Dương Bảo phồng đôi má bánh bao, đôi mắt to đen láy đầy nghiêm túc chằm chằm Tống Dương. Thằng bé đưa ngón tay búp măng lên môi làm động tác "suỵt", dáng một "ông cụ non" mà dặn dò: "Con tin tưởng chú lắm đó, chú nhất định cho khác nhé."
Cái bộ dạng của nhóc con rõ ràng là học theo Quý Duyên Khanh.
Lúc Dương Bảo ba tuổi rưỡi đưa đến nhà trẻ, nhóc vốn dĩ vô cùng hoạt bát, nghịch ngợm đầy lòng hiếu kỳ. Thấy bạn bè cùng lứa đều cả cha lẫn đưa học, thằng bé liền thắc mắc, tại lúc nào cũng chỉ mỗi ba ba đưa thôi.
Quý Duyên Khanh cũng hề giấu giếm Dương Bảo, bởi trái tim trẻ thơ là nơi nhạy cảm nhất. Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ múp míp của con trai, để thằng bé chạm vết sẹo dài bụng .
Dương Bảo là do ba ba sinh , đó là một bí mật, thể tùy tiện cho ngoài .
Bí mật giữa hai cha con, Dương Bảo bao giờ hé môi với ai, kể cả với dì Ba Lợi - đối xử với nhóc nhất. Thế nhưng đối với Tống Dương, dù tính toán kỹ thì cả hai chỉ mới gặp gỡ và ở chung đầy mười phút, thằng bé tin tưởng đến .
Dương Bảo vẫn tiếp tục Tống Dương đầy mong đợi.
Tống Dương hiểu ý nhóc con, khẽ gật đầu: "Chú sẽ ." Nói , chỉ tay đĩa thức ăn cà rốt dành cho trẻ em: "Ăn ."
Gương mặt Dương Bảo tức khắc trở nên đau khổ, nhóc con lưỡng lự phân vân hồi lâu mới cầm dĩa lên, trông cái bộ dạng chẳng khác nào một dũng sĩ chuẩn hy sinh dũng chiến trường.
Tống Dương thấy cảnh , trong lòng đột nhiên cảm thấy sảng khoái lạ thường.
Thực Tống Dương tin lời Dương Bảo , bất quá khi nhận thông tin Quý Duyên Khanh kết hôn, tảng đá trong lòng dường như nhẹ đôi chút. Thế nhưng, khi sang đứa nhỏ béo mầm đang nhăn mặt ăn từng miếng nhỏ ở phía đối diện, trái tim vốn mới mềm yếu của một nữa trở nên lạnh băng.
Đây là đứa trẻ mà Quý Duyên Khanh sinh với một phụ nữ khác. Ngay trong thời kỳ đau đớn nhất, Quý Duyên Khanh cùng khác một đứa con.
Nghĩ đến đây, thần sắc của Tống Dương khôi phục vẻ lãnh đạm như cũ.
Quý Duyên Khanh từ nhà vệ sinh , rửa mặt xong nên trông vẫn vô cùng trấn định và điềm nhiên. Thế nhưng Tống Dương căm ghét nhất chính là sự đạm nhiên Quý Duyên Khanh. Nó khiến cảm giác là kẻ dư thừa, chẳng hề quan trọng. , năm đó thể nhẫn tâm ruồng bỏ để nước ngoài, lẽ rõ từ sớm, rằng vốn dĩ chẳng chút trọng lượng nào trong lòng đối phương cả.
Tống Dương nở một nụ đầy châm chọc, dậy, khách khí : "Quý , chúc dùng bữa vui vẻ."
Quý Duyên Khanh khựng , đó khẽ gật đầu, nhạt nhẽo đáp: "Cảm ơn."
Dương Bảo đang mải mê vùi đầu ăn cơm liền ngẩng lên, khóe miệng nhóc con vẫn còn dính hạt gạo. Cậu nhóc đến mức hai mắt híp như vầng trăng khuyết, vẫy vẫy cái tay nhỏ múp míp: "Chú cao to ơi, tạm biệt chú nhé."
Đáp lời chào của Dương Bảo chỉ là bóng lưng sải bước rời đầy dứt khoát của Tống Dương.
Dương Bảo l.i.ế.m môi, nuốt nốt hạt gạo dính mặt bụng sang khoe thành tích với ba : "Ba ba, con sắp ăn xong !" Một đôi mắt chứa chan đầy sự chờ mong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-5.html.]
Quý Duyên Khanh thu hồi tâm trí, qua liền hiểu ngay ý đồ của nhóc con: "Ăn cho sạch sẽ thì mới ăn kem." Cậu xuống bắt đầu dùng bữa, nhưng vị giác lúc nhạt nhẽo như nhai sáp. Cậu nghiêng đầu con trai, cuối cùng vẫn kìm mà hỏi.
"Dương Bảo thích chú lúc nãy lắm ?"
"Thích ạ!" Dương Bảo ba một cái, vô cùng lanh lợi ghé sát hôn "chụt" một cái rõ kêu: "Ba ba yên tâm , đời con thích nhất vẫn là ba mà!"
Quý Duyên Khanh xoa đầu con trai, trêu chọc: "Hôn đầy dầu mỡ lên mặt ba ."
Dương Bảo hắc hắc rộ lên, hai cánh tay béo tròn ôm chặt lấy cổ Quý Duyên Khanh, đắc ý bổ sung thêm một câu: "Vẫn còn cả vị củ cải nữa đó ba."
"Cái thằng nhóc thối ." Quý Duyên Khanh bật , "Thế còn ăn kem nữa ?"
"Ba ba nhất định sẽ lời mà giữ lấy lời ."
Quý Duyên Khanh con trai chặn họng đến mức thốt nên lời, đành gọi một phần kem, còn cố ý chọn loại nhỏ nhất. Lượng kem dành cho trẻ em vốn ít, nay còn là phần nhỏ, nên khi nhân viên bưng lên, ánh mắt Dương Bảo lập tức trở nên u sầu và tủi vô cùng.
Ly
"Tự dưng ba cũng ăn quá." Quý Duyên Khanh chậm rãi trêu chọc.
Dương Bảo tức khắc làm bộ khoa trương, thốt lên tán thưởng: "Oa! Kem to quá mất!"
Quý Duyên Khanh nhóc con quậy cho dở dở , nhưng cuối cùng cũng dỗ dành tiểu tổ tông nghịch ngợm .
Dương Bảo xúc một muỗng nhỏ, đưa đến tận bên môi Quý Duyên Khanh: "Ba ơi, ăn ạ."
Quý Duyên Khanh lúc nãy chỉ là trêu con một chút, thấy con trai hiếu thảo như , đương nhiên nỡ lãng phí tâm ý của nhóc. Cậu ăn một ngụm xoa đầu Dương Bảo: "Ngoan, con mau ăn phần của ."
Thế là Dương Bảo mới bắt đầu nhấm nháp từng miếng nhỏ một, cả gương mặt to tròn hiện rõ vẻ hạnh phúc viên mãn.
Nhìn thấy con như , tâm tình Quý Duyên Khanh cũng thoải mái hơn đôi chút. Cậu ngẫm về thái độ của Dương Bảo đối với Tống Dương. Nhìn con trai bên ngoài vẻ hoạt bát, nhưng thực nhóc kén chọn để gần gũi. Thằng bé giống như bẩm sinh gắn radar , thể quét những nhóc thực sự thích. Cậu cũng rõ tiêu chuẩn của nhóc là gì, nhưng những dù cố tình lấy lòng cũng chắc nhóc để tâm và quý mến như cách nhóc đối xử với Tống Dương ngày hôm nay.
Có lẽ, đó thật sự là sự gắn kết của huyết thống chăng.
Quý Duyên Khanh chằm chằm Dương Bảo, trong lòng thầm nghĩ, lẽ nên rõ thế của thằng bé cho Tống Dương .
Lúc ăn xong về phòng, hai cha con tình cờ đụng mặt Tống Dương ở hành lang. Dương Bảo là vui mừng nhất, nhóc hớn hở reo lên "chú cao to", nhưng biểu cảm của Tống Dương vô cùng lạnh lùng. Anh chỉ khẽ gật đầu thẳng phòng .
Phòng của hai chéo diện . Quý Duyên Khanh cánh cửa đóng chặt với ánh mắt đầy suy tư, đó mới dắt con trai phòng.
Vì buổi chiều Dương Bảo ngủ nên buổi tối tinh lực vô cùng dư thừa. Quý Duyên Khanh những đứa trẻ khác thế nào, chứ "con dê nhỏ" nhà từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng tràn trề năng lượng, chạy nhảy mệt. Vừa phòng là nhóc con như chú cừu non thả xích, chạy loạn khắp nơi. Cậu nhóc cởi giày dẫm chân trần thảm, lúc thì nhào lộn, lúc lôi đủ loại thú bông tự chơi một , tự bày trò tiêu khiển.