Bạn Cùng Phòng Có Ý Đồ Với Tôi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-20 15:06:10
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

6.

Vừa về đến ký túc xá, còn cách cửa một trận gào như quỷ hú.

Tôi nhận ngay... Đó là tiếng của Lão Đại.

Lão Nhị đang bên cạnh dỗ dành.

Tôi đẩy cửa : “Gì đấy, thế ?”

Chử Minh đỡ xuống ghế, thì chống một chân lò cò bước .

Lão Đại và Lão Nhị đồng loạt dừng : “Chân làm thế?”

“À, , đường vấp một cái thôi.”

“Không nặng chứ?”

Tôi : “Ôi dào, chẳng cả.”

Nhìn Lão Đại đến mức ruột gan như xé nát, nâng tay vỗ vai : “Đàn ông con trai dễ rơi lệ.”

Hiển nhiên là lời an ủi của chẳng tác dụng gì.

Lão Đại còn t.h.ả.m hơn.

“Lão Tứ, …”

Lão Nhị thở dài, kể hết đầu đuôi câu chuyện.

Lão Đại thích một cô gái, chuyện chỉ với em chí cốt của .

theo đuổi cô , ngày nào cũng chạy qua lớp để học ké.

Mỗi ngày ăn uống tiết kiệm, dành từng đồng để mua quà cho cô .

Cô gái cũng đồng ý làm bạn gái .

Ai ngờ ngay đó, chính đứa bạn chí cốt bán .

Thì bạn và cô gái đó mới thực sự là một đôi.

đồng ý với Lão Đại chỉ để đùa cho vui thôi.

Bây giờ thì em của tự tay cắm cho nguyên cái mũ xanh.

còn ngu ngơ chạy tới tặng quà cho cặp đôi .

Tôi trợn tròn mắt, miệng há .

Trời ơi, đúng là kiểu phim truyền hình cẩu huyết.

Không chứ, bây giờ con dễ dãi thế ?

Không thèm chọn giống luôn?

Loại gì cũng thể nhận?

Lão Đại thích, . Tôi còn tưởng đó là chân ái.

Ai ngờ hóa là dưa muối chua, chỉ làm khác chán ngán.

Mặt đầy phức tạp, gì đó mà thấy cái gì cũng thích hợp.

Đành gọn nhẹ đ.á.n.h giá một câu: “Nghe xong ai mà : 6 thật sự.”

“Nghĩ thoáng chút , ít nhất cũng thấy bộ mặt thật của tên bạn .”

Tôi cố moi lý do để an ủi.

Lão Nhị tặc lưỡi, thở dài lắc đầu: “Không vấn đề đó. Vấn đề là con nhỏ chẳng cắt bên nào cả.”

Tôi ngơ ngác: “Ý gì?”

Chử Minh tới, xoa đầu : “Ý là cô cả hai.”

CPU trong đầu lập tức cháy khét.

Cả hai?

Tự nhiên nhớ đến một bộ phim nào đó…

Mặt chuyển sang màu xanh, như nuốt một thứ nên nuốt.

“Ba các đóng phim cho , cảm giác còn kịch tính hơn cuộc sống đại học thật sự.”

Nói thật, với con mắt tinh đời của , ba mà lên phim thì còn lâu mới hot.

Nước mắt của Lão Đại coi như ngừng.

“Thứ tiếc nhất là tiền đó! Nhiều đến mức đủ để mua mấy chục bộ skin !”

Xem tinh thần cũng dày phết, chắc là khỏi bi kịch .

Tôi trợn mắt: “Khôn chút , đừng ngu ngơ đến mức cái gì cũng cho .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/ban-cung-phong-co-y-do-voi-toi/chuong-3.html.]

Chử Minh đầu một cái, ánh mắt sâu .

7.

Tôi mơ mơ màng màng tỉnh dậy từ giấc ngủ.

Chử Minh cạnh giường , tay trái cầm điện thoại.

“Cậu ăn gì ?”

Đầu óc của còn tỉnh hẳn: “Hôm nay tiết ?”

Chử Minh khẽ : “Ngủ đến ngốc ? Vẫn hết kỳ nghỉ.”

“Nếu thèm học quá thì dạy riêng cho.”

Tôi lắc đầu lia lịa, chút buồn ngủ còn sót lập tức dọa bay sạch.

“Mắt cá chân còn đau ? Xuống đây bôi t.h.u.ố.c cho.”

Sau tai nóng bừng, cả gương mặt đỏ lên.

Trời ơi, thấy ngại ?!

“Không…Không đau, lẽ là khỏi .”

Tối hôm qua, lên giường ngủ hết.

Tôi cũng tắt điện thoại, nhắm mắt .

Đột nhiên, giường vang lên một tiếng động nhẹ.

đang bò lên, lén lút, khẽ.

Tôi giật , tim đập ầm ầm, vô thức co sát tường.

Chử Minh đưa tay lớn bịt miệng , ghé sát tai : “Nhỏ thôi, ngủ .”

Tôi cứng đờ , gật đầu.

Chử Minh vỗ eo : “Nhích qua bên chút.”

Tôi đành dịch sang, chừa chỗ cho .

Hai chen một chiếc giường nhỏ, kiểu gì cũng chật.

Tôi chỉ dám nghiêng, Chử Minh liền kéo trong ngực.

“Ổn ? Không ép chứ?”

Đây là đầu và Chử Minh chung giường.

Tôi định làm gì.

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Sao giường của ?”

“Cậu còn bôi thuốc. Bôi mới ngủ.”

Trong lòng như dòng nước ấm dâng lên.

Không hổ là em , còn lo thương.

“Cảm ơn… Để tự làm .”

Cậu dậy: “Không . Cậu kinh nghiệm, để .”

Nói kéo chăn xuống, bàn tay nóng áp lên mắt cá chân.

Tôi đau đến hít mạnh một , cảm giác ngứa tê lan từ chân lên : “Nhẹ thôi…”

Tôi thấy tiếng khẽ của Chử Minh.

Cậu nắm lấy mắt cá chân của , bôi thứ gì đó mát lạnh xoay xoay xoa bóp.

Tôi cố nhịn cơn ngứa, trốn một chút.

Không , ngứa chịu nổi.

Chử Minh kéo về, tay trái giữ chân , tay tiếp tục bôi.

Tôi nhịn mà bật một tiếng rên nhỏ, cả mềm nhũn.

Âm thanh đó cũng kỳ lạ, mặt nóng lên.

Đều tại làm thành như !

Động tác của Chử Minh khựng , lực tay đột nhiên mạnh hơn.

Tôi kêu lên một tiếng: “Nhẹ chút

Giọng trầm xuống, khàn khàn: “Được.”

Cơn ngứa càng dữ dội, trốn nổi nữa: “Đừng… Được ?”

Cậu đè lên , giữ : “Không.”

 

Loading...