Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 3: Vợ tự dâng tới cửa
Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:38:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Nếu đám bạn lông bông thể nhờ vả, Minh Nhất chỉ đành đặt hy vọng bố nhà .
Hai họ làm âm sai mấy chục năm, chắc hẳn quan hệ cũng rộng. Hơn nữa hằng đêm họ đều ngoài câu hồn, chẳng lẽ gặp vài quỷ trai, khí chất lạnh lùng .
Hoàng hôn hôm , sắc trời dần tối.
Minh Nhất ngân nga lách qua từng bia mộ, khu an táng của bố .
Mẹ đây, bố đang ngủ trong hộp tro cốt. Minh Nhất bước tới, vỗ vỗ lưng bố: "Bố, con nên xem mắt ?"
bố Minh mơ màng tỉnh dậy, ngẩng đầu lên hỏi: "Cái gì?"
Minh Nhất lặp : "Xem mắt."
"Ồ." Bố Minh xuống: "Không nên."
Minh Nhất cau mày: "Tại ạ?"
Bố Minh: "Con còn nhỏ, gấp cái gì."
Minh Nhất phục: " quỷ thì lớn thêm nữa."
"Vậy con cứ độc suốt đời ."
Bố Minh mơ hồ rõ, Minh Nhất chẳng hiểu nổi. Thấy bố đáng tin, cũng mất hứng tiếp, lên ngoài, tiện tay rút điện thoại gọi cho Minh.
Cuộc gọi nhanh bắt máy, bên vang tiếng mạt chược va chạm bàn.
"Alô, , đang ?"
Mẹ Minh gắt giọng: "Gọi làm gì?"
Minh Nhất: "Mấy cô dì quen, nhà nào trai , giới thiệu cho con một ."
Mẹ Minh: "Không ."
Minh Nhất giận : "Mẹ, con con ruột của . Cha nhà đều mong con cái sớm bầu bạn, còn hai thì chẳng ngó ngàng gì đến chuyện chung của con cả."
Mẹ Minh nổi nóng: "Mày còn lo cái gì nữa hả? Mày cắt đứt đường con cháu nhà , còn định nhân lúc lửa tắt mà đòi kiếm đối tượng cho ? Mày sợ với bố mày c.h.ế.t đủ triệt để ? Khuyên mày nên yên lặng chút, chuyện nhà họ Chương còn xong ! Thằng nhãi con, đừng gây thêm chuyện cho !"
Minh Nhất ngờ chuyện qua hai tháng mà lửa giận của vẫn còn nguôi. Cậu dám thêm gì nữa, vội vàng cúp máy.
Bố cũng thể nhờ cậy, Minh Nhất chỉ thể gửi gắm hy vọng ông nội.
Cuộc gọi nhanh bắt máy, ông nội hỏi gọi làm gì.
Minh Nhất : "Ông ơi, con yêu đương. Ông giúp con xem dạo tiểu quỷ nào trai đến đầu thai… "
Chưa kịp hết câu, Thành Hoàng quăng qua đúng hai chữ: "Không rảnh."
Rồi cúp máy thẳng.
Minh Nhất màn hình tối đen, đơ một lúc lâu mới hồn.
Mẹ nó chứ, gặp cái gia đình kiểu , chẳng trách đến giờ vẫn độc !
Cứ đà , chẳng sẽ cô đơn cả đời ?
Không ! Cậu tự lực cánh sinh!
Minh Nhất bực bội nhét điện thoại túi, bắt đầu dạo quanh nghĩa trang.
-
Miếu Thành Hoàng Thanh Lâm.
Thành Hoàng đặt điện thoại sang bên, nhấc tập hồ sơ đang duyệt dở lên. thở dài với sư gia bên cạnh: "Thằng bé Minh Nhất khi nào mới chịu lớn đây. Làm gì cũng bốc đồng như . Hôm qua còn chạy tới xin tiền trả nợ, hôm nay đột nhiên đòi yêu đương."
Sư gia bật : "Ngài còn quen với tính cách nóng nảy bốc đồng của Minh Nhất ."
Thành Hoàng thở dài: "Nếu nó mà hiểu chuyện bằng một nửa phần thằng cả với thằng hai, thì cũng khiến bớt lo."
Sư gia suy nghĩ chốc lát, đề nghị: "Đại nhân, là ngài giao cho chút việc làm?"
Thành Hoàng nhướng mày: "Ý ngươi là ?"
Sư gia :
"Rảnh rỗi thường sinh nông nổi. Chi bằng ngài giao cho chút việc để làm, giúp chúng giải quyết một vài rắc rối, khiến thời gian chạy chọc mấy tiểu quỷ khác."
Thành Hoàng nhíu mày: "Ông thấy nên giao cho nó làm gì thì phù hợp?"
Sư gia đáp: "Gần đây trong thành phố Thanh Lâm chúng xuất hiện một đám ác quỷ làm loạn, ít cô hồn dã quỷ hại, ngay cả quỷ sai chúng phái cũng ăn mất mấy tên. Minh Nhất võ lực hơn , chi bằng để theo quỷ sai ngoài bắt… "
Lời còn xong, sư gia lập tức nuốt ngược trở , bởi vì ánh mắt Thành Hoàng sang càng lúc càng sắc lạnh.
Sư gia vội sửa lời: "Tôi chỉ đề xuất thôi. Nếu đại nhân thấy thỏa đáng thì cứ coi như gì."
Thành Hoàng cũng đáp , chỉ cúi đầu tiếp tục xem hồ sơ.
Sư gia thở phào, thầm mắng đúng là ngu ngốc. Minh Nhất là đứa cháu mà Thành Hoàng yêu thương nhất, lỡ ngoài bắt ác quỷ xảy chuyện, thì dù dùng tính mạng cả nhà tiểu quỷ bọn họ cũng đền nổi!
-
Nghĩa trang Thanh Lâm, Minh Nhất đang xem xét kỹ lưỡng từng bia mộ một, càng càng cau mày.
Đây dù cũng là nghĩa trang cấp tỉnh, chôn cất vạn , mà kiếm nổi một tiểu quỷ nào thuận mắt.
Trừ bỏ quỷ c.h.ế.t vì tai nạn, t.ử trạng quá thảm, và c.h.ế.t do bệnh tật, mặt mày xanh xao vang vọt, quỷ thể lọt mắt ít đến đáng thương.
Muốn tìm một vợ trai, tính cách lạnh lùng trong đó, đúng là khó càng thêm khó.
chuyện quyết định sẽ dễ dàng từ bỏ. Nghĩa trang , thì đường lớn tìm!
Vài đêm tiếp theo, bỏ cả game, lôi theo Quỷ Tóc Xoăn và Quỷ Đầu Đinh dạo quanh các con đường lớn.
Bây giờ dương gian đang giữa mùa đông tháng 12 âm lịch, gió buốt cắt da, đường hầu như chẳng thấy bóng sống nào.
Ba tiểu quỷ bay bay phiêu đãng hồi lâu, ngay cả bóng quỷ cũng thấy chứ đừng bóng .
Quỷ Tóc Xoăn kiên nhẫn: "Minh Nhất, là chúng về ? Quỷ trai mò tới cái chỗ hoang vắng như chứ?"
Minh Nhất cũng nản theo: "Hay là… chúng nội thành xem thử?"
Hai tiểu quỷ thì đồng loạt hoảng sợ, lắc đầu như trống bỏi: "Không , bọn !"
"Cậu điên ? Địa phủ quy định rõ ràng: tiểu quỷ khu vực sầm uất của dương gian, để tránh va chạm sống, nhỡ chẳng may gặp đúng kẻ nhát gan dọa cho xảy chuyện gì thì chúng xui xẻo to!"
Minh Nhất bĩu môi, cố chấp thêm.
Cậu mới hứa với ông nội là sẽ gây chuyện, nhỡ thật sự dọa c.h.ế.t thì tội quá lớn .
Minh Nhất thở dài: "Thôi , chúng về thôi."
Xem chuyện tìm vợ còn tính lâu dài.
"Khụ khụ."
Đột nhiên thấy một tiếng ho, ba tiểu quỷ theo phản xạ đầu , thấy một chiếc xe ô tô màu đen đậu cách đó hơn chục mét. Một đàn ông cao lớn bước từ ghế , ngũ quan sắc nét, mày rậm mắt phượng, đồng t.ử đen láy như mực, tuấn khí khái, tướng mạo vô cùng xuất chúng.
Khăn quàng cổ màu xám che khuất nửa gương mặt, thấy rõ bộ dung mạo, nhưng khí chất xa cách lạnh lùng quanh còn lạnh hơn khí lạnh trời đông làm thể phớt lờ, thậm chí thể rời mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-3-vo-tu-dang-toi-cua.html.]
Quỷ Tóc Xoăn nhịn nổi, túm lấy tay Minh Nhất lắc mạnh, kích động : "Vờ lờ, đàn ông trai quá trời! Minh Nhất, đúng gu của luôn đó!"
Quỷ Đầu Đinh lập tức hùa theo: " đúng! Minh Nhất, vợ tương lai của tự dâng đến cửa ."
Minh Nhất cũng ngẩn vài giây, nhưng nhanh bình tĩnh , hất tay Quỷ Tóc Xoăn: "Hai im lặng cho . Nhìn cho kỹ, đó là sống."
Quỷ Tóc Xoăn bĩu môi: "Người sống thì ? Đâu thiếu chuyện sống kết minh hôn với c.h.ế.t."
Quỷ Đầu Đinh tiếp lời: " ! Với dương khí quá yếu, lẽ chẳng sống bao lâu. Biết vài năm nữa xuống địa phủ ."
Minh Nhất phản bác nữa, chủ yếu là vì đàn ông quá đúng gu của . Thêm nữa, dạo bận rộn tìm vợ, mà tự dâng đến tận miệng.
Quỷ Tóc Xoăn và Quỷ Đầu Đinh nóng lòng nhào tới phía xem.
Minh Nhất thấy liền vội lên tiếng ngăn : "Hai tránh xa cho !"
Người sống dương khí yếu đến mức đó, nếu mà còn tiếp xúc với tiểu quỷ thì thể nào cũng sinh bệnh.
-
Tào Huyền Hạc bước xuống xe thấy ba tiểu quỷ ở phía xa.
Khu vực hoang vắng như , gặp tiểu quỷ cũng chẳng lạ. Chỉ cần đối phương ý hại thì đôi bên vẫn thể đụng chạm tới .
Ngay đó, một đàn ông thấp bé, mập, mặt mũi bình thường từ ghế lái bước xuống, nịnh nọt chỉ về phía : "Ông chủ Tào, ngay chỗ đó ạ."
Tào Huyền Hạc gật đầu, hiệu cho dẫn đường.
Hai sống , ba tiểu quỷ theo .
Quỷ Tóc Xoăn tò mò thì thầm: "Ê, các xem hai sống nửa đêm đến chỗ , định làm mấy chuyện mờ ám tiện cho khác thấy ?"
Quỷ Đầu Đinh hỏi: "Chuyện mờ ám gì?"
"Thì… g.i.ế.c diệt khẩu." Quỷ Tóc Xoăn chỉ quanh một lượt: "Hai thấy nơi thích hợp để vứt xác ?"
Đây là vùng ngoại ô phía đông, ngoài con đường lớn trống trải thì hầu như công trình xây dựng nào khác, hai bên đường mọc đầy cỏ dại.
Giữa mùa đông lạnh giá, những ngọn cỏ khô héo lay động trong gió lạnh, tạo nên âm thanh xào xạc hòa lẫn với tiếng gió rít ù ù, vô cùng đáng sợ.
Minh Nhất "hừ" một tiếng đầy khinh thường: "Không thể nào."
Hai tiểu quỷ đồng thanh hỏi: "Tại chắc chắn thế?"
Minh Nhất như lẽ đương nhiên: "Tại vì trai."
Quỷ Tóc Xoăn, Quỷ Đầu Đinh: "…"
Minh Nhất cũng nhận câu của gây hiểu lầm, bèn giải thích: "Ý trai thì làm chuyện . Mà cảm giác giống loại sẽ làm mấy chuyện đó."
Toàn bộ cuộc trò chuyện của ba tiểu quỷ đều lọt trọn tai Tào Huyền Hạc.
Vốn dĩ định giả vờ thấy, để ý, nhưng câu khiến khỏi nhướng mày, mặt đổi sắc, dùng dư quang khóe mắt liếc về phía tiểu quỷ đang .
Người đàn ông mập lùn nhận bước chân của khựng , liền nghi hoặc hỏi: "Ông chủ Tào, chuyện gì ?"
Tào Huyền Hạc thu ánh , đáp: "Không gì."
Giọng trầm thấp, lạnh lùng, giống hệt khí chất quanh , khiến khác khó lòng đến gần.
Có lẽ vì ho nhiều, nên trong âm sắc còn mang theo chút khàn nhẹ. Chỉ thôi khiến Minh Nhất tê dại cả .
Má nó. Người chỉ trai, mà ngay cả giọng cũng "phạm quy" như !
Rùa Vàng
Chỉ cần giọng thôi, làm thế , thế với …
Minh Nhất vội vàng cắt đứt mấy ý nghĩ phía , thì thật sự khi nhịn nổi mà cướp một sống về làm vợ mất.
Hai thêm mấy chục mét thì dừng một bãi cỏ hoang.
"Đến ." Người đàn ông mập lùn , xổm xuống, vạch đám cỏ dại xung quanh để lộ một cái hố nông to cỡ cái chậu rửa mặt: "Ông chủ Tào, ở ngay trong ."
Hắn móc một chiếc đèn pin cầm tay trong túi , chiếu sáng hố. Tào Huyền Hạc bước lên, đang định kiểm tra tình hình bên trong.
Thì đột nhiên, ba cái đầu giành vị trí, giống như những đứa trẻ tò mò, tụm đầu ngó trong hố.
Quỷ Tóc Xoăn: "Duma, cái gì thế ? Oán khí nặng quá!"
Quỷ Đầu Đinh: "Các xem, lát nữa khi nào một con lệ quỷ nhảy từ trong đó ?"
Minh Nhất: "Không ."
Tào Huyền Hạc: "……"
Người đàn ông mập lùn thấy oán khí dày đặc trong hố, càng thấy ba tiểu quỷ đang bò mặt .
Hắn chỉ thấy Tào Huyền Hạc cách cái hố gần một mét, gần nữa, còn tưởng rằng thứ bên trong nguy hiểm, bèn vội lùi hai bước, mặt đầy cảnh giác: "Ông chủ Tào, thứ vẫn còn nguy hiểm ?"
Tào Huyền Hạc trả lời, rút mấy lá bùa ném xuống hố. Ba tiểu quỷ đang bò ở miệng hố lập tức dựng lông lên như mèo giẫm đuôi, kêu lên thất thanh lùi xa.
Lúc , Tào Huyền Hạc bước tới bên hố, xổm xuống, liếc vật bọc trong vải đỏ bên , khẽ nhíu mày.
Mấy lá bùa ném , chỗ chạm vải đỏ hóa thành tro. Có thể thấy mức độ hung hiểm của thứ . Hơn nữa, còn cảm nhận một luồng quỷ khí quen thuộc phát từ nó.
Tào Huyền Hạc lấy một chiếc khăn tay màu trắng, vẽ bùa trong trung lên khăn, phủ nó lên tấm vải đỏ để áp chế oán khí đang tràn , đó cầm lên tay.
Cảnh tượng khiến ba tiểu quỷ đều sững sờ.
Quỷ Tóc Xoăn: "Duma! Người chỉ mang bùa theo , mà còn vẽ bùa trong trung nữa! Minh Nhất,chúng mau thôi! Lỡ lát nữa phát hiện ba đứa thì phiền to đó!"
Quỷ Đầu Đinh cũng sợ xanh mặt: " đó! Chúng mau thôi! Dọa quỷ c.h.ế.t khiếp!"
Sau phút kinh ngạc, Minh Nhất phản ứng dữ dội như hai quỷ , trái còn thấy khá hào hứng.
"Anh thấy chúng thì càng chứ. Tôi còn làm bạn với nữa kìa."
Quỷ Tóc Xoăn và Quỷ Đầu Đinh càng kinh ngạc hơn: "Minh Nhất, điên ? Anh là đạo sĩ huyền thuật đó, lúc nào cũng mang bùa vàng bên . Lỡ như thấy mắt, lấy mạng chúng . Đến lúc đó chúng sẽ hồn phi phách tán luôn!"
Minh Nhất nhíu mày: "Không nghiêm trọng tới ."
Hai tiểu quỷ tức giận: "Tôi thấy là tinh trùng lên não ! Thấy trai là chẳng thèm để ý gì nữa! Cậu thì bọn đấy! Đây chuyện đùa !"
Minh Nhất nghĩ một chút : "Được, hai về . Lát nữa tự về."
Hai tiểu quỷ đồng thanh gào lên: "Minh Nhất!"
Minh Nhất trấn an họ: "Không nghiêm trọng như hai nghĩ . Chúng là quỷ , hại . Đạo sĩ sẽ vô duyên vô cớ g.i.ế.c chúng , nếu sẽ trời phạt. Với nếu thật sự đ.á.n.h , cái bộ bệnh tật của , chắc là đối thủ của ."
Hai tiểu quỷ thấy nhất quyết khuyên giải, tức đến mức nên lời. Cuối cùng, bọn họ thật sự bỏ Minh Nhất, giận dữ bỏ .
Ngay lúc bọn họ còn đang cãi qua cãi , Tào Huyền Hạc và đàn ông mập lùn đầu , chuẩn lên xe rời khỏi.
Minh Nhất nhanh chóng bay tới bên cạnh đàn ông, lúc ho khẽ một tiếng. Cậu tưởng là quỷ khí va đối phương, liền vội vàng lùi mấy bước.
Tào Huyền Hạc liếc một cái, gì, bước lên ghế xe.
Thấy bọn họ sắp , Minh Nhất bắt đầu do dự. Nghĩ đến "vợ tương lai" còn kịp dỗ tay mà chuẩn bay mất, thấy cam lòng. Cuối cùng, nghiến răng, giậm chân một cái, theo cửa sổ ghế phụ chui thẳng trong xe.
-
Tác giả lời :
Tào Huyền Hạc: Vợ , "thế , thế " là thế nào?