Bản Sắc - Chương 24: Sáng như nắng gắt

Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:32:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ăn cơm ở nhà Diệp Hành Châu xong, Kỳ Tỉnh lập tức lái xe của bỏ chạy như bay.

Cậu sẽ bao giờ cái nơi quỷ quái đó nữa. Tự dẫn xác đến cửa cho "ăn", cũng chỉ là tâm lớn, chứ đổi khác chắc thắt cổ tự t.ử .

Đáng c.h.ế.t thật, cái nợ với Diệp Hành Châu, ghi hận trong lòng.

Ngay ngày hôm khi trở về, của Diệp Hành Châu thực sự mang chiếc xe đó tới. Kỳ Vinh Hoa thấy thì đầy vẻ hồ nghi, Kỳ Tỉnh chỉ thể chống chế rằng thấy xe nên mượn Diệp Hành Châu lái chơi vài ngày.

Kỳ Vinh Hoa tin lắm: “Con mượn mà cho mượn luôn ? Hai đứa giao tình đến mức đó cơ đấy?”

Kỳ Tỉnh mặt cảm xúc đáp: “Dù cũng giàu, chẳng bận tâm đến một chiếc xe .”

Tuy rằng trong mắt con cầm thú đó, chiếc xe chắc chỉ coi là "tình phí", nhưng "ngủ" thì cũng lấy chút lợi lộc về chứ.

Suốt một tuần đó, Kỳ Tỉnh như dạy dỗ cho ngoan ngoãn hẳn lên. Mỗi ngày đều theo Kỳ Vinh Hoa công ty, tan làm là ngoan ngoãn về nhà ăn cơm, chẳng dám lêu lổng ở nữa.

Dự án đầu tư Tinh Năng Tech vẫn đang đẩy mạnh theo đúng kế hoạch. Kỳ Tỉnh tuy tên phụ trách nhưng cũng cần chuyện gì cũng đích mặt. Mỗi khi bên Diệp thị lời mời, đều đẩy trợ lý đặc biệt của lão t.ử , dù cái hố cũ cũng chẳng nhảy thứ hai.

Tất nhiên sẽ thừa nhận là sợ Diệp Hành Châu, nhưng tránh thì cứ tránh thôi. Rốt cuộc thì bình thường thể giao tiếp nổi với cầm thú, cũng chẳng m.ô.n.g "nở hoa" thêm nữa. Dù quá để tâm đến trinh tiết, nhưng đẳng cấp thì vẫn giữ.

Chiều thứ Sáu, Trần lão gọi điện bảo Kỳ Tỉnh sáng mai qua Thanh Bình Viên một chuyến. Ông hẹn mấy ông bạn già câu cá ở trang trại ngoại thành, cùng.

Kỳ Tỉnh vui: “Lão gia t.ử , mấy ông lão các câu cá thì rủ con làm gì cho chán c.h.ế.t ?”

“Cái thằng nhóc , bảo con đến thì cứ đến , còn bày đặt làm bộ làm tịch,” Trần lão mắng, “Ta cũng rủ cả Diệp Hành Châu nữa, để giới thiệu chút nhân mạch cho hai đứa.”

Nghe thấy tên Diệp Hành Châu, thái dương Kỳ Tỉnh giật thình thịch: “Lão gia tử, thực sự coi trọng thế ? Còn đặc biệt giới thiệu các bạn già của cho nữa?”

Trần lão : “Năng lực của . Nghe gần đây còn kéo cả ba con dự án đầu tư chung mà? Sao con vẫn còn thành kiến với lớn thế?”

Kỳ Tỉnh thầm nghĩ, hận thể lột da Diệp Hành Châu chứ.

Tất nhiên, dù miệng thì lấy càn gia gia đe dọa Diệp Hành Châu, nhưng chuyện mất mặt như thế tuyệt đối sẽ kể cho Trần lão .

Cúp máy xong, Kỳ Tỉnh nảy ý định, liền gửi cho Dương Khai Minh một tin nhắn.

Đã đợi hai tuần , sự kiên nhẫn của cạn kiệt. Ngày mai chính là một cơ hội, bằng bất cứ giá nào cũng cho Diệp Hành Châu một bài học.

Sáng sớm hôm , Kỳ Tỉnh lái xe đến Thanh Bình Viên xe của Trần lão trang trại ngoại thành.

Trên xe, Trần lão dặn dò: “Lát nữa gặp thì mồm miệng đỡ chân tay một chút, đừng để Diệp Hành Châu lấn lướt đấy.”

Kỳ Tỉnh lơ đãng , tâm trí bay tận . Mục đích tới đây hôm nay của là chuyện .

Mười giờ rưỡi, xe đến nơi.

Trang trại ở vùng ngoại ô hẻo lánh, một hồ nước lớn, phía là một dải rừng hoang dã. Trần lão mỗi khi rảnh rỗi vẫn thường tới đây câu cá, Kỳ Tỉnh đó cũng theo tới vài .

Teela - Đam Mỹ Daily

Diệp Hành Châu và mấy bạn của Trần lão lượt tới đủ. Trần lão giới thiệu họ làm quen với . Mấy vị đều là những nhân vật tầm cỡ "thần long thấy đầu thấy đuôi" ở Hoài Thành, thậm chí còn từ kinh đô tới. Nếu Trần lão dẫn dắt, ngoài căn bản thể nào kết giao với họ.

Kỳ Tỉnh bẩm sinh kỹ năng nịnh bợ lớn, nhiệt tình chào hỏi các chú các bác, chỉ vài câu đùa khiến mấy ông lão hỉ hả.

Diệp Hành Châu hướng ngoại như , nhưng ghi điểm bởi sự trọng và tinh tế. Quà gặp mặt mang tới quá đắt đỏ nhưng đúng sở thích của từng .

Các bậc tiền bối tụ tập bên hồ câu cá, bên cạnh nhóm sẵn mấy bếp lò để hầm cá, nướng cá và nấu canh cá. Kỳ Tỉnh và Diệp Hành Châu giao nhiệm vụ trông lửa.

Kỳ Tỉnh làm làm mấy việc , nên chỉ một bên .

Diệp Hành Châu cởi áo khoác tây trang, xắn tay áo sơ mi lên một đoạn, lộ cánh tay săn chắc với những đường cơ bắp mắt, thao tác trông dáng.

Kỳ Tỉnh thẫn thờ một hồi. Tầm mắt dừng Diệp Hành Châu, di chuyển từ cánh tay lên đến đường thắt lưng lượn một vòng quanh đó. Chẳng hiểu nhớ tới những vết cào để eo ... Lúc đó đáng lẽ nên cào mạnh hơn chút nữa mới .

Diệp Hành Châu đúng lúc ngước mắt sang, Kỳ Tỉnh lập tức mặt chỗ khác. Diệp Hành Châu đưa cho một xiên cá nướng chín: “Thử .”

Kỳ Tỉnh: “Không ăn.”

Ai mà hạ độc đấy .

Cậu ăn thì thôi, Diệp Hành Châu đặt xiên cá nướng trở , một tay đút túi quần tiến gần xuống cạnh .

Kỳ Tỉnh định nhích xa một chút thì Diệp Hành Châu nhấp một ngụm nước khoáng nhỏ: “Tối nay đến chỗ .”

Kỳ Tỉnh: “...”

Anh .

Cậu định mỉa mai con cầm thú vài câu, thì bàn tay đang đút túi của Diệp Hành Châu bỗng vươn tới, đặt lên thắt lưng .

Kỳ Tỉnh ngay lập tức khóa chặt cổ tay . Cậu theo bản năng liếc về phía Trần lão và đang trò chuyện vui vẻ đằng , nghiến răng trừng mắt: “Anh thôi nhé, xem đây là ?”

Diệp Hành Châu bất động thanh sắc, ngón tay ấn lên xương sống , chậm rãi vuốt xuống , cuối cùng dừng ở vùng xương cụt nhạy cảm. Kỳ Tỉnh vốn nhạy cảm ở chỗ , Diệp Hành Châu mơn trớn ngay mặt càn gia gia như , cả run b.ắ.n lên, suýt chút nữa thì thét thành tiếng: “Anh ——”

Diệp Hành Châu ung dung thu tay về, tiếp tục uống nước: “Cậu nhạy cảm như , bình thường thỏa mãn nổi ?”

Kỳ Tỉnh: “Anh đ.á.n.h thì cứ thẳng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ban-sac/chuong-24-sang-nhu-nang-gat.html.]

Diệp Hành Châu: “Cậu đ.á.n.h . Lần nào đ.á.n.h cũng là chịu thiệt, rút bài học ?”

Hắn tiếp: “Tối nay đến chỗ .”

Anh tự quyết định khác thì c.h.ế.t ?

Kỳ Tỉnh lúc cảm thấy mắng chỉ phí nước bọt, nhưng Diệp Hành Châu bồi thêm: “Không sợ kể hết mấy chuyện cho càn gia gia và ba ?”

“...?” Kỳ Tỉnh suýt thì vì tức. Cậu còn tố cáo báo cảnh sát thì thôi, cái gã khốn dám dùng chính chuyện đó để đe dọa ngược ?

Diệp Hành Châu: “Ba con trai ở bên ngoài cặp kè với đàn ông đúng ? Cả chuyện tiểu minh tinh cả Lâm Tri Niên nữa. Con còn bao nhiêu chuyện phong lưu ở bên ngoài nữa, ba con liệu bao nhiêu?”

Sắc mặt Kỳ Tỉnh trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi. Diệp Hành Châu liếc : “Bị trúng chứ gì. Ba con ngay cả mấy giờ con về nhà cũng quản, chắc chắn con chẳng dám để họ đang dây dưa với hạng nào bên ngoài .”

Kỳ Tỉnh: “Rốt cuộc cái gì?”

Diệp Hành Châu đáp, chỉ hất cằm: “Càn gia gia của con đang tới kìa.”

Những khác vẫn đang câu cá, Trần lão nhường cần câu cho bạn định uống ngụm . Diệp Hành Châu dậy, Kỳ Tỉnh cũng nén giận dậy theo.

“Trần lão câu nữa ạ?” Diệp Hành Châu hỏi .

Trần lão xua tay: “Mệt , nghỉ một lát. Có ?”

Diệp Hành Châu kiểm tra đống đồ mang theo bảo quên lấy lá , để căn biệt thự nhỏ phía lấy.

Sau khi khỏi, Trần lão hiệu cho Kỳ Tỉnh xuống. Ánh mắt ông dời khỏi bóng lưng của Diệp Hành Châu: “Sao mặt con đỏ gay đỏ gắt thế ? Cãi với Diệp Hành Châu ?”

Kỳ Tỉnh lầm bầm: “Con cãi với làm gì, con rảnh.”

Trần lão trêu: “Con giờ đang hậm hực thế , còn lạ gì tính con nữa. Từ nhỏ , cứ nổi nóng lên là trừng mắt c.ắ.n , chịu thiệt là phục, kiểu gì cũng tìm cách đòi cho bằng .”

Kỳ Tỉnh: “Con làm gì …”

Bị Trần lão trêu cho còn mặt mũi nào, Kỳ Tỉnh lảng sang chuyện khác: “Canh cá nấu xong , lão gia t.ử uống bát canh , để con múc cho .”

Trần lão vẫn buông tha cho , uống canh tiếp: “Thằng nhóc Diệp Hành Châu đó cũng khôi ngô tuấn tú, con ghét thế? Cậu đến nỗi tệ chứ?”

“Thì con cứ thấy chướng mắt thôi.” Kỳ Tỉnh hừ hừ.

Trần lão tò mò: “Rốt cuộc làm gì con ?”

Tất nhiên Kỳ Tỉnh sẽ thật: “Bát tự xung khắc, bẩm sinh hợp ạ.”

Trần lão lắc đầu: “Ta thấy khá , tuổi trẻ tài cao còn trai. Nếu đứa cháu gái thì cũng gả cho làm cháu rể đấy.”

Kỳ Tỉnh chịu nổi, kêu lên: “Lão gia tử, với ba con làm thế ? Rõ ràng là kẻ lòng đen tối, thế mà giờ ai nấy đều khen hết lời, bộ bỏ bùa mê ? Cái hạng như mà bảo ? Để loại đó nhà sợ rước sói nhà ? Hơn nữa, lão gia t.ử đừng mơ hão, thích đàn ông, cháu gái cũng vô dụng thôi.”

“Vụ Lâm lão sư ?” Trần lão vỡ lẽ, “Hèn chi, con cũng nhắm đó nên mới ưa Diệp Hành Châu, thuận mắt. Giới trẻ các con đúng là thú vị thật.”

Khuynh hướng tính d.ụ.c của , ba nhưng Trần lão thì rõ. Lão gia t.ử cứ thích lấy chuyện đó để trêu chọc .

Kỳ Tỉnh im bặt, thế chẳng còn hơn.

Diệp Hành Châu mang lá . Trần lão uống xong nửa bát canh thì cũng chẳng uống nữa, liền bạn gọi tiếp tục câu cá.

Diệp Hành Châu xuống vị trí cũ, Kỳ Tỉnh định dậy bỏ thì vươn tay kéo trở .

“Chạy cái gì mà chạy.”

Cái bộ dạng lưu manh của khiến Kỳ Tỉnh chỉ hất tay , chẳng thèm để ý.

Diệp Hành Châu châm một điếu thuốc, hờ hững ngậm trong miệng: “Càn gia gia của con thú vị thật đấy.”

Kỳ Tỉnh liếc xéo sang, Diệp Hành Châu nửa miệng: “Cháu rể ? Ông cháu gái, nhưng một đứa cháu nuôi đấy.”

“Sao lén khác chuyện thế hả,” Mặt Kỳ Tỉnh đầy vẻ ghét bỏ, “Diệp đại thiếu , cháu nuôi thì , liên quan gì đến ? Chẳng lẽ chỉ vì ngủ với hai nặng tình với , còn định hẹn hò yêu đương với chắc?”

Diệp Hành Châu đáp ngay. Đôi mắt làn khói t.h.u.ố.c mờ ảo chằm chằm một hồi lâu, đến mức Kỳ Tỉnh sắp nổi da gà thì mới đầu , giọng nhàn nhạt: “Con nghĩ nhiều quá .”

Kỳ Tỉnh thở phào nhẹ nhõm. Không thì nhất, thực sự sợ Diệp Hành Châu gật đầu, nếu thế chắc bỏ trốn ngay trong đêm mất.

“Ngủ với một nữa .” Diệp Hành Châu bỗng nhiên .

Kỳ Tỉnh cạn lời, cái tên vẫn từ bỏ ý định xa đó thế nhỉ?

Diệp Hành Châu : “Lần cuối cùng thôi.”

Kỳ Tỉnh: “Tôi mà tin thì mới là quỷ đấy.”

Cậu dậy đá Diệp Hành Châu một cái thẳng phía bờ hồ, gia nhập hội câu cá của già.

Diệp Hành Châu thong thả tiếp tục hút thuốc, tầm mắt dõi theo từng bước chân của Kỳ Tỉnh.

Thằng nhóc đó lúc thì vang trời, lúc thì khoa trương diễn trò tấu hài. Dù làm gì chuyện với ai, cũng luôn toát vẻ thư thái, tự tại với nụ rạng rỡ như ánh nắng gắt.

Diệp Hành Châu rít một t.h.u.ố.c sâu, ánh mắt dừng nơi sườn mặt ánh nắng nhuộm vàng của Kỳ Tỉnh. Một lúc lâu , mới chậm rãi phả một làn khói trắng.

Loading...