân .

 

Phó Tế Quân nhớ , làm việc trong phòng khách, con ốc sên nhỏ cũng như , dựa lên chân mà ngủ.

 

là cái kiểu thích ngủ dán mà.

 

Phó Tế Quân cúi , định bóp lấy mũi , thấy khuôn mặt nhợt nhạt quầng thâm mắt rõ ràng. Anh khẽ nhíu mày, sáng nay lúc làm còn dặn ăn uống đầy đủ, sắc mặt vẫn kém thế ?

 

Lúc ăn tối nhóc thanh niên lóng ngóng làm bốn món ăn, gần như bộ đều bụng .

 

Tính khi ốm, Nguyễn Chi Nhiên thức trắng cả đêm để chăm sóc , cộng thêm bữa trưa và bữa tối hôm nay, Nguyễn Chi Nhiên chắc là hơn 30 tiếng chợp mắt.

 

Còn nữa, a Di từng , bình thường ngủ cũng ngon.

 

Phó Tế Quân vô thức xoa xoa vành tai , thanh niên từ từ tỉnh , ngơ ngác ngẩng đầu, “Tiên sinh…”

 

Giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, rõ lắm.

 

Phó Tế Quân chỉ tay lên bàn, chạm ly sữa bò vẫn còn chút ấm, đưa miệng ly lên gần Nguyễn Chi Nhiên, “Uống hết .”

 

Nguyễn Chi Nhiên lúc tỉnh táo thì lời, huống chi đang mơ màng, mở miệng, ngốc nghếch nuốt xuống dòng sữa bò chảy qua cổ họng. Phó Tế Quân thấy yết hầu nhỏ ẩn làn da khẽ động đậy, liền rút bàn tay dán bắp đùi .

 

Một ít sữa dính khóe môi, Nguyễn Chi Nhiên dùng đầu lưỡi l.i.ế.m trở .

 

Phó Tế Quân cũng đưa lưỡi l.i.ế.m môi, đó mạnh tay nhéo nhẹ lên gương mặt , “Làm .”

 

“Em xin , Phó .” Nguyễn Chi Nhiên tưởng đang chuyện làm đổ sữa bò.

 

Phó Tế Quân bế ngang lên, về phía phòng ngủ phụ. Nguyễn Chi Nhiên mệt quá, đầu tựa lên vai , đôi mắt thể kiểm soát mà nhắm , mềm nhũn dán . Phó Tế Quân định đặt lên giường, Nguyễn Chi Nhiên kéo tay áo , giọng lẩm bẩm: “Em còn đ.á.n.h răng.”

 

Vừa uống sữa bò xong mà.

 

“Chậc.” Phó Tế Quân nhướn mày, bế phòng vệ sinh phòng ngủ phụ.

 

Nguyễn Chi Nhiên đ.á.n.h răng lim dim buồn ngủ, mí mắt chớp chớp như sắp rớt xuống.

 

“Như mà còn nhớ đ.á.n.h răng .”

 

“Ừm…” Nguyễn Chi Nhiên ngậm nước súc miệng, phun phèo phèo, “Phó thích dơ dơ.”

 

Phó Tế Quân khẽ gật đầu.

 

Nguyễn Chi Nhiên đặt bàn chải lên kệ, Phó Tế Quân bế trở giường, đặt xuống định rời , kéo tay áo , “Phó , em chuẩn xong .”

 

Cậu lẩm bẩm gật đầu, mắt vẫn nhắm tịt.

 

Phó Tế Quân dùng ngón trỏ ấn giữa trán , đẩy nhẹ, “Ngủ .”

 

“Phó , ngày mai còn về ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên mở to mắt, thần kinh căng lên. Phó Tế Quân đè lên chốt cửa, từ góc nghiêng, ánh mắt dịu .

 

“Tôi sẽ về.”

 

Nghe đáp án, Nguyễn Chi Nhiên ngay lập tức chìm giấc ngủ.

 

Phó Tế Quân về phòng tắm rửa, giặt sạch chiếc quần dính sữa bò, hôm xuất hiện tại Vĩnh Hi tập đoàn với vẻ thần thái sáng láng, sấm rền gió cuốn. Những cấp còn đang dưỡng bệnh mà suýt phát điên, công việc hôm nay chẳng đến mức gấp gáp như mà cũng kéo làm overtime.

 

 

Con nên lập Flag.

 

Phó Tế Quân tan làm muộn, vội vàng xử lý hết đống công việc trong ngày. Nhận điện thoại của Liêu: “Tối nay đến seven N.”

 

“Không .”

 

Seven N là tụ điểm năm xưa của đám nhị thế tổ, một câu lạc bộ bên bờ biển, nơi tụ họp thanh sắc khuyển mã, ai từng đến đó ít nhiều cũng mang vết thương. Mấy năm nay Phó Tế Quân tập trung công việc, gần như cắt đứt liên hệ với cái vòng luẩn quẩn đó, cũng lâu đặt chân đến seven N.

 

Chỉ là, những mối quan hệ trong giới kinh doanh , sớm muộn gì cũng gặp mặt.

 

"Tôi bận chút chuyện, giúp đến gặp gỡ một lát, ngoài ." Liêu , “Sắp tới nhà tiệc kỷ niệm, đều tới nên cũng giữ chút nhân tình.”

 

“Cậu tự mà lo, đến .”

 

“Bọn họ tới nhà ăn uống chẳng cũng để gặp ? Ai mà kết với , để về nhà khoe khoang, còn thể kiếm chút lợi lộc. Hơn nữa, chúng cũng là bạn bè mà.”

 

Phó Tế Quân gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn hai cái, “Được , nể mặt .”

 

"Biết ngay mà," Liêu hì hì, “Phó Tế Quân vẫn là như .”

 

“Giờ nào?”

 

"7 giờ tối tụi bắt đầu, đến lúc nào cũng ." Liêu sực nhớ , “À đúng , Ôn Hướng Chúc làm cho cái vòng cổ lắm, tối nay tiện mang theo luôn nhé.”

 

Phó Tế Quân suýt quên mất vụ , gật đầu đồng ý.

 

Mấy ngày nay con ốc sên nhỏ ngoan ngoãn, cũng thể dắt ngoài dạo một chút, coi như bù đắp cho mấy hôm nay nó ở nhà buồn chán.

 

Lần mua cái hoodie gấu ba tấc đúng là hiệu quả, Nguyễn Chi Nhiên mặc cái hoodie đầu gấu với quần jeans xuất hiện mặt Phó Tế Quân, tay cầm áo khoác màu xám. Phó Tế Quân nhếch mép, cố nhịn .

 

"Phó , lắm ?" Nguyễn Chi Nhiên kéo áo chỉnh .

 

"Đẹp lắm." Phó Tế Quân mím môi, khóe môi nhếch lên.

 

“Đi thôi.”

 

Nguyễn Chi Nhiên bước chân lên rụt xuống, môi mấp máy, nhưng gì. Phó đầu tiên chủ động dẫn ngoài, là chuyện . Không thể để Từ Cạnh Nam bắt gặp . Phó tâm trạng thế , nên làm gì để mất hứng.

 

Nguyễn Chi Nhiên siết chặt tay, rúc góc ghế. Cậu còn đội mũ để che bớt mặt. Trốn trong nhà Phó gần một tháng , Từ Cạnh Nam bỏ cuộc tìm kiếm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-18.html.]

Khi xe chạy khỏi khu thành phố, tim Nguyễn Chi Nhiên càng đập mạnh hơn. Ở vùng ngoại thành, bắt cóc một dễ như trở bàn tay.

 

Nếu biến mất, Phó tìm ?

 

Ánh mắt Nguyễn Chi Nhiên dừng gương mặt đàn ông bên cạnh.

 

Phó Tế Quân chăm chú đường, chẳng để ý lắm, “Sao ?”

 

"Không... gì." Nguyễn Chi Nhiên nắm chặt dây an .

 

Chưa tới nơi thấy nhạc sàn đinh tai nhức óc. Phó Tế Quân cau mày, còn Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy an tâm phần nào vì Từ Cạnh Nam đời nào tới mấy chỗ ồn ào thế .

 

"Ngồi vững ." Phó Tế Quân bỗng .

 

"Hả?" Nguyễn Chi Nhiên kịp phản ứng.

 

Xe đột ngột tăng tốc, xoay bánh, làm Nguyễn Chi Nhiên tim nhảy khỏi lồng ngực, cả nghiêng ngả, hồn vía bay mất mười giây mới hồn. Lốp xe ma sát mặt đường phát tiếng rít chói tai, cửa kính loáng lên ánh sáng vàng, tia lửa .

 

Chỉ trong chớp mắt, xe đổi hướng, ngoài cửa sổ hai đó.

 

"Xuống xe." Phó Tế Quân lạnh lùng .

 

Nguyễn Chi Nhiên sững , làm theo động tác của Phó Tế Quân mở cửa xe.

 

Rầm——

 

Rầm——

 

Rầm——

 

Vừa mới kéo cửa , tiếng nổ lớn vang lên làm Nguyễn Chi Nhiên sợ tái mặt, lập tức chui trở trong xe, mắt cá chân đập cửa xe đau điếng, hét lên nhưng tiếng nổ vang dội át hết âm thanh.

 

Pháo hoa nổ tung bầu trời đêm, tỏa những vệt sáng rực rỡ.

 

Phó Tế Quân bước giữa khung cảnh tựa như tranh sơn dầu, xuyên qua đầu xe, dáng cùng nét mặt lạnh lùng khinh miệt in đậm mắt Nguyễn Chi Nhiên.

 

Ánh mắt Nguyễn Chi Nhiên dõi theo gương mặt nghiêng của đàn ông, chờ qua đầu xe, cũng lảo đảo chạy theo phía .

 

Họ sóng vai bước khi pháo hoa nổ tung bầu trời rực sáng.

 

Dưới bóng che phủ, Nguyễn Chi Nhiên mới dám khẽ nhấc mũ lưỡi trai lên, lặng lẽ quan sát khung cảnh ồn ào, rực rỡ sắc màu .

 

Âm nhạc vang dội khiến màng tai nhức nhối, đèn nhấp nháy chói lóa thi thoảng biến thứ xung quanh thành một mảng tối mịt, bảng hiệu Sven N sáng lấp lánh đỉnh tòa nhà kiểu Pháp, phía lố nhố mấy chục .

 

Sẽ tới , tự an ủi là Từ Cạnh Nam chắc cũng đến mấy chỗ như thế .

 

“Oa nha!”

 

"Phó thiếu mà lên sàn thì đúng là bình thường nha." Liêu bước lên, tay khoác lên vai Phó Tế Quân.

 

"Vừa lòng ? Cảnh cũng hoành tráng đấy." Phó Tế Quân theo lực đạo của Liêu mà nhún nhún vai.

 

"Đỉnh của chóp." Liêu chỉ bộ vest Phó Tế Quân, “Có điều quần áo tệ, từ phòng họp thẳng tới ?”

 

Không , chẳng qua lúc bọn họ đồ thì mải khác mặc thế nào, cuối cùng quên béng mất bản .

 

Phó Tế Quân tháo cà vạt, cởi áo vest, tiện tay móc một ngón treo lên vai, thuận tay tháo luôn hai nút áo sơ mi, “Không cả.”

 

cả.

 

Phó Tế Quân vốn dĩ chẳng kiểu hiền lành.

 

Lớp vỏ bọc mẫu đạo mạo xé một cái, lộ bên trong là lười biếng, bất cần, chính là thứ hương vị gợi cảm nhất, chiếc áo sơ mi cởi bung vài nút, để lộ cơ n.g.ự.c rắn chắc, đường nét cuồn cuộn như khắc họa tỉ mỉ, bước qua cửa, tiện tay bưng lấy một ly rượu từ tay phục vụ, chỉ một động tác thôi, mà cơ bắp cánh tay nổi bật lên như vẽ bằng bút chì.

 

Anh còn cố ý xắn tay áo lên một nửa.

 

"Ổn đấy." Liêu chẹp miệng, “Quý Tuần mới b.a.o n.u.ô.i một cô em nhỏ, đừng để quyến rũ phát điên.”

 

"Hắn cũng tới ?" Phó Tế Quân vắt áo vest lên vai.

 

Nguyễn Chi Nhiên duỗi tay đón, định giúp cầm lấy. Liêu vẫn đang lảm nhảm rằng Quý Tuần đích danh gọi Phó Tế Quân tới, bỗng thấy Nguyễn Chi Nhiên, ngữ điệu mang theo chút ngạc nhiên: “Cậu cũng dắt tới? Người là…”

 

"Bé con của đến !" Ôn Hướng Chúc hớn hở chạy tới.

 

Hắn mặc áo sơ mi xanh lam, khoác ngoài áo choàng kẻ sọc, phía là quần dài màu trắng, ngoại trừ chiếc khóa quần hình đầu lâu phần dọa , cách ăn mặc của giữa đám đông lố lăng trở nên thanh nhã thoải mái một cách lạ thường.

 

"Vòng cổ làm xong , xem thử ." Ôn Hướng Chúc mở hộp quà hình vuông, vòng cổ bằng sứ linh hoa lan lặng lẽ trong hộp, dây bạc xích , màu trắng xen chút lam nhạt, giống như bản thể của Nguyễn Chi Nhiên.

 

“Sứ như vàng bạc, làm nhỏ thế cực khó, cánh linh hoa lan mỏng manh dễ gãy, sứ cũng hợp làm dây đeo xương quai xanh, nên tự chủ trương, làm thành kiểu cổ lông cho . Thế nào?”

 

Nguyễn Chi Nhiên dán sát Phó Tế Quân, chăm chú vòng cổ, mắt rời , ánh đèn flash lập lòe, cánh hoa linh lan hắt bóng mờ, tựa như sinh mệnh. Cậu nhịn mà duỗi tay chạm , đầu ngón tay dừng mặt dây chuyền.

 

So với chuông gió còn tinh tế hơn, cánh hoa xếp lớp, từng đường gấp rõ ràng, chế tác tốn bao nhiêu thời gian để khắc từng đường cong uốn lượn .

 

"Thế nào?" Trong mắt Ôn Hướng Chúc, Nguyễn Chi Nhiên phản ứng, chút lo lắng.

 

"A? Tốt, lắm." Nguyễn Chi Nhiên ngẩng lên, nở nụ nhạt dịu dàng với Ôn Hướng Chúc.

 

"Đừng cảm ơn nhầm ." Phó Tế Quân nhắc nhở kịp thời.

 

Nguyễn Chi Nhiên đầu, đôi mắt lưỡi liềm cong lên, đến ngọt ngào: “Cảm ơn ạ.”

 

Phó Tế Quân bỏ lỡ đôi mắt long lanh .

 

"Này , cũng thật là." Ôn Hướng Chúc đẩy Phó Tế Quân , tự cạnh Nguyễn Chi Nhiên, phấn khích : “Để giúp đeo lên!”

 

Vừa , tay với tới vòng cổ.

 

Phó Tế Quân giọng lạnh lùng: “Em tự làm .”

 

Anh cúi đầu, ánh mắt dừng làn da trắng mịn gáy của Nguyễn Chi Nhiên, ánh mắt khẽ xê dịch, vòng cổ.

 

"Tôi tự làm mà." Nguyễn Chi Nhiên tránh tay Ôn Hướng Chúc, lễ phép từ chối, “Anh giúp làm thế ơn lắm , thật sự là siêu siêu , từng thấy vòng cổ sứ như .”

 

"Chậc, tiện tay thôi, tiện tay làm mà." Ôn Hướng Chúc khen, tươi rói:

 

“Cậu thích là , nếu còn ý tưởng gì khác, làm cho nhé, ha ha.”

 

Liêu bĩu môi châm chọc: “Cậu chút mất mặt đấy.”

 

"Cậu mà!!!" Ôn Hướng Chúc phản bác, “Anh xem thích đến mức nào kìa!”

 

Nguyễn Chi Nhiên cầm lấy vòng cổ, tháo khóa, quàng cổ, thế nào cũng tìm móc khóa.

 

"Tôi giúp ." Ôn Hướng Chúc duỗi tay.

 

Phó Tế Quân nắm lấy tay Nguyễn Chi Nhiên, ánh mắt chăm chú làn da trắng mịn gáy , ngón tay nhẹ nhàng gài khóa.

 

“Xong .”

Loading...