Chẳng bao lâu , tài xế đưa Tạ Trầm đến cổng công ty, còn thì vòng xe chỗ cũ. Bạch Li mải miết kéo xe hàng, đang lẳng lặng bám theo .
“Đại ca ơi.”
Kéo xe suốt từ sáng đến tận chiều, Mỹ Mỹ mệt lử cả , nó uể oải than vãn: “Em đói quá mất.”
Bạch Li trả xe tiệm tạp hóa, với ông chủ cho nghỉ tay một lát.
“Mỹ Mỹ, mua hạt cho mèo thôi.”
Mắt Mỹ Mỹ sáng rực lên: “Cảm ơn đại ca!”
Ông chủ tiệm tạp hóa trả tiền công buổi sáng cho , Bạch Li kiếm 30 đồng, Mỹ Mỹ kéo ít hàng hơn nên chỉ 10 đồng. Cửa hàng thú cưng bán hạt cân ký, loại 10 đồng một cân và loại 20 đồng một cân đều đủ.
Bạch Li Mỹ Mỹ, dùng móng vuốt quắp lấy tờ 20 đồng: “Meo meo.” (Lấy cho một cân loại ).
Mỹ Mỹ loại hạt 20 đồng, chút đắn đo, nó tiến lên khều khều Bạch Li: “Đại ca, lấy loại rẻ thôi, để dành ăn lâu hơn một chút.”
Bạch Li lắc đầu: “Meo.” (Không ). Loại hạt quá rẻ sẽ cho sức khỏe của những chú mèo đang tuổi ăn tuổi lớn.
Nhờ thuật thôi miên, Bạch Li thuận lợi mua một cân hạt xịn đeo lủng lẳng cổ. Hai chú mèo rời khỏi cửa hàng, Bạch Li dẫn Mỹ Mỹ về phía gầm cầu, đường còn mua thêm một chiếc màn thầu trắng nóng hổi. Màn thầu rẻ, chỉ mất 5 hào (0.5 đồng).
Về đến "căn cứ", Bạch Li mở túi hạt cho Mỹ Mỹ ăn lót .
“Đại ca, ăn ?” Mỹ Mỹ hỏi.
Bạch Li đặt cái màn thầu lên miếng bìa các-tông, giọng meo meo đầy nghiêm nghị: “Anh ăn cái là .” Cậu mèo bình thường, là tiểu yêu quái cơ mà, đồ ăn của con đều tiêu hóa .
Trong thùng giấy, Điểm Điểm và Đại Hôi vì đang bệnh nên đồ hộp cũng chẳng ăn mấy miếng. Bạch Li lấy chút nước cho chúng uống.
“Đợi đến 5 giờ, và Mỹ Mỹ sẽ đưa hai em bác sĩ.” Bạch Li xoa đầu Điểm Điểm, dịu dàng trấn an. Điểm Điểm cố gượng dậy, ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Không Bạch Li ngay, mà sợ dù mang theo tiền, đến bệnh viện vẫn sẽ đuổi ngoài. Nhìn tình trạng hai đứa em ngày càng tệ, Bạch Li lo sốt vó, đôi chân kéo xe buổi chiều còn nhanh hơn cả buổi sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/be-meo-sua-cham-chi-kiem-tien/chuong-11-kham-benh.html.]
Đến 4 giờ rưỡi, Bạch Li lĩnh tiền công đúng giờ về đón Điểm Điểm. Trên đường , tiếng meo meo của tràn đầy vẻ căng thẳng: “Điểm Điểm, Đại Hôi, hai em đừng sợ, bác sĩ chỉ để khám bệnh thôi.”
Nhất định sẽ thiến !
Điểm Điểm và Đại Hôi hồi từng chủ cũ đưa tiêm phòng nên sợ lắm. Chúng định bảo là , nhưng Mỹ Mỹ thông minh nhận : Hóa cái đứa đang "xoắn" lên vì sợ bệnh viện chính là đại ca nhà .
“Đại ca.” Mỹ Mỹ an ủi: “Bệnh viện đáng sợ tí nào , đừng lo.”
Bạch Li đanh cái mặt tròn xoe , nghiêm nghị "ừm" một tiếng, nhưng trong lòng thì cứ đ.á.n.h trống lảng liên hồi. Hôm nay dùng thuật thôi miên nhiều, còn tiêu hao quá mức yêu đan nên lúc mi mắt cứ nặng trĩu. Cậu thầm nghĩ, lỡ lát nữa bác sĩ đòi thiến thật, chắc chẳng còn sức mà chạy trốn nữa mất.
Mấy chú mèo bộ một hồi lâu cuối cùng cũng tới cổng bệnh viện. Bạch Li gồng khởi động thuật thôi miên nữa!
“Meo, meo ngao, meo ngao ngao.” (Chào bác sĩ, đưa hai đứa em đến khám, chúng bệnh ).
Bác sĩ thú y là một trai trẻ tên là Khâu Hòa. Bác sĩ Khâu trông hiền từ, giọng thiện. Anh xổm xuống đám mèo, : “Chào các nhóc, để xem nào, các em làm đây?”
Điểm Điểm và Đại Hôi kể chỗ nào khỏe, Bạch Li "phiên dịch" cho bác sĩ Khâu. Bác sĩ Khâu dịu dàng vô cùng. Anh đưa hai đứa chụp phim, trong lúc chờ kết quả còn khui một hộp đồ hộp cá tặng cho cả lũ.
“Tặng các em .” Khâu Hòa đưa tay xoa gáy Bạch Li, lim dim mắt tận hưởng cảm giác nựng mèo.
Bạch Li hảo đồ hộp mèo lắm, vẫn thích đồ hơn. Nhìn Mỹ Mỹ đang thèm thuồng, hào phóng nhường luôn hộp cá cho đàn em. Khâu Hòa thì như "xỉu up xỉu down" vì cái sự đáng yêu , tìm một bé mèo sữa ngoan xinh thế chứ!
Rất nhanh đó, kết quả của Điểm Điểm và Đại Hôi : chúng nhiễm virus gây viêm đường hô hấp ở mèo.
“Bệnh khá phổ biến ở mèo, tỷ lệ mắc cao nhưng tỷ lệ t.ử vong thấp.” Khâu Hòa ôn tồn giải thích: “Hai bé cần truyền dịch và tiêm t.h.u.ố.c nhé.”
Bạch Li gật đầu cái rụp: “Meo.” (Vâng ạ).
Tổng cộng truyền ba bình nước t.h.u.ố.c nhỏ và tiêm một mũi. Lúc mũi kim đ.â.m , Điểm Điểm và Đại Hôi đau đến mức kêu meo meo t.h.ả.m thiết. Bạch Li xót xa thôi, sức dỗ dành: “Ngoan nào, đừng , tí nữa đại ca mua súp thưởng cho ăn nhé.”
Súp thưởng là món khoái khẩu cực kỳ xa xỉ với loài mèo, vài đồng một thanh bé xíu. Nghe đến súp thưởng, hai đứa nhỏ đành nuốt nước mắt trong, c.ắ.n răng chịu đau.
Khám xong xuôi thì trời bên ngoài cũng tối hẳn.