Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 13: Tào Huyền Hạc, anh làm gì vậy!

Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:14:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Rùa

Minh Nhất đầu , phát hiện Tào Huyền Hạc đuổi theo từ lúc nào, đang dùng ánh mắt lạnh lùng .

"Làm gì thế?"

Minh Nhất cố gắng che giấu cảm xúc của , nhưng giọng nghẹn ngào phản bội

Tào Huyền Hạc đôi mắt đỏ hoe của , hỏi: "Thấy tủi ?"

Minh Nhất mặt sang hướng khác, hờn dỗi cố ý thèm .

Tào Huyền Hạc giơ tay, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của , buộc thẳng , một lúc lâu mới nhàn nhạt : "Nếu thấy tủi thì đừng đến nữa."

"Đám chị Quyên thích, nơi để , mới chọn ở cửa tiệm. Tuy phận của , nhưng cũng loại cô hồn dã quỷ gì. Cậu , bạn bè, còn cả phần mộ riêng của , cần thiết suốt ngày quanh quẩn trong cái tiệm nhỏ của ."

"Tôi vẫn giữ nguyên câu đó, cần bạn bè, cũng cần phí công vô ích nữa, rời sớm chút ."

Nước mắt của Minh Nhất cuối cùng kìm nữa mà trào khỏi hốc mắt, giận dữ gào lên với : "Đi thì ! Sau mà còn mò đến tiệm của nữa thì là chó!"

Tào Huyền Hạc cánh cửa tiệm đóng chặt, khóe môi dần mím thành một đường thẳng.

Chị Quyên từ bức bình phong, thăm dò hỏi: "Chủ nhân, cần đuổi theo…"

"Không cần."

Tào Huyền Hạc rũ mắt, đến khi , sắc mặc trở về vẻ bình thản như thường ngày.

"Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi ."

Nói xong, mở cửa tiệm bước ngoài.

Lúc trong ngõ nhỏ ít tiểu quỷ đang lảng vảng, thấy một sống như Tào Huyền Hạc từ cửa tiệm, tất cả đều sững sờ, đó ánh mắt lóe lên, rục rịch gần. 

Tào Huyền Hạc như hề nhận nguy hiểm, cứ thế sải bước ngoài ngõ.

Vài con quỷ to gan dần dần áp sát, kết quả là ngón tay còn kịp chạm vạt áo thì lá bùa trừ tà đột ngột xuất hiện đốt thương ngón tay. Mấy con quỷ đồng loạt thét lên t.h.ả.m thiết, màu sắc ngón tay nhạt thấy rõ. Cảnh tượng lập tức khiến những quỷ khác khiếp sợ, nhất thời dám gần nữa.

Tào Huyền Hạc khỏi ngõ, suốt dọc đường đều thấy bóng dáng con tiểu quỷ , xem là thực sự tức giận bỏ .

Việc đuổi Minh Nhất là quyết định nhất thời của Tào Huyền Hạc.

Vốn dĩ hề để tâm đến con quỷ tính tình tùy hứng lắm lời , chỉ thấy ác ý nên mới mặc kệ cho tiệm. 

ngay , bỗng nhiên nhận điểm đáng sợ của tiểu quỷ .

Minh Nhất quả thực ác ý, nhưng đang tìm cách len lỏi cuộc sống của từng chút một.

Tào Huyền Hạc đơn độc nhiều năm, sớm quen với việc lặng lẽ làm việc một . Vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn, hôm qua vì Minh Nhất gọi điện đúng giờ mà tâm trạng trầm xuống. 

Sáng nay hành vi càng bất thường hơn khi lỳ ở tiệm cả ngày trời, mãi đến khi Minh Nhất xuất hiện, mới mang đồ đốt cho bọn chị Quyên.

Tào Huyền Hạc thừa nhận, thấy bộ dạng xị mặt buồn bực của Minh Nhất, tâm trạng chút vui vẻ. 

điều cũng chứng minh một điểm khác: Mọi hành động của thu hút phần lớn sự chú ý của

Đối với Tào Huyền Hạc, đây là một chuyện .

Anh thích cảm xúc của khác chi phối, huống chi đối phương là một tiểu quỷ mà thế lai lịch. 

Tào Huyền Hạc bao giờ tin việc quỷ nào đó vô duyên vô cớ đối với , nhất định là mưu đồ gì đó…

Đang lúc suy nghĩ miên man, bên tai chợt vang lên một tiếng kêu cứu.

"Ôi ơi, cứu mạng với!"

Tào Huyền Hạc thu hồi dòng suy nghĩ, về hướng phát âm thanh. Chỉ thấy cách đó vài trăm mét, âm khí ngút trời, thấp thoáng bóng quỷ lay động bên trong. 

Đêm giao thừa mà quỷ quấy phá ?

Nghĩ liền bước nhanh về phía đó.

Trên đường , thấy vài tiếng quát mắng và la hét t.h.ả.m thiết, xem chừng chỉ một hai con quỷ. 

Giữa ngón trỏ và ngón giữa của kẹp sẵn một lá bùa gấp gọn. Anh dừng cách nơi phát tiếng kêu cứu vài mét.

Một Quỷ sai mặc quan bào thời xưa, đầu đội mũ cao màu đen đang một con lệ quỷ hình thù gớm ghiếc, mặt mày dữ tợn siết chặt cổ. Cánh tay trái của Quỷ sai bẻ gãy, ngón tay còn nguyên vẹn, trông như thể lệ quỷ c.ắ.n đứt.

Lúc , con lệ quỷ đang dùng hai tay bóp chặt cổ Quỷ sai, dùng sức định c.ắ.n cổ . Quỷ sai dùng tay còn liều mạng chống đỡ cằm ác quỷ, để nó dễ dàng đắc thủ. Thế nhưng rõ ràng con ác quỷ chiếm ưu thế hơn, cái miệng rộng ngoác chảy đầy nước dãi của nó đang ngừng áp sát cổ Quỷ sai.

Quỷ sai thấy sắp chống đỡ nổi, sắp ác quỷ c.ắ.n c.h.ế.t nuốt bụng, liền nhịn mà hét lớn: "Tiểu công tử, mau cứu với!"

Cách đó xa, một tiểu quỷ vóc dáng cao, hình gầy gò đang đ.á.n.h với hai con ác quỷ khác.

Tào Huyền Hạc rõ khuôn mặt của tiểu quỷ , mí mắt khẽ giật, chân mày nhíu .

Minh Nhất?

Dẫu cho chiều cao và thể hình chiếm ưu thế, nhưng khi đấu với hai con ác quỷ, chẳng hề yếu thế hơn chút nào.

Minh Nhất lúc đang đầy một bụng lửa giận, đòn cực nặng. Cậu tóm một con ác quỷ đ.á.n.h tới tấp như lấy mạng, chẳng mấy chốc đ.á.n.h cho đối phương mặt mũi sưng vù như đầu heo.

Con ác quỷ phía Minh Nhật bẻ gãy cánh tay , cánh tay đó đang lủng lẳng treo như một sợi dây, ngừng đung đưa theo chuyển động của nó. Nó dùng cánh tay trái còn siết lấy cổ , há miệng c.ắ.n mạnh bả vai , gương mặt dữ tợn như x.é to.ạc một miếng thịt khỏi .

Minh Nhất lập tức tung một cú đ.ấ.m cằm con quỷ đang ghì đất, khiến nó ngất lịm, đó rảnh tay đối phó với con phía . Cậu đưa hai tay , dùng sức giật mạnh tóc con quỷ đó. Hai bên giằng co vài giây, ngay lúc tưởng chừng sắp lưỡng bại câu thương thì con ác quỷ đột ngột buông tay, phát một tiếng gào thét t.h.ả.m thiết.

Minh Nhất thừa cơ vật ngã nó qua vai, dùng đầu gối thúc mạnh bụng nó, vung nắm đ.ấ.m nện thẳng mặt. Một quyền hạ xuống, mới phát hiện con quỷ hề phản kháng, run rẩy ngừng, từ kẽ hở giữa lưng nó và mặt đất làn khói trắng bốc lên.

Minh Nhất hoài nghi nhấc gối lên, lật con quỷ thì thấy mặt đất nó là một mảnh tro giấy cháy hết.

Bùa giấy?

Minh Nhất nghi hoặc ngẩng đầu quanh, liền thấy Tào Huyền Hạc cách đó xa cứu Quỷ sai. Trên mặt thoáng hiện lên vẻ mừng rỡ, định gọi một tiếng "ông chủ Tào", chợt nhớ đến cuộc tranh cãi , nụ mặt lập tức tắt ngấm, hậm hực hừ lạnh một tiếng với .

Tào Huyền Hạc vờ như thấy, nhắc nhở Quỷ sai: "Trói bọn chúng , kẻo lát nữa chạy mất."

Quỷ sai liên hồi, lấy xích khóa hồn trói chặt ba con ác quỷ. Thấy bọn chúng còn khả năng chạy thoát, mới thở phào nhẹ nhõm. 

Khi tinh thần thả lỏng, cơn đau tay mới ập tới, ôm lấy cánh tay trái tàn phế thút thít: "Vừa thật sự cảm ơn hai , nếu hai , e là giờ thành bữa tối của bọn chúng ."

Minh Nhất rút điện thoại, chụp ảnh ba con ác quỷ gửi cho ông nội. Lúc cất điện thoại túi, động tác đụng tới vết thương vai và khiến đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.

Tuy là tiểu bá vương của âm phủ, nhưng bình thường cũng chỉ gặp mấy con tiểu quỷ hống hách ngang ngược, loại ác quỷ liều mạng thế cực kỳ hiếm gặp. Lần gặp một lúc ba con, dù đ.á.n.h thắng nhưng cũng đầy thương tích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/index.php/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-13-tao-huyen-hac-anh-lam-gi-vay.html.]

Quỷ sai lóc một hồi, cánh tay thể nối nữa nên đành cam chịu dậy, với Minh Nhất: "Minh tiểu công tử, hôm nay đa tạ ngài, thể cho xin phương thức liên lạc ? Sau việc gì cần đến, nhất định sẽ liều mạng…"

"Được ." Minh Nhất mất kiên nhẫn xua tay ngắt lời: "Ta cần ngươi giúp. Lúc đưa bọn chúng đến miếu Thành Hoàng, nhớ với Thành Hoàng gia là do bắt là , mau ."

Rùa Vàng

Quỷ sai thấy tâm trạng cũng dám nhiều, xoay sang với Tào Huyền Hạc: "Tiên sinh, hôm nay đa tạ ngài cứu mạng . Tôi tên Phàn Bân, mới nhậm chức quỷ sai lâu, phụ trách việc dẫn hồn khu vực phía Nam thành . Sau ngài việc gì cần giúp đỡ, cứ gọi ."

Tào Huyền Hạc gật đầu đáp: "Được."

Quỷ sai sụt sịt mũi : "Vậy xin phép ."

Đợi Quỷ sai rời , Minh Nhất cũng nán thêm, khi còn nhịn mà trợn mắt lườm ai đó một cái, tức giận bay về phía .

"Đứng ."

Phía vang lên giọng trầm khàn của Tào Huyền Hạc. Minh Nhất chỉ coi như thấy, tiếp tục bay. bay nửa mét, một nam quỷ cao lớn chắn mặt .

Minh Nhất vẫn còn nhớ , chính là con quỷ hôm đó nhanh tay mang Lưu Lệ và tên tra nam t.a.i n.ạ.n xe . Cậu bất mãn , gào lên với Tào Huyền Hạc đang tới: "Anh làm gì?"

Tào Huyền Hạc giọng điệu bình thản: "Cậu thương ."

Minh Nhất: "Dù c.h.ế.t cũng mượn quản."

Tào Huyền Hạc ngước mắt, chằm chằm chớp mắt. Minh Nhất đôi mắt đen sâu thẳm của đến mức mất tự nhiên, giơ nắm đ.ấ.m lên, tiếp tục hét lên: "Nhìn cái gì mà , tin đ.á.n.h !"

Tào Huyền Hạc liếc nắm đ.ấ.m đầy vết bầm tím của , khóe môi khẽ nhếch: "Cậu thử xem."

Tính tình Minh Nhất vốn nóng nảy, bình thường chẳng chịu lời khích bác của khác, càng huống chi lúc đang đầy bụng lửa giận. Cơn giận thiêu rụi lý trí, chẳng thèm quan tâm Tào Huyền Hạc là một ốm yếu, tung một cú đ.ấ.m tới. Không ngờ đối phương phản ứng cực nhanh, lập tức né sang một bên.

Minh Nhất định dùng khuỷu tay thúc n.g.ự.c , bên tai bỗng vang lên một câu niệm chú với ngữ tốc cực nhanh. Chưa kịp phản ứng, một lực hút khổng lồ từ ập tới.

" A!"

Chỉ trong chớp mắt, nhốt một chiếc bình đen chỉ to bằng ngón tay cái. 

Tào Huyền Hạc đậy nắp bình , lắc lắc vài cái, khẽ: " là đồ ngốc."

Trong bình, Minh Nhất lắc đến mức cuồng choáng váng. Trước khi chút lý trí cuối cùng biến mất, vẫn còn nghĩ: Lần đúng là lầm , ngoài tìm vợ, kết quả chọc trúng một nhân vật dễ dây thế .

Chẳng bao lâu trôi qua, Minh Nhất tỉnh . Xung quanh vẫn tối om như mực, xem chừng vẫn đang ở trong cái bình .

"Này!"

Minh Nhất ngẩng đầu, hét lớn lên phía , nhưng chẳng ai đáp . Cậu từ bỏ, thử hét một câu: "Tào Huyền Hạc, là đồ khốn khiếp!"

Vẫn động tĩnh. Cái bình cách âm thế ? Minh Nhất nghĩ thầm, c.h.ử.i tiếp: "Tào Huyền Hạc, đm … ui da!"

Câu c.h.ử.i còn dứt, nắp bình mở , trời đất cuồng, Minh Nhất dốc ngược từ trong bình ngoài. Cậu theo bản năng dậy, nhưng phát hiện đang đất, thể cử động .

"Tiếp tục ."

Giọng trầm thấp quen thuộc của Tào Huyền Hạc vang lên bên tai. Minh Nhất trận trấn quỷ đất, ngẩng đầu Tào Huyền Hạc bàn, cảnh giác hỏi: "Anh làm gì?"

Tào Huyền Hạc một tay chống bàn, nghiêng về phía , đ.á.n.h giá một lượt từ xuống : "Xem hồi phục , tiếng mắng còn vang dội hơn mấy ngày ."

Minh Nhất chớp chớp mắt, lúc mới chợt nhớ thương ít chỗ, đặc biệt là bả vai, suýt chút nữa con ác quỷ c.ắ.n mất một miếng thịt. Cậu thử nhún vai, vặn vặn eo, phát hiện những chỗ đau nhức đó giờ gần như còn đau nữa.

"Ơ?" Minh Nhất ngẩng đầu hỏi : “Anh làm gì ?”

Tào Huyền Hạc thu hồi tầm mắt: “Không bản lĩnh thì đừng cố vẻ đây. Một bầu nhiệt huyết mù quáng gọi là dũng cảm, chỉ hại chính thôi.”

Minh Nhất bất mãn: "Anh bậy! Tôi lợi hại lắm, cho dù lúc đó xuất hiện, vẫn thể đ.á.n.h ba con quỷ đó.

Tào Huyền Hạc liếc một cái: " Rồi cái giá trả là cũng thiếu tay cụt chân?"

Minh Nhất khẳng định chắc nịch: "Không đời nào!"

Bao nhiêu năm qua đ.á.n.h bao nhiêu trận, hiện tại chẳng vẫn nguyên vẹn đó . Với quỷ, tay chân xé rời là tổn thương thể cứu vãn. Minh Nhất vốn yêu cái , thể để biến thành một con quỷ tàn tật .

Tào Huyền Hạc thèm để ý đến sự tự tin mù quáng của , châm một nén hương cắm lư hương bên cạnh, cầm một cuốn sách lên .

Khói hương bốc lên, nhanh một mùi hương ngọt lịm bay mũi Minh Nhất, khiến nhịn mà hít hà thật mạnh. Tiếng hít thở quá lớn làm kinh động đến đang sách.

Đối phương khẽ nhướng mi liếc . Minh Nhất cảm thấy mất mặt, nuốt nước miếng, bĩu môi, mặt vênh lên vẻ khinh thường.

Thế nhưng loại hương chẳng làm từ gì mà thơm nức mũi, đối với tiểu quỷ mà , sức hấp dẫn quả thực quá lớn. Minh Nhất giữ giá, nhưng nước bọt cứ tiết ngừng, khiến nuốt xuống liên tục.

Đã lâu ăn hương hỏa, bụng sớm đói meo. Bình thường thấy thì thấy thèm, nhưng giờ mùi hương cứ chui thẳng mũi , khiến sức chống đỡ.

Cậu nuốt nước bọt, lén lút liếc Tào Huyền Hạc, thấy đang chăm chú sách, , mới dám lén hít một thật sâu. Hương thơm mũi, Minh Nhất chép chép miệng cảm nhận dư vị.

Cậu tự nhiên cảm thấy, so với món ngon mắt, thể diện hình như cũng chẳng đáng là bao. Nghĩ thông suốt điểm , Minh Nhất cũng thèm giữ kẽ nữa, bắt đầu sức hít hà hưởng dụng.

Chẳng bao lâu, một nén hương cháy hết. Thấy lửa sắp tắt, một bàn tay thon dài rút một nén khác, châm lửa cắm lư. 

Minh Nhất lộ vẻ mừng rỡ, tiếp tục ăn, hết nén đến nén khác. Chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi, sáu nén hương bụng.

"Ợ." Minh Nhất ợ một cái no nê.

Tào Huyền Hạc khép sách , ngước mắt hỏi: "No ?"

Minh Nhất chép miệng, gật đầu đáp: "Vâng."

Tào Huyền Hạc dậy, đến bên , xổm xuống, vạch áo của xem, thấy những vết bầm tím vẫn còn đó, vết thương vai vẫn nghiêm trọng, liền lấy chiếc bình đen , : "Nếu ăn no thì trong ."

“Ê ê ê”

Minh Nhất một nữa nhốt bình trong tiếng la hét của chính . Cậu lồm cồm bò dậy, ngửa cổ hét lên phía miệng bình: “Tào Huyền Hạc, làm gì !”

"Dưỡng thương."

Minh Nhất phục: “Tôi cần quản. Mau thả !”

Giọng Tào Huyền Hạc vẫn lạnh lùng như cũ: "Dưỡng khỏi sẽ cho ."

Minh Nhất: “Tôi cần giả vờ bụng!”

Đáp là tiếng nắp bình đóng .

-

Tác giả lời :

Tào Huyền Hạc: Cuối cùng cũng làm chút việc mà "con " làm.

Loading...