Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 4: Yêu nhất kiểu mỹ nhân lạnh lùng này

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:41:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Rùa

Chiếc xe khởi động, lao vun vút.

Minh Nhất đầu liếc chỗ bên cạnh đàn ông, định lén nhích qua thì thấy ung dung lấy một lá bùa gấp gọn, đặt ngay lên chỗ trống bên cạnh .

Hành động khiến tiểu quỷ nào đó lập tức từ bỏ ý định sáp gần, ngoan ngoãn yên ở ghế phụ, dám nhúc nhích.

Người đàn ông mập lùn nhận gì bất thường, lái xe trò chuyện với Tào Huyền Hạc ở ghế về món đồ bọc trong vải đỏ.

Minh Nhất ép trở thành thính giả, một hồi cũng hiểu đại khái mục đích hai đến nơi hoang vu hẻo lánh đêm nay.

Người đàn ông lái xe họ Trương, là một tay chơi đồ cổ. Thứ bọc trong vải đỏ là một món đồ trang trí nhỏ mà mua từ tay khác.

kể từ khi mang thứ đó về, chuyện bắt đầu trở nên quái dị.

Đầu tiên là nhân viên trong công ty rằng, mỗi khi tăng ca ban đêm, họ luôn thấy trong phòng làm việc của sếp Trương phát những âm thanh kỳ lạ.

Sau đó, đến cả trong nhà , nửa đêm cũng thường xuyên vang lên những tiếng động quỷ dị khó hiểu.

Sếp Trương cảm thấy món đồ xui xẻo tà môn, liền bán rẻ sang tay cho xong.

Rùa Vàng

Thế nhưng thứ đó dường như bám lấy . Ban ngày thì còn đỡ, cứ hễ trời tối là thể cảm nhận rõ ràng phía thứ gì đó đang bám theo, ngay cả bên cổ cũng luôn lạnh toát.

Đến cả lúc ngủ ban đêm cũng yên, khi thì mơ thấy tiểu quỷ đuổi chạy, khi thì mơ thấy tiểu quỷ gào lên đòi g.i.ế.c , chung là ác mộng liên miên.

Thậm chí một đêm khuya, trong lúc mơ màng, tiểu quỷ điều khiển tay chân, suýt nữa tự bóp c.h.ế.t chính . May mà vợ thấy động tĩnh tỉnh giấc, gọi con trai dậy cùng cứu .

Sếp Trương chọc thứ sạch sẽ, sáng sớm hôm liền đến đạo quán mời một vị đại sư về xem.

Vị đại sư bảo ông ngâm món đồ đó hỗn hợp m.á.u ch.ó đen pha chu sa và m.á.u gà trống trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, ban ngày mang phơi nắng, ánh mặt trời chí dương chí liệt, dù tiểu quỷ lợi hại đến cũng hồn phi phách tán.

Ông Trương làm theo chỉ dẫn, ngờ kể từ ngày đó, những chuyện quái dị quả thật còn xảy nữa, cuộc sống của dần trở bình thường.

Rất nhanh, bốn mươi chín ngày ngâm cũng kết thúc. Hắn gọi điện cho vị đại sư , định hỏi xem tiếp theo nên xử lý thế nào.

Kết quả tin: Vị đạo trưởng đột nhiên ngã từ núi xuống, gãy xương nhiều chỗ, cột sống và xương chậu đều gãy nát, tàn phế suốt đời, về chỉ thể sống nhờ xe lăn và tã giấy.

Không còn cách nào khác, sếp Trương đành tìm một đạo sĩ khác xin chỉ dẫn. Đạo sĩ mời đến khi xong chuyện thì vô cùng kinh hãi, liên tục lắc đầu, rằng dùng phương pháp tàn nhẫn như để trừ quỷ thì đạo sĩ hạng tu chính đạo gì.

Nếu tà vật bên trong là lệ quỷ cùng hung cực ác, làm như thế còn thể chấp nhận. nếu đó chỉ là một tiểu quỷ hung ác, còn mang theo âm đức, thì hành động sẽ trời phạt.

Tình cảnh hiện tại của vị đạo sĩ thể chính là hậu quả của trời phạt.

Trước khi rời , đạo sĩ đưa cho ông Trương một tấm vải đỏ vẽ bùa trấn quỷ, dặn ông đem món đồ bọc , mang ném hoặc chôn ở hướng chính Đông.

Mặt trời mọc ở hướng Đông, nếu hồn phách của tà vật vẫn còn, ánh nắng mạnh liệt sẽ trấn áp nó, ngăn nó tác oai tác quái, đồng thời cũng coi như khuyên nó đừng làm việc ác, sớm ngày đầu thai.

Còn nếu hồn phách tiêu tán, thì sếp Trương cũng cần lo lắng gì thêm.

Sếp Trương làm theo đúng cách đó, bọc món đồ trong vải đỏ, dọc theo con đường lớn về phía Đông, cuối cùng ném nó ở nơi .

Không rõ tà vật bên trong ánh mặt trời phơi đến mức xong đời , chỉ từ đó về , sếp Trương còn gặp chuyện quái dị nào nữa.

Tính đến nay hai ba tháng trôi qua kể từ ngày ném bỏ món đồ , hôm nay sếp Trương bỗng nổi hứng, dạo phố đồ cổ xem gặp món nào ý . Không ngờ vận may đến , gặp ông chủ Tào hiếm khi lộ diện.

Đừng thấy Tào Huyền Hạc còn trẻ mà xem thường, trong giới chơi đồ cổ, là nhân vật tiếng. Trước đó còn từng cả Nghiêm lão đức cao vọng trọng của giới đồ cổ ngỏ ý nhận làm đồ , nhưng Tào Huyền Hạc từ chối với lý do "chí ở đó", khiến cả giới chơi đồ cổ một phen xôn xao.

Cũng lưng châm chọc, Tào Huyền Hạc còn trẻ ngông cuồng, tự cao tự đại, coi thường việc làm một tiểu đồ ngoan ngoãn chỉ lời trướng Nghiêm lão .

thể phủ nhận, Tào Huyền Hạc đúng là tư cách để kiêu ngạo.

Bề ngoài chỉ là chủ một tiệm đồ cổ, nhưng phận phía vô cùng thần bí, hơn nữa còn giàu

Chỉ tính những món bày công khai trong cửa tiệm cũng là thứ khiến ít tay chơi đồ cổ lão luyện mơ ước , càng đến những bảo vật cất giữ kín đáo khác.

Hơn nữa đồn xem đồ cực kỳ kén chọn, món nào lọt qua tay thì giá khởi điểm ít nhất cũng trăm vạn.

Không bao nhiêu xếp hàng nhờ xem giúp bảo bối của , nhưng con như rồng thấy đầu chẳng thấy đuôi, quanh năm hiếm khi lộ diện.

Lần sếp Trương thể gặp , là vì thấy một món đồ trang trí quen mắt trong tiệm, và nhân viên giới thiệu cho .

Món đồ trang trí cá chép dạo hồ điêu khắc từ hắc ngọc đế vương, là đồ từ thời nhà Minh, vốn dĩ một cặp, giá trị sưu tầm cao, ước tính trị giá sáu bảy chữ .

Chỉ tiếc là hiện giờ thiếu mất một nửa, nên giá trị giảm mạnh, chỉ thể bán vài vạn.

Sếp Trương xong liền động tâm, bèn kể chuyện tung tích nửa còn . Không ngờ khiến Tào Huyền Hạc vốn đang bình phong uống bước , chủ động hỏi liệu thể xem nửa còn .

Sếp Trương phần bất ngờ, nhưng vẫn thành thật kể chuyện từng gặp tà vật và ném món đồ .

Hắn còn tưởng rằng đến chuyện tà môn như Tào Huyền Hạc hẳn sẽ mất hứng.

Ai ngờ chẳng hề để tâm, còn thu mua nửa còn với giá cao, hỏi sếp Trương thể tìm .

Sau đó mới chuyện nửa đêm sếp Trương dẫn ngoại ô tìm đồ.

Câu chuyện dứt, xe cũng dừng bên đường. Sếp Trương nhanh nhẹn xuống xe, ân cần mở cửa cho Tào Huyền Hạc.

Tào Huyền Hạc cầm món đồ bọc trong vải trắng bước xuống, với ông: "Sếp Trương vất vả . Ngày mai sẽ cho chuyển tiền tài khoản của ông."

Nói xong, nghiêng đầu liếc tiểu quỷ đang ở ghế phụ, đôi mắt trông mong đang  về phía . Giữa các ngón tay bỗng xuất hiện thêm một lá bùa vàng gấp gọn, đưa cho sếp Trương, : "Mang theo bên ."

Sếp Trương vội vàng nhận lấy, liên tục đáp lời, mặt mày tươi tiễn Tào Huyền Hạc rời .

Thấy đàn ông rời , Minh Nhất lập tức xuống xe đuổi theo, theo chân rẽ một con ngõ rộng.

Con ngõ kiến trúc cổ kính, thanh tĩnh yên bình, hai bên đều là những cửa tiệm đóng cửa.

Minh Nhất đuổi theo quan sát xung quanh. Càng càng thấy quen mắt, đến khi trông thấy một cửa tiệm treo bảng hiệu phủ vải vàng nổi bật, chợt nhận , đây chẳng chợ quỷ phía nam thành mà mấy hôm ghé qua ?

Gọi là chợ quỷ thì cũng hẳn đúng.

Phải rằng, ban đêm nơi là chợ quỷ, còn ban ngày thực chất là một con phố đồ cổ vô cùng nhộn nhịp.

Con phố cổ vật, một vài món ít nhiều đều mang theo tà khí hoặc linh vật, khiến cả con ngõ luôn phảng phất một luồng âm tà nặng nề.

Lâu dần, nơi trở thành chỗ tụ tập ưa thích của các tiểu quỷ, hình thành thêm một âm lộ.

Tuy , chơi đồ cổ đều kính trọng những đồ vật liên quan đến quỷ vật, bình thường sẽ tùy tiện trêu chọc mạo phạm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-4-yeu-nhat-kieu-my-nhan-lanh-lung-nay.html.]

Vì thế, phố đồ cổ cứ tầm năm sáu giờ chiều là đồng loạt đóng cửa, nhường thời gian ban đêm cho đám tiểu quỷ vui chơi.

Lúc hơn mười giờ tối, trong ngõ ít tiểu quỷ đang bay khắp nơi, trong đó còn vài đứa nhận Minh Nhất, nhiệt tình chào hỏi một tiếng.

Minh Nhất thấy đàn ông phía gì mà vẫn tiếp tục sâu trong, chút lo lắng, nhanh chóng bay đến bên cạnh , hét lên: "Này, thể trong nữa !"

Tào Huyền Hạc giả vờ như thấy, mắt thẳng phía , bước chân hề ngừng .

Minh Nhất thầm nghĩ âm khí trong con ngõ nặng đến mức ánh đèn đường cũng che mờ, cả con phố toát lên vẻ âm u lạnh lẽo như chẳng lẽ đàn ông thật sự nhận ?

Đối phương thấy , cũng chẳng lời ngăn cản. Minh Nhất sốt ruột đến mấy cũng vô ích, chỉ đành theo sát đàn ông tiến sâu trong ngõ.

Xung quanh ít tiểu quỷ nhận khí tức của sống , ánh mắt tham lam, lăm le gần. Minh Nhất lập tức đá văng hai tiểu quỷ ở gần nhất, giận dữ quát: "Cút hết cho !"

Có lẽ danh tiếng tiểu bá vương của Minh Nhất quá vang dội, đám tiểu quỷ lập tức dám bén mảng tới nữa.

Cảnh rơi trọn mắt Tào Huyền Hạc, trong đáy mắt thoáng hiện một tia kinh ngạc.

Không ngờ tiểu quỷ trông gầy gò nhỏ thó như mà tính khí hung dữ đến thế.

Nghĩ , lặng lẽ thu lá bùa đang kẹp giữa các ngón tay .

Thật Tào Huyền Hạc chẳng hề sợ tiểu quỷ đến gần, thậm chí thể , kẻ nào dám trêu chẳng khác gì tự tìm đường c.h.ế.t.

Anh hiểu rõ dương khí yếu, dễ tiểu quỷ để ý.

Ví như tiểu quỷ lén theo suốt dọc đường . Ban đầu còn tưởng cũng thèm thể , ngờ sang bảo vệ . Xem độc chiếm xác đây.

Chẳng mấy chốc, dừng một cửa tiệm mang biển hiệu "Vạn Bảo Trai", mở khóa, bật đèn bước trong.

Minh Nhất theo, tìm một bậc thềm sạch sẽ xuống.

Hầu hết các cửa tiệm đều thờ Quan Công hoặc Thần Tài, tiểu quỷ dám mạo phạm, sẽ tận lực tránh né.

Thật Minh Nhất cũng chờ ở đây để làm gì. Cậu và đàn ông vốn là quỷ chung đường*, định sẵn thể kết quả.

*人鬼殊途:nhân quỷ thù đồ - quỷ chung đường 

giờ trong ngõ nhiều quỷ như , để một sống ở đây một thì thật sự nguy hiểm.

Minh Nhất nghĩ dù cũng chẳng việc gì làm, cứ đợi xong việc hộ tống rời khỏi nơi .

Trong tiệm, Tào Huyền Hạc bày một trận trói quỷ chiếc bàn trống, đặt món đồ bọc vải trắng trong, dặn dò các tiểu quỷ trong tiệm trông coi cẩn thận, mới khỏi tiệm.

Anh bước tới cửa tiệm, thấy tiểu quỷ vẫn bậc thềm chờ, khỏi chút ngoài ý , đúng là khá kiên trì.

Tào Huyền Hạc khóa cửa tiệm, sải bước khỏi ngõ.

Minh Nhất thấy ngoài, lập tức theo sát, dọc đường dùng ánh mắt hung dữ dọa lui những tiểu quỷ khác.

Tào Huyền Hạc khỏi ngõ một đoạn, phát hiện tiểu quỷ vẫn cứ theo xa.

Không ý làm hại , nhưng cũng chẳng dự định rời , y như một cái đuôi bám riết.

Anh định mang tiểu quỷ về nhà, liền dừng bước, cất giọng: "Định theo đến bao giờ?"

Nghe , Minh Nhất theo phản xạ đầu , nhưng chẳng thấy sống nào khác.

Lại , phát hiện đàn ông vẫn đang về phía , Minh Nhất dám tin, chỉ tay bản : "Anh đang chuyện với ?"

Tào Huyền Hạc mím môi đáp, ánh mắt vẫn rời khỏi .

Minh Nhất lập tức phấn khích hẳn lên, kích động : "Hóa thấy ! Tuyệt quá !"

Cậu bay gần mấy bước, đưa tay , lịch sự : "Chào , tên là Minh Nhất."

Tào Huyền Hạc cúi mắt liếc bàn tay tái nhợt của một cái, động đậy, vẫn gì.

Minh Nhất trấn an: "Anh đừng sợ, ác ý, chỉ làm bạn với thôi."

Giọng Tào Huyền Hạc lạnh nhạt: "Tôi cần bạn."

Nụ mặt Minh Nhất cứng , nhưng tâm trạng càng kích động hơn.

Cái thần thái , khí chất , giọng điệu — chẳng chính là kiểu mỹ nhân lạnh lùng mà mê nhất !

Một luồng xung động thể kìm nén bỗng trào dâng từ đáy lòng. Mặc kệ cái gì mà quỷ khác đường, âm dương cách biệt, theo đuổi vợ!

Tào Huyền Hạc trong lòng đang nghĩ gì, chỉ thấy tiểu quỷ mắt đôi mắt đen sáng rực, thần sắc kích động, nhất thời hiểu . Anh khẽ nhíu mày, để ý đến nữa, xoay tiếp tục về phía .

Minh Nhất định đuổi theo thì một lá bùa vàng đột nhiên xuất hiện giữa trung, chắn ngay mặt .

Bên tai vang lên giọng cảnh cáo của đàn ông: "Đừng theo nữa."

Minh Nhất vẫn chịu bỏ cuộc: "Ê, Tào…"

Ài, còn tên Tào gì nữa.

Đối phương thèm để ý đến tiếng gọi của , chậm rãi rời .

Minh Nhất thử di chuyển sang hai bên trai , nhưng lá bùa vàng cứ như mắt, theo sát từng động tác, cứ chắn mặt .

Tựa như đang âm thầm đe doạ, chỉ cần dám bước thêm một bước, nó sẽ dán thẳng lên trán .

Minh Nhất thở dài, cam tâm vợ lạnh lùng dần xa, cho đến khi bóng lưng biến mất.

-

Tác giả lời :

Tào Huyền Hạc: Làm mới thể kiềm chế cái ý định "phản công" của đây?

Minh Nhất: Không đời nào! Kawaiyi cũng là yi!

*Chơi chữ 卡哇1也是1, kawaii trong tiếng Trung là ka-wa-yi, trong đó "yi" đồng âm với "yi" nghĩa là 1, mà ở TQ 1 là công.

=> Có thể hiểu: kaiwai-công cũng là công! =)))))

**Editor: mong làm công của ẻm mãnh liệt luôn ó =))))

 

Loading...